Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Triệu Yến Sâm liếc nhìn cô: "Làm gì thế, bố ruột người ta đến rồi mà em còn định cướp con à?"
Tống Hi đâu biết đối phương là bố ruột của cô bé nên thoáng chút lúng túng, vội vàng trả đứa bé lại cho người ta.
Cô chân thành xin lỗi: "Xin lỗi anh."
"Không sao, ý thức an toàn cao đấy chứ, tôi thay mặt Linh Linh nhà tôi cảm ơn cô." Người đàn ông trung niên bế cô bé lên rồi nói với Tống Hi.
Linh Linh chớp chớp mắt, vẫn nhìn Tống Hi chằm chằm, dường như muốn nói gì đó nhưng lại ngại ngùng e thẹn.
Người đàn ông nhìn về phía Triệu Yến Sâm, mỉm cười chào tạm biệt: "Ngài Triệu, vậy chúng tôi đi trước nhé."
"À…"
Tống Hi vỡ lẽ: "Là ông ấy sao."
Thương Thời Tự chịu trách nhiệm giao thiệp với lãnh đạo Cục Quản lý Giám sát Dược phẩm, tuần trước cậu ấy đi dự tiệc nên đã đưa tài liệu cho Tống Hi xem trước.
Kim Dân Xuyên ở ngoài đời trông đầy đặn hơn trong ảnh nên cô không nhận ra ngay được.
Triệu Yến Sâm dáng người cao ráo chân lại dài, sải bước rất rộng nên trong lúc Tống Hi còn đang trầm ngâm vài giây thì anh đã đi được một đoạn khá xa khiến cô phải vội vàng đuổi theo.
"Anh ơi, đợi em với!"
Vì có nhân vật tầm cỡ ghé thăm nên Bệnh viện trung ương xuất hiện thêm rất nhiều cảnh vệ, không khí trang nghiêm được đẩy lên mức cảnh giới cao nhất.
Ngay cả cổng ra vào cũng bị kiểm soát giao thông, một nhóm nhân viên dáng người thẳng tắp đang trật tự dẹp đường.
Tống Hi thấy Triệu Yến Sâm đang đi ở phía trước đang từ từ dừng bước, cô khó hiểu dời mắt nhìn theo thì phát hiện đối diện anh là một người đàn ông trung niên mặc quân phục màu xanh lục.
Sao gạch trên vai khá nhiều nên chắc chắn là quân hàm không thấp.
Anh cô dù đứng cạnh bất kỳ ai thì khí thế cũng chưa từng bị áp đảo, luôn bình tĩnh ung dung, tự tin nắm chắc mọi việc, ngay cả vạt áo cũng toát lên vẻ tôn quý được nuôi dưỡng bởi quyền lực ngập trời.
Tống Hi bước chậm lại, từ tốn đi tới.
"Chắc chắn là chiêu trò của cậu ta rồi." Vị sĩ quan cười sảng khoái, liếc nhìn Tống Hi rồi nói với Triệu Yến Sâm: "Hôm nào rảnh thì qua nhà uống với tôi một ly."
"Đương nhiên rồi."
Tống Hi đảo mắt, quay đầu nhìn bóng lưng vị sĩ quan kia, đến khi quay lại thì Triệu Yến Sâm đã đi mất rồi.
"Anh!"
Chẳng biết anh làm anh trai kiểu gì mà cứ bắt em gái phải chạy theo sau lưng suốt.
Tống Hi hơi giận, lên xe là cuộn mình vào ghế ngủ, chẳng thèm nói với Triệu Yến Sâm câu nào.
Chiếc Bentley chạy vào tứ hợp viện rồi dừng hẳn, cô lập tức mở mắt, đẩy cửa xuống xe chứ chẳng thèm đợi anh.
Thời tiết cực lạnh, thở ra là khói đóng băng.
Gió rét cuốn theo bông tuyết tạt vào má đau như dao cắt, làm Tống Hi lạnh cóng cả người.
Vừa bước vào tứ hợp viện, cô liền nhớ đến Tống Uẩn Ngọc đang nằm viện.
Ba năm trước cô Uẩn Ngọc bị bệnh nặng nhưng lại không nói cho cô biết, nếu cô không về nước thì có phải sẽ vĩnh viễn không hay biết gì không?
Có lẽ khi đó cô thực sự rất ích kỷ, chỉ chăm chăm muốn nhanh chóng trốn khỏi mảnh đất này mà hoàn toàn không nghĩ đến cảm nhận của cô mình, cứ cho rằng cô Uẩn Ngọc đã có con trai là Triệu Thời Hựu rồi thì sẽ không cần cô nữa.
Cây lạp mai già trong sân đã trổ vô số nụ, lúc này tuyết bắt đầu rơi, những bông hoa vàng non trên cành khẽ múa lượn theo gió tuyết, dưới ánh đèn trông đẹp đến nao lòng.
Tống Hi đi qua sân, nhận ra mùi hương thoang thoảng ập tới nên vô thức hít một hơi, ai ngờ hít phải khí lạnh khiến cô hắt hơi ngay lập tức.
"Hắt xì!"
Một chiếc ô khung đen giương lên trên đỉnh đầu cô.
Tống Hi quay đầu nhìn, đập vào mắt đầu tiên là bàn tay thon dài xương xương đang cầm cán ô một cách nhẹ nhàng, tiếp đó là chiếc khăn tay đưa đến trước mặt.
"Cảm ơn anh." Cô đón lấy rồi ngắm nghía một hồi.
Chiếc khăn tay màu xanh nhạt, ở góc thêu một cành hoa dành dành.
Bốn bề vắng lặng, chiếc ô đen tự nhiên nghiêng về phía cô, bông tuyết khẽ rơi lộp độp trên tán ô tạo thành những âm thanh khe khẽ, tựa như bản nhạc nhẹ êm đềm dễ chịu.
Ánh đèn dưới hành lang kéo dài bóng hai người in trên mặt đất lác đác vài nụ hoa, bóng họ đan xen vào nhau tạo nên bầu không khí lãng mạn lạ thường.
"Không chạy nữa à?" Trong giọng nói của Triệu Yến Sâm dường như mang theo vài phần trêu chọc.
Tống Hi biết anh đang cười nhạo việc cô vừa xuống xe là đi ngay không dừng lại lấy một giây, bèn biện hộ: "Em đâu có chạy, em chỉ muốn vào nhà sớm nên đi nhanh hơn chút thôi."
"Đi còn nhanh hơn cả chạy." Triệu Yến Sâm nói: "Ra nước ngoài tu nghiệp mà lại học thành dân chạy nạn Châu Phi thế hả."
Nghe vậy, Tống Hi ngẩng đầu nhìn sườn mặt góc cạnh rõ ràng của người đàn ông, đáp trả một câu: "Anh cũng đâu có vừa, trăm công nghìn việc mà vẫn không quên uống Hạc Đỉnh Hồng mỗi ngày."
Làm anh trai mà không những hung dữ với em gái, miệng lưỡi còn độc địa như vậy.
"Anh che ô cho em, em lại cho anh uống thuốc độc." Triệu Yến Sâm liếc xéo cô: "Lương tâm bị chó tha rồi à?"
Được rồi, nể tình trời lạnh, cô miễn cưỡng có chút lương tâm vậy.
"Chưa bị ăn hết đâu, vẫn còn sót lại một tí."
Tống Hi cười tít mắt: "Anh nhớ chú ý sức khỏe đấy, dạo này em có đọc một bài báo nói đàn ông qua ba mươi là bắt đầu xuống dốc rồi, anh mà thành con bệnh, đến lúc đó không cưới được chị dâu thì người lớn trong nhà lo lắng lắm đấy."
Dứt lời, cô ngẩn ra hai giây.
Chuyện mà trước kia chỉ cần người khác nhắc đến là cô đã ghen tị không thôi, nay cô lại có thể cười nói ra một cách nhẹ nhàng.
Tống Hi đi trên cầu vòm, tâm thần bất an nhìn dòng nước chảy bên dưới - nhiệt độ nước trong viện quanh năm đều có người kiểm soát nên dù là mùa đông cũng không bị đóng băng.
Còn cô thì sao.
Tống Hi cúi đầu chìm đắm trong suy nghĩ riêng mà hoàn toàn không để ý rằng Triệu Yến Sâm sau khi nghe những lời đó thì ý cười trong đôi mắt đen láy đã tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại vẻ tẻ nhạt lạnh lùng.
Bước vào mái hiên, Tống Hi lại nói "Cảm ơn anh", sau đó chẳng buồn ngoảnh đầu mà chạy bình bịch lên lầu.
Cô tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, chưa được bao lâu thì ngoài cửa truyền đến tiếng gõ.
Người giúp việc bưng canh thuốc làm ấm người tới, Tống Hi ngồi trước bàn học, vừa uống vài ngụm đã thấy người nóng ran.
Cô khoác thêm chiếc áo ngắn tay, bưng ly thủy tinh bước ra ban công.
Khoảnh khắc quay đầu lại, cô nhìn thấy người đàn ông cao lớn đĩnh đạc ở ban công bên cạnh.
Triệu Yến Sâm đút một tay vào túi quần dựa vào bệ cửa sổ, dáng người cao thẳng, ngũ quan tuấn tú hờ hững, tay phải buông thõng bên người, hờ hững kẹp điếu thuốc đang cháy dở.
Tống Hi hỏi: "Anh có muốn uống canh không? Làm ấm người đấy ạ."
"Không cần." Triệu Yến Sâm dập tắt điếu thuốc, từ chối không cho phép xen vào.
Tống Hi: "Ồ."
Cô nhấp một ngụm canh, vị giác cảm nhận được mùi thuốc bắc thoang thoảng.
Tống Hi chớp mắt, ngẩng đầu lên lại thấy Triệu Yến Sâm ở đối diện đang chậm rãi cởi cúc áo sơ mi.
Đã cởi được một nửa.
Cả một mảng da thịt gợi cảm hiện ra, cơ bụng săn chắc chia múi rõ ràng, đường cơ xiên mượt mà sắc bén nhưng đầy thẩm mỹ, tỏa ra sức hút hoang dại.
Hơi thở Tống Hi khựng lại.
Có lẽ vì anh rất ít khi cởi áo trước mặt cô nên cảnh tượng này bỗng nảy sinh một cảm giác cấm kỵ.
Tựa như thứ được cởi bỏ không phải là chiếc sơ mi đen, mà là sự cấm kỵ không thể nói thành lời.
Da đầu tê dại một cách khó hiểu, Tống Hi nhất thời quên mất việc phải dời mắt đi.
Đến khi cô ý thức được mình đang nhìn cái gì và định quay đầu đi thì Triệu Yến Sâm đột nhiên ném chiếc áo sơ mi qua.
Chiếc áo trùm "phụp" lên đầu Tống Hi, che khuất toàn bộ tầm nhìn của cô, trước mắt tối sầm nhưng khứu giác lại trở nên nhạy bén lạ thường.
Cô lại ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thanh lạnh dễ chịu ấy.
Mùi hương lạnh lẽo gần như hung hăng mạnh mẽ xộc vào khoang mũi Tống Hi, không cho phép chống cự, cảm giác xâm chiếm vi tế này khiến trái tim cô run lên.
Ngón tay cũng run theo nhịp tim, chất lỏng trong ly thủy tinh chao đảo dữ dội tựa như sóng thần.
Tống Hi còn chưa kịp phản ứng thì bên tai đã vang lên giọng nói lạnh lùng của người đàn ông. Anh chậm rãi chất vấn, âm sắc trêu chọc lòng người.
"Tống Hi, ai dạy em nhìn chằm chằm vào đàn ông đang cởi đồ thế hả?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


