Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thật khó hiểu.
Đâu phải cô chưa từng nhìn thấy cơ thể anh, có cần phải làm quá lên như thế không.
Tống Hi kéo chiếc áo sơ mi đang trùm kín đầu xuống, mái tóc có chút rối bời với vài sợi tóc mai rũ xuống bên tai, cô ngơ ngác nhìn về phía người đàn ông đang để lộ thân trên rắn chắc ở ban công đối diện.
Cô còn chưa kịp mở miệng thì Triệu Yến Sâm đã quay người đi vào phòng.
Trên ban công rộng lớn, đầu thuốc lá trong chậu cây cảnh chập chờn chưa tắt hẳn, một cơn gió nhẹ thổi qua làm đốm lửa đỏ tươi bùng lên trong chốc lát như xé toạc cả màn đêm thanh tĩnh.
Tống Hi cụp mắt nhìn chiếc áo trên tay rồi lại ngẩng đầu nhìn sang phía đối diện, cao giọng gọi: "Anh ơi, áo của anh này."
Không có hồi đáp.
"Anh không lấy thì em vứt nhé?"
Vẫn không có câu trả lời.
Tống Hi bĩu môi.
Thôi bỏ đi, mai đưa cho người làm vậy.
Cô xoay người trở vào phòng, đặt chiếc áo sơ mi lên ghế đôn dài kiểu cổ điển ở cuối giường, ngồi vào bàn học lướt web một lát, trả lời vài email rồi mới đi vệ sinh cá nhân.
Thời gian không còn sớm, cô leo lên giường tắt đèn chuẩn bị đi ngủ.
Nằm được nửa tiếng mà vẫn không buồn ngủ chút nào, Tống Hi mở mắt nhìn trần nhà được trang trí lộng lẫy, chợt nhớ ra điều gì đó, cô chống nửa người dậy với lấy chiếc điều khiển từ xa rồi ấn nút.
Trong tích tắc.
Căn phòng tối đen như mực bỗng xuất hiện những đốm sáng lấp lánh tựa như đom đóm nhưng lại mang vẻ thâm sâu bí ẩn hơn cả đom đóm.
Tống Hi nằm ngửa lại trên giường, nhìn rõ khung cảnh trên trần nhà, nụ cười rạng rỡ nở trên môi.
"Không ngờ đã bao nhiêu năm trôi qua mà nó vẫn còn nguyên vẹn."
Vòm trần không phải là tranh vẽ mà là cả một bầu trời sao bao la bát ngát.
Khi toàn bộ đèn trong phòng ngủ tắt hết, từng ngôi sao lần lượt sáng lên, khiến người ta như đang nằm giữa bầu trời đêm với những vì sao trong dải ngân hà và một vũ trụ lấp lánh chói mắt, vô cùng đẹp đẽ.
Tống Hi ngước nhìn bầu trời sao trên đỉnh đầu, ánh mắt di chuyển rồi dừng lại ở hai ngôi sao sáng hơn hẳn những ngôi sao khác.
Hai ngôi sao này, thậm chí là cả bầu trời sao này đều là quà Triệu Yến Sâm tặng cho cô.
Bao gồm cả quyền đặt tên cho những ngôi sao đó.
Đoạn ký ức thầm kín không ai biết ấy giống như dây leo mục nát bị chôn vùi trong đầm lầy, theo ngày tháng trôi qua dần dần biến mất trong dòng sông thời gian.
Nhưng giờ phút này, lấy những ngôi sao làm vật dẫn, men theo quỹ đạo vận hành của vũ trụ thì những ký ức ấy lại quay trở về trong tâm trí cô.
Mùa xuân năm ấy đến muộn, mãi đến cuối tháng tư thì nhiệt độ ở Bắc Kinh mới bắt đầu ấm lên.
Chuông tan học vang lên, Tống Hi và Tần Phương Hảo cùng nhau bước ra khỏi cổng trường.
Chú Liêu đợi ở cổng trường, từ trong đám đông học sinh mặc đồng phục đen kịt chuẩn xác khóa chặt vị trí của Tống Hi rồi đi về phía cô.
Tống Hi chào tạm biệt Tần Phương Hảo rồi lên xe, cô đặt cặp sách ở ghế bên cạnh thì nghe thấy chú Liêu nghe một cuộc điện thoại.
Tuy giọng ông không lớn lắm, lời nói cũng rất ngắn gọn nhưng Tống Hi vẫn nhạy bén bắt được cách xưng hô nào đó.
Cô chồm người về phía trước, hai tay bám vào ghế lái hỏi: "Chú Liêu, là anh cháu gọi ạ?"
"Đúng vậy." Chú Liêu đáp.
"Anh ấy nói gì thế ạ?" Tống Hi hỏi tiếp.
Chú Liêu ngập ngừng hai giây như đang cân nhắc xem có nên nói cho cô biết hay không, cuối cùng vẫn đáp: "Đưa thẳng tiểu thư đến chỗ cậu ấy."
"Vâng ạ."
Chú Liêu khởi động xe, liếc nhìn gương chiếu hậu, đại tiểu thư rất hay cười, nụ cười còn rạng rỡ và tỏa nắng hơn cả thời tiết vào những ngày đẹp trời.
Ông thu hồi ánh mắt, tập trung lái xe.
Chu Tễ An tổ chức tiệc sinh nhật tại biệt thự riêng, khách khứa đến dự đa phần là con cháu nhà quyền quý cùng trang lứa và các thiên kim tiểu thư, số còn lại là bạn gái đi cùng các công tử.
Xe chạy vào khu biệt thự, Tống Hi ghé sát cửa kính tò mò nhìn ra bên ngoài, bỗng nhìn thấy gì đó khiến đôi mắt cô sáng rực lên.
Có một mỹ nữ tóc dài bước xuống từ chiếc Porsche, môi đỏ da trắng, tay xách túi Hermes phiên bản giới hạn, dung mạo yêu kiều động lòng người… là minh tinh nổi tiếng!
Hôm nay Tần Phương Hảo mới đưa goods của minh tinh cho Tống Hi xem, có điều cô không để ý đối phương tên họ là gì.
Siêu xe của những vị khách khác đều lần lượt dừng lại ở cổng lớn, nhưng chú Liêu lại lái thẳng xe vào vườn hoa phía sau tòa nhà chính của biệt thự.
Tống Hi quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng liền lập tức nở nụ cười tươi rói: "Anh, em đang tìm anh."
Ngón tay thon dài của Triệu Yến Sâm hứng thú nghịch dây đeo cặp sách của cô một chút rồi buông ra, hai tay đút túi quần ra hiệu cô đi theo mình.
"Em tới đây!" Tống Hi vui vẻ reo lên.
Anh thấy cô tuổi còn nhỏ, vẫn là trẻ con nên không cho cô tham gia tiệc sinh nhật của đám công tử bột mà đưa thẳng cô lên thư phòng tầng hai, dặn dò người phục vụ mang trái cây cắt sẵn và điểm tâm kiểu Hồng Kông mà cô thích đến, lại còn tự tay pha cho cô một tách trà.
Vừa ở cùng nhau chưa được nửa tiếng thì có người đến tìm Triệu Yến Sâm. Anh vươn tay xoa đầu cô, dặn dò: "Em ở đây làm bài tập, đừng chạy lung tung, đợi anh đến đón em về nhà."
"Vâng ạ." Tống Hi ngoan ngoãn gật đầu.
Trong thư phòng rộng lớn, Tống Hi ngồi trên sô pha, cầm tách trà sứ xanh lên nhấm nháp thử loại trà Bích Loa Xuân mới nhập.
Cô nhìn quanh bốn phía, cảm thấy thư phòng này trông cũng bình thường, tranh chữ cổ treo trên tường còn không đắt đỏ và hiếm có bằng nhà họ Triệu.
Bài tập trên trường Tống Hi cơ bản đã làm xong ở lớp, nhưng bài tập ngoại khóa thì cô vẫn chưa làm. Cô vừa ăn điểm tâm vừa học bài trong thư phòng.
Một lúc lâu sau, cô cất bài tập đi, chán nản lướt điện thoại một lát.
Bên ngoài truyền đến tiếng sột soạt.
Tống Hi đứng dậy đi tới cửa thư phòng, hé mở một khe nhỏ nhìn ra ngoài thám thính.
Hai vị công tử tóc đen đang đùa giỡn với một vị công tử tóc nâu nhạt, vẻ ngoài của người tóc nâu trông giống con lai.
Không biết họ đang nói chuyện gì, hai vị công tử kia bỗng nhiên cùng nhau khiêng người con lai lên rồi ném xuống đất. Người con lai ngồi bệt dưới đất vừa cười vừa mắng, mấy vị công tử kia khom lưng vỗ tay rồi cười lớn bỏ đi.
Tống Hi kinh ngạc thốt lên.
Bọn họ đùa giỡn kiểu này cũng quá tùy tiện rồi.
Chàng trai lai ngã ngồi phịch xuống thảm, vẻ mặt ngơ ngác, đôi mắt say lờ đờ, cậu ta nghỉ ngơi một lúc lâu thì người phục vụ bước tới hỏi: "Trì thiếu…"
Khoảng cách quá xa nên Tống Hi không nghe rõ cụ thể là gì. Chàng trai lai dường như cảm nhận được, chợt nhìn về phía này.
Cô giật mình, vội vàng rụt đầu lại.
Tống Hi quay trở lại sô pha, tiện tay lấy cuốn "Ánh trăng" của Maupassant đọc, trong sách có một câu khiến cô phải đọc lại hai lần.
[Chúng ta thường không yêu một người, mà là yêu chính tình yêu. Đêm hôm đó, ánh trăng mới là người tình thực sự của bạn.]
Đang trầm ngâm suy nghĩ thì khóe mắt cô liếc thấy đầu lọc thuốc lá duy nhất trong chiếc gạt tàn pha lê - là do anh để lại.
Không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà Tống Hi cầm lấy đầu lọc thuốc, ngắm nghía vài giây, không phát hiện ra điều gì đặc biệt, thế là cô bèn dùng chiếc khăn tay gói ghém nó cẩn thận.
Tiệc sinh nhật đã gần tàn, Triệu Yến Sâm đến đón cô về nhà, Tống Hi nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc rồi đi theo sau anh.
Hai người rời khỏi thư phòng thì bất ngờ đụng mặt chủ nhân bữa tiệc là Chu Tễ An.
Chu Tễ An đánh giá cô bé đang mặc bộ đồng phục học sinh trẻ trung, đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới, trong mắt anh ta thoáng qua một tia kinh ngạc.
Triệu Yến Sâm lười giải thích.
Chạm mắt với Chu Tễ An, Tống Hi ngoan ngoãn mỉm cười với anh ta.
Chu Tễ An: "?"
Em gái học sinh ở đâu ra thế này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






