Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Uẩn Ngọc vẫn dịu dàng nho nhã như ngày thường, bà cười nói: "Chỉ là chút bệnh vặt thôi, đâu cần phải làm to chuyện như vậy."
"Bệnh rồi thì sao là chuyện nhỏ được ạ." Sống mũi Tống Hi cay cay, giọng nói mang theo chút nũng nịu: "Có phải cháu để cô chờ lâu nên cô giận cháu rồi không? Cháu đáng đánh…"
"Cái con bé này, tính tình cứ nóng nảy." Tống Uẩn Ngọc nắm lấy tay Tống Hi: "Xem tay cháu lạnh ngắt rồi này, đã đến tuổi kết hôn rồi mà còn chưa biết tự chăm sóc bản thân, thế thì phải làm sao đây."
"Cháu không muốn kết hôn đâu, cháu muốn ở bên cạnh cô mãi thôi." Tống Hi ôm chầm lấy Tống Uẩn Ngọc.
Vú Trương thấy vậy bèn cười nói: "Tiểu thư trông là biết người có phúc có thọ, phu nhân không cần quá lo lắng đâu ạ."
Đã lâu cháu gái không thân thiết với mình như vậy nên trong lòng Tống Uẩn Ngọc vô cùng xúc động, bà nhẹ nhàng vỗ vai cô: "Ở bên ngoài quản lý công ty mà cũng giữ cái tính trẻ con như thế này là chịu thiệt đấy."
"Cô đâu phải người ngoài." Tống Hi nói: "Về nhà mà còn phải giữ kẽ thì mệt chết đi được."
Tống Uẩn Ngọc và Vú Trương đều bị cô chọc cười.
Dù có lớn khôn, có trưởng thành và lý trí đến đâu thì tận sâu trong thâm tâm, cô vẫn là cô bé ngoan ngoãn quấn quýt bên người thân.
Triệu Yến Sâm ngồi trên sô pha, vừa nghe hai cô cháu trò chuyện vừa ung dung lật xem sổ bệnh án.
Vú Trương nhanh nhẹn rót cho anh một ly nước ấm.
"Cau mày là xấu lắm đấy." Tống Uẩn Ngọc ngắm nhìn khuôn mặt Tống Hi, dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt phẳng đôi lông mày đang nhíu lại của cô.
Nghe vậy, Tống Hi nở nụ cười ngọt ngào: "Cháu có xấu xí thế nào thì vẫn là cháu gái của cô mà."
Tống Uẩn Ngọc bị nụ cười của cô lây lan cũng cười theo: "Trong mắt cô thì chẳng ai xinh đẹp bằng cháu cả."
Ngừng một chút, bà lại hỏi: "Đã có bạn trai chưa?"
Tống Hi không bao giờ lừa dối cô mình nên thành thật đáp: "Chưa ạ."
Sau đó cô nói tiếp với giọng điệu hơi tủi thân: "Cô chán cháu rồi nên muốn gả cháu đi sớm phải không?"
"Cái con bé này." Tống Uẩn Ngọc ấn nhẹ vào trán Tống Hi: "Hỏi một câu mà trả treo lại mười câu."
"Đôi mắt tiểu thư vừa to vừa lanh lợi, lúc nào cũng thần thái rạng ngời khiến người ta quý mến." Vú Trương cắt tỉa những bông hoa tươi thắm cắm vào bình nhìn về phía họ cười nói: "Người theo đuổi tiểu thư xếp hàng từ đầu Vạn Lý Trường Thành đến cuối còn chưa hết ấy chứ, phu nhân không cần lo đâu ạ."
"Vú Trương nói đúng đấy ạ." Tống Hi nói với Tống Uẩn Ngọc: "Cô cứ tịnh dưỡng cho tốt đi, đừng có lo lắng cho cháu mãi."
"Được rồi." Tống Uẩn Ngọc nhắc đến chuyện khác: "Đầu xuân cháu thu xếp vài ngày cùng anh cháu về thăm ông ngoại nhé."
"Vâng ạ."
Cô đã lên tiếng thì dĩ nhiên Tống Hi phải nghe theo.
Tống Uẩn Ngọc nhìn về phía người đàn ông trầm ổn cao quý đang ngồi trên sô pha rồi cất tiếng: "Yến Sâm, hôm nào tiện thì cháu nói với Tây Tây một tiếng để con bé sắp xếp thời gian theo lịch của cháu."
Triệu Yến Sâm ngước mắt liếc nhìn Tống Hi, lúc này cô đang cúi đầu quan sát mu bàn tay hằn vết kim tiêm của Tống Uẩn Ngọc.
Anh thản nhiên gật đầu nhẹ.
Đúng lúc này cửa phòng bệnh mở ra, một bóng người vững như núi Thái Sơn bước vào.
Tống Uẩn Ngọc nhìn người mới đến, trong mắt chứa chan tình cảm dịu dàng: "Tông Đình."
Tống Hi khựng lại, cô quay đầu nhìn thấy Triệu Tông Đình đang mặc áo khoác jacket liền lập tức đứng dậy, cúi đầu chào theo phép lịch sự: "Dượng."
Ánh mắt Triệu Tông Đình lướt qua Triệu Yến Sâm đang ngồi trên sô pha rồi khẽ cười với Tống Hi: "Hi Nhi."
Ánh mắt Triệu Tông Đình chỉ dừng lại trên người Tống Hi rất ngắn ngủi nhưng cô lại cảm thấy ánh nhìn nhẹ bẫng ấy tựa ngàn cân, đè nặng khiến người cô nóng bừng, máu huyết không tự chủ được dồn lên não làm cô thấy ngột ngạt không chịu nổi.
Giai cấp là thứ không thể mạo phạm, giữa các tầng lớp khác nhau luôn tồn tại một ranh giới quyền lực và địa vị tựa như lạch trời.
Triệu Tông Đình giữ chức vụ cao, vẻ mặt lúc nào cũng ôn hòa bình tĩnh, vui buồn không lộ ra mặt nên chỉ nhìn bề ngoài thì hoàn toàn không nhìn ra được điều gì.
Tống Hi đứng yên một bên, len lén liếc nhìn Triệu Yến Sâm.
Triệu Tông Đình có được thành tựu và địa vị như ngày hôm nay không thể thiếu sự giúp đỡ từ nhà ngoại của Triệu Yến Sâm, nhà họ Tiêu sở hữu bối cảnh quân sự vô cùng lớn mạnh.
Mẹ mất chưa được ba năm thì cha đã tái hôn, liệu người làm con trai có để bụng không?
Tống Hi không rõ, bởi vì Triệu Yến Sâm đối xử với cô và cô của cô cũng được coi là thân thiện.
… Không chỉ đơn thuần là thân thiện.
Anh là người dung túng cho cô nhất trên thế giới này.
Nghĩ đến đây, Tống Hi khẽ hít một hơi nhưng luồng khí đi vào phổi lại mang theo vị chua xót đắng chát.
Cô cúi đầu, trong tầm mắt bỗng xuất hiện một đôi chân thon dài thẳng tắp.
Tống Hi ngẩng mặt lên nhìn, hàng mi chớp chớp chậm chạp.
Triệu Yến Sâm vươn tay nắm lấy cổ tay cô, không hề khựng lại chút nào, giọng điệu tùy ý.
"Về nhà thôi."
"Còn cô thì sao ạ?"
Tống Hi ngoảnh đầu lại, thấy Triệu Tông Đình đang ngồi bên mép giường bệnh trò chuyện cùng Tống Uẩn Ngọc, cặp vợ chồng này kết hôn đã mười mấy năm nhưng vẫn ngọt ngào hơn cả mức tương kính như tân.
Hai người bọn họ, Triệu Tông Đình thì quay lưng về phía Tống Hi và Triệu Yến Sâm, còn Tống Uẩn Ngọc lại đang chăm chú nhìn chồng mình nên chẳng ai nhìn thấy đôi tay đang đan vào nhau của hai anh em.
Kể từ cái đêm Tống Hi đòi chuyển nhà, Triệu Yến Sâm vẫn chưa về lại tứ hợp viện ở.
Ngược lại, chú Liêu vẫn đều đặn đưa đón cô đi làm không sót ngày nào.
Có điều thi thoảng Triệu Yến Sâm cũng về nhà ăn cơm, chạm mặt trên bàn ăn Tống Hi sẽ lễ phép ngoan ngoãn gọi một tiếng "anh", anh cũng chẳng phản ứng gì nhiều, dùng bữa xong liền rời đi.
Trước cửa có cảnh vệ vạm vỡ canh gác, Tống Hi bước ra khỏi phòng bệnh mới sực tỉnh rút tay mình ra khỏi tay Triệu Yến Sâm.
"Hôm nay anh có về nhà không?"
Triệu Yến Sâm nhìn cô: "Không được à?"
Hai người rảo bước trên hành lang bệnh viện, xác định Tống Uẩn Ngọc không sao thì trái tim đang treo lơ lửng của Tống Hi mới trở về chỗ cũ, cô gật đầu: "Được ạ."
Im lặng vài giây, cô lại hỏi: "Anh ơi, trận ốm ba năm trước của cô có phải nghiêm trọng lắm không?"
"Không nghiêm trọng." Triệu Yến Sâm đáp.
Tống Hi ngẩng đầu nhìn anh: "Thật không ạ?"
Triệu Yến Sâm nhìn sâu vào đôi mắt hoa đào long lanh của cô, giọng điệu tuyệt tình: "Không tin thì đừng hỏi."
"Vậy em không hỏi nữa."
Đi tới khúc quanh hành lang, Tống Hi đang định rẽ thì một cục bột nhỏ xíu bất ngờ lao tới, cánh tay múp míp như củ sen ôm chặt lấy chân cô.
Tống Hi cúi đầu nhìn kỹ mới phát hiện đó là một bé gái mặc đồ bệnh nhân, dáng vẻ lanh lợi, trông hệt như búp bê tây.
Triệu Yến Sâm định xách đứa bé ra để nó không đu bám trên chân Tống Hi nhưng cô đã nhanh hơn một bước ngồi xổm xuống, xoa đầu cô bé.
"Con nhà ai mà đáng yêu thế này."
Bé gái không nói lời nào, chỉ mở to đôi mắt đen láy như quả nho tò mò nhìn chằm chằm Tống Hi.
Trẻ con chạy lung tung rất nguy hiểm, Tống Hi đang tính xem có nên đưa bé đến trạm y tá hay không thì phía trước có một người đàn ông trung niên tầm bốn năm mươi tuổi dáng người đẫy đà đi tới.
Người đàn ông đó chẳng nói chẳng rằng, cúi xuống định bế thốc bé gái lên khiến Tống Hi cảnh giác kéo đứa bé ra sau lưng mình.
Người đàn ông sững lại rồi lập tức nở nụ cười cung kính chào hỏi Triệu Yến Sâm: "Ngài Triệu."
Ngài Triệu?
Bọn họ quen nhau sao?
Tống Hi nghi hoặc nhìn về phía Triệu Yến Sâm.
Triệu Yến Sâm liếc cô: "Làm gì thế, bố ruột người ta đến rồi mà em còn định cướp con à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


