Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hạnh Phúc Có Mùi Máu Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Trời đã tối hẳn.

Gió đêm tháng sáu len lỏi qua từng khe tường nứt nẻ, quất thẳng vào mặt như những cái tát lạnh lùng của cuộc đời.

Diệu Nhi lê từng bước chân trở về căn nhà xập xệ nơi cuối hẻm, chiếc sơ mi trắng đã chẳng còn ra hình dạng gì nữa. Những vết bẩn loang lổ, mảng mưa thấm đẫm, bết chặt vào làn da đã tím tái vì lạnh.

Váy đồng phục cũ nhàu, vạt dưới bị kéo lệch vì chiếc băng gạc quấn quanh bàn tay sưng tấy. Cô đã vô thức siết chặt nó cả ngày, siết đến mức từng ngón tay tê dại, lòng bàn tay chai đi... để kìm lại cơn tuyệt vọng không thành lời.

Mặt trời đã lặn từ lâu, nhưng trong lòng cô... nó chẳng bao giờ mọc lại.

Cả ngày hôm nay — không một nơi nào chấp nhận cô.

Không một quán ăn nào cần một con bé ốm yếu, không kinh nghiệm, tay băng kín mít như xác chết.

Không ai nhìn vào mắt cô... Họ chỉ nhìn bộ dạng thảm hại ấy rồi lắc đầu.

Như thể cô là một vết bẩn không ai muốn đụng đến.

Cô không khóc.

Không còn sức mà khóc nữa.

Chỉ là... mỗi bước chân nặng nề như thể gánh cả trăm cân đá.

Chỉ là... ngực cô đau, như bị ai đó xé rách từ trong.

Chỉ là... đầu óc quay cuồng, thế giới nghiêng ngả.

Chỉ là...

Cô muốn gục xuống và không bao giờ tỉnh lại nữa.

Vậy mà… khi đẩy cánh cửa ọp ẹp ra, một cảnh tượng khiến mọi cơn đau trong lòng cô… tạm thời lặng xuống.

Bếp than cũ cháy lách tách ánh hồng.

Một bát cháo loãng đang sôi lục bục, mùi hành thơm nhè nhẹ len vào mũi.

Và giữa gian bếp ấy — là bà Mai, gầy gò, vẫn còn yếu ớt… nhưng đang cười.

Một nụ cười dịu dàng, an yên như thể cả thế giới này chưa từng tàn nhẫn với họ.

“Diệu Nhi à, con về rồi à? Bà nấu cháo này... để con có gì lót dạ.”

Giọng bà run, nhưng vui vẻ.

Cô đứng chết lặng.

Trong ánh đèn vàng cũ kỹ, nụ cười của bà… như vết nứt đầu tiên trên bức tường lạnh lẽo của cô.

Vết nứt… kéo theo tất cả sụp đổ.

Cô mỉm cười.

Một nụ cười run rẩy, méo mó, như thể chỉ cần ai chạm nhẹ vào, cô sẽ vỡ nát thành từng mảnh vụn.

Chỉ cần bà còn cười… thì tất cả gục ngã của cô, đều xứng đáng.

Căn bếp nhỏ chỉ có ánh đèn tù mù và tiếng gió len qua khung cửa cũ.

Trên bàn là một bát cháo trắng loãng, vài hạt gạo vỡ trôi nổi như vết tích mong manh của bữa cơm “ấm bụng”.

Diệu Nhi cầm chiếc muỗng run rẩy, múc từng thìa cháo nguội lạnh.

Mỗi lần nuốt xuống, cổ họng đau như bị cứa.

Không phải vì bệnh — mà là vì nghẹn.

Nghẹn từ tận đáy tim, nơi chứa đầy những điều không ai biết.

“Diệu Nhi này…”

Giọng bà Mai nhẹ nhàng vang lên, đôi mắt đục mờ ánh lên thứ ánh sáng hiếm hoi.

“Cháu có muốn… đi đại học không?”

Cô ngước nhìn bà, không giấu được vẻ sững sờ, rồi lặng lẽ lắc đầu.

“…Cháu không muốn.”

Không phải vì cô không từng mơ.

Mà vì không dám mơ nữa.

“Cháu... chỉ muốn bà khỏe lại thôi.”

Cô cười, méo mó và tuyệt vọng.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó —

“Ting!”

Một âm thanh lạnh lẽo vang lên trong đầu, khiến đầu cô như muốn nổ tung.

[Hệ thống Hạnh Phúc Thế Gian kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến]

Tên nhiệm vụ: Nhập học đại học

Mô tả: Trở thành sinh viên đại học hợp pháp, bước đầu tiếp cận con đường mang lại hạnh phúc dài lâu cho người khác.

Phần thưởng khi hoàn thành:

– +10 năm tuổi thọ

– Khôi phục ngoại hình 100%

– +100 điểm hạnh phúc

Hình phạt khi thất bại:

– Trừ 20 năm tuổi thọ

Cô chết lặng.

Mười năm tuổi thọ… chữa lành ngoại hình… một trăm điểm hạnh phúc…

Thứ gì cũng hấp dẫn.

Nhưng… hai mươi năm tuổi thọ nếu thất bại?

Cô chưa từng có được thứ gì.

Ngay cả tuổi trẻ, ngay cả một cơ thể lành lặn.

Giờ đây… lại bị ép đánh cược với cả mạng sống?

“Cô chọn gì?”

Tiếng hệ thống lạnh như băng lặp lại.

Vô cảm. Tàn nhẫn.

Diệu Nhi nhìn sang bà —

Bà vẫn đang mỉm cười với cô, tay nhẹ nhàng khuấy bát cháo như đang nấu cả tương lai.

Cô siết chặt nắm tay dưới bàn.

Móng tay đâm vào lòng bàn tay quấn băng… chẳng còn thấy đau.

Nếu con đường đến hạnh phúc phải bò qua vực thẳm… thì cô sẽ bò.

Vì bà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc