Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ham Muốn Chết Người Chương 29: Con Người Rồi Ai Cũng Phải Lớn

Cài Đặt

Chương 29: Con Người Rồi Ai Cũng Phải Lớn

"Xin chào, em là Tống Hi, anh chắc là anh Tễ An nhà họ Chu, bạn của anh em phải không ạ?" Tống Hi nói một cách thành thục.

Nghe vậy, Chu Tễ An liếc nhìn Triệu Yến Sâm rồi cười với Tống Hi: "Chào em."

Tống Hi còn định nói thêm vài câu khách sáo với Chu Tễ An thì Triệu Yến Sâm đã móc tay vào quai cặp sách của cô, trực tiếp kéo đi.

"Lễ phép linh tinh."

"Em thích thế đấy." Tống Hi lắc lư cái đầu: "Anh không quản được đâu, không quản được đâu."

Chỉ một câu nói tinh nghịch như vậy.

Khóe miệng Triệu Yến Sâm nhếch lên một độ cong cao quý, khẽ cười một tiếng.

Chú Liêu lái xe đưa họ về nhà. Tống Hi cứ tâm niệm về đầu lọc thuốc lá gói trong khăn tay, vừa xuống xe đã chạy vội về phòng.

Cô lấy khăn tay ra, cẩn thận mở ra.

May mà đầu lọc không bị hỏng.

Thuốc của Triệu Yến Sâm là loại đặt làm riêng, tỏa ra mùi bạc hà thoang thoảng, không hề khó ngửi.

Tống Hi nghiên cứu một hồi rồi đi tới cửa sổ sát đất ngoài ban công, ngồi xổm xuống, dùng bút đào đất trong chậu cây cảnh cho đến khi tạo thành một cái hố nhỏ.

Cô nhét đầu lọc thuốc vào, lại lấy thêm một viên kẹo bỏ vào đó. Sau đó, cô lấp đất lại, chôn chặt thuốc lá và kẹo vào trong đất.

Vừa mới chôn xong thì cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ.

"Cốc, cốc, cốc."

Tống Hi chẳng buồn để ý đến ngón tay lấm lem bùn đất, chỉ lau qua loa vào khăn tay rồi chạy ra mở cửa.

Nhìn rõ người đến là ai, nét vui mừng hiện lên đuôi lông mày: "Anh."

Triệu Yến Sâm dáng người cao lớn, đứng ở cửa gần như che khuất toàn bộ tầm nhìn của cô. Anh cụp mắt nhìn cô, đôi con ngươi đen láy sâu thẳm dường như có chút nghiêm túc.

Tống Hi lập tức chột dạ, nghe thấy mệnh lệnh của anh: "Ngẩng đầu lên, há miệng ra."

Cô vô thức phối hợp làm theo.

Giây tiếp theo, Triệu Yến Sâm giữ chặt cằm cô, khuôn mặt tuấn tú bất ngờ ghé sát lại, ánh mắt sắc bén kiểm tra khoang miệng cô.

Tống Hi không lường trước được hành động đột ngột này của anh, nhìn gương mặt anh ở khoảng cách gần ngay trước mắt, tim đập thình thịch như đánh trống.

"Hút thuốc à?"

Giọng anh trầm lạnh nhưng mang theo chút hơi ấm, phả vào mặt cô cùng với hơi thở nóng hổi.

Tống Hi ngẩn người vài giây rồi phủ nhận: "Không có ạ."

Trong lòng cô hiểu rõ nên giải thích: "Em lấy thuốc của anh không phải để hút, em chỉ muốn dùng nó làm hạt giống thôi."

"Hạt giống?"

"Vâng ạ." Tống Hi giơ bàn tay dính chút bùn đất lên, nói một cách ngây thơ và trẻ con: "Trên mạng bảo rằng chôn đầu lọc thuốc lá cùng với kẹo thì có thể mọc ra một ngôi sao đấy ạ."

Triệu Yến Sâm nhìn cô từ trên cao xuống.

"Người ta chết đi chẳng phải sẽ biến thành những ngôi sao sao? Muốn gặp cha mẹ đã khuất thì ngước lên nhìn bầu trời." Tống Hi nói: "Nhưng đâu phải lúc nào bầu trời cũng có sao, hơn nữa những ngôi sao đó có thể là cha mẹ của người khác, thế nên em mới muốn tự trồng cho mình hai ngôi sao độc nhất vô nhị."

Anh trai là người toàn năng, biết đâu có thể trồng ra sao thật. Nhưng lại không thể chôn anh xuống đất được, đành phải dùng đầu lọc thuốc lá thay thế.

Suy nghĩ của cô lúc nào cũng mới lạ và bất ngờ như thế.

Tống Hi không cầu mong người khác hiểu hay ủng hộ, chỉ cần không phản đối là được.

Nào ngờ chưa đến hai ngày sau, Triệu Yến Sâm đã tặng cô một món quà vô cùng đặc biệt - trần nhà với bầu trời đầy sao, rực rỡ bao la.

Hai ngôi sao sáng hơn những ngôi sao khác là sao thật, anh có quyền đặt tên, tùy cô muốn đặt tên gì cũng được.

Lấy tên cha mẹ cô cũng được.

Ngày nhận được bầu trời sao, đôi mắt Tống Hi sáng lấp lánh, cô ngắm nhìn những vì sao trên trần nhà thật lâu rồi vui vẻ quay đầu tìm kiếm bóng dáng Triệu Yến Sâm.

Anh lười biếng dựa vào bàn làm việc, bàn tay với những khớp xương rõ ràng lơ đãng nghịch chiếc đồng hồ bỏ túi, thấy cô nhìn sang liền nhướng mày cười.

Bốn mắt nhìn nhau cười, nhịp tim cô lệch nhịp, khoảnh khắc này cũng được bầu trời sao ghi lại, đóng băng vào thời khắc vạn vật hồi sinh.

Đầu lọc thuốc và viên kẹo trồng trong chậu cây tan chảy, chất lỏng nóng hổi, dính dớp chầm chậm chảy tràn ra.

Một nửa là đắng chát, một nửa là ngọt ngào.

Giữa mùa hạ, tình ý nóng ẩm phá vỡ gông cùm, hóa thành từng đàn bướm ồ ạt lao về phía anh.

Trong mắt Triệu Yến Sâm, có lẽ cô là cô gái ngoan ngoãn lương thiện nhất thế giới.

Mọi ý tưởng ngây ngô của cô, anh đều giúp cô thực hiện.

Không sót một cái nào.

Nếu không có chuyện hoang đường kia, có lẽ họ vẫn sẽ như trước đây, coi đối phương là người thân quý giá nhất của mình.

Tống Hi bỗng thấy khó chịu vô cùng, trái tim như quả chanh bị kim châm lỗ chỗ, ngay cả hơi thở cũng trở nên khó khăn và chua xót.

Cô hít sâu vài cái, tự an ủi bản thân: Hiện tại cũng không đến nỗi tệ, ít nhất anh vẫn còn nhận cô.

Tống Hi vùi mặt vào chiếc áo sơ mi đắt tiền của Triệu Yến Sâm, ngửi thấy mùi gỗ đàn hương lạnh dễ chịu, không kìm được nhớ lại cảnh sắc đẹp đẽ vừa nhìn thấy ngoài ban công.

Mang khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng cấm dục, vậy mà vóc dáng lại cường tráng quyến rũ chết người.

Đúng là làm loạn tâm trí người khác!

Tống Uẩn Ngọc không có nhà, sáng hôm sau Tống Hi xuống phòng ăn dùng bữa sáng cùng Triệu Thừa Hựu.

"Anh cả, chị A Hi, em ăn xong rồi, em đi học trước đây ạ." Triệu Thừa Hựu rời khỏi ghế, lễ phép thông báo.

Tống Hi hoàn hồn: "Ừ, được."

Cô tự động gạt bỏ những chuyện cũ rối rắm, đeo lên khuôn mặt dịu dàng hiểu chuyện, nghiễm nhiên lùi về vị trí ban đầu.

Trong phòng ăn sang trọng rộng lớn chỉ còn lại hai người chậm rãi dùng bữa.

Đợi Triệu Yến Sâm đặt dao nĩa xuống, Tống Hi mới ngẩng đầu, khẽ nói: "Anh, em muốn thương lượng với anh chuyện này."

"Nói nghe xem."

Tống Hi: "Em muốn đợi cô xuất viện về nhà rồi mới chuyển đi."

Triệu Yến Sâm khẽ nhướng mi, ánh mắt dừng trên mặt cô, nụ cười nơi khóe miệng cô hoàn hảo không tì vết, chừng mực vừa đủ.

"Chuyển đi đâu?" Anh dựa lưng vào ghế với vẻ mặt lạnh nhạt, vẫn là câu hỏi đó.

"Vịnh Tây Tử."

Căn hộ Vịnh Tây Tử, khu vực đó có không ít nhân vật tiếng tăm lẫy lừng trên thương trường sinh sống.

Triệu Yến Sâm nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt khó đoán.

Anh im lặng hồi lâu khiến Tống Hi bị nhìn đến mức tim sắp nhảy ra ngoài.

Triệu Yến Sâm buông lời nhẹ tênh: "Chê chỗ này không xứng với thân phận của em à?"

"Không có ạ." Tống Hi đón nhận ánh mắt sắc bén của anh, năm ngón tay dưới bàn lặng lẽ siết chặt, nụ cười vẫn rạng rỡ: "Sau này em sẽ thường xuyên về muộn, để không làm phiền anh nghỉ ngơi nên em chuyển ra ngoài thì tốt hơn."

Nếu bàn về thân phận thì người sống ở Vịnh Tây Tử sao sánh bằng người sống ở đây.

Anh lại đang kiếm chuyện với cô rồi.

Tống Hi cũng chẳng để bụng.

Nếu anh vẫn mặc kệ cô làm loạn như trước kia thì trong lòng cô mới thấy khó chịu.

Vẻ mặt Triệu Yến Sâm vẫn bất động như núi nhưng trong cổ họng lại bật ra tiếng cười lạnh.

"Giờ học được cách suy nghĩ cho anh rồi cơ đấy?"

"Con người rồi ai cũng phải lớn mà." Tống Hi dùng ngón tay cái ấn mạnh vào hổ khẩu, mặt không đổi sắc nói: "Cô vẫn thường dạy em phải biết thông cảm cho người lớn, không được gây phiền phức cho anh."

"Vậy sao?"

Những ngón tay thon dài của Triệu Yến Sâm gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn, ánh mắt không hề dời đi mảy may, nhạt nhẽo cười khẩy: "Sao anh lại cảm thấy ý kiến của em đối với anh ngày càng lớn thế nhỉ?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc