Triệu Yến Sâm để mặc cô ngắm nghía một lúc mới thốt lên: "Tiện đường thôi."
Tống Hi cười tươi rói đáp: "Ra là vậy."
La Tiêu đang lái xe liếc nhìn kính chiếu hậu, thấy hai người chung đụng cũng coi như hòa nhã vui vẻ, có điều vẫn còn chút xa lạ khách sáo, không quá thân thiết cũng chẳng đến mức xa cách.
Cậu thu hồi tầm mắt, khởi động máy, đưa chiếc xe hòa vào dòng xe cộ tấp nập. Ánh đèn đường bên ngoài cửa sổ lướt qua từng ngọn một tựa như những thước phim rực rỡ sắc màu.
Mấy năm nay Tống Hi mắc chứng suy nhược thần kinh. Dù nghỉ ngơi sớm thì kiểu gì cũng không ngủ được, thế là cô tự tìm việc để làm, thường xuyên bận rộn đến tận khuya mới vác cơ thể mệt nhoài lên giường, nhưng dù vậy vẫn chẳng thể chợp mắt. Cho dù mi mắt nặng trĩu, ngủ thiếp đi rồi thì nửa đêm cũng sẽ tỉnh giấc, sau đó mở mắt trân trân đến sáng.
Cô dựa lưng vào ghế, ngửa đầu ra sau, nhắm mắt lại để hồi tưởng những việc đã làm hôm nay và rà soát lại nhiệm vụ của ngày mai trong đầu.
Có lẽ do quá nhiều việc, hoặc cũng có thể nhờ hương hoa chi tử thoang thoảng lúc đậm lúc nhạt trong xe thấm vào ruột gan mà dây thần kinh của Tống Hi được thả lỏng. Cơn buồn ngủ ập đến, chẳng mấy chốc cô đã chìm vào giấc mộng.
Tiếng hít thở đều đều nhẹ nhàng vang lên trong khoang xe tĩnh mịch, khẽ khàng đến mức khó mà nghe thấy. Triệu Yến Sâm khẽ nâng mi, liếc mắt nhìn sang bên cạnh.
Vài tia sáng màu cam ấm áp rọi vào, lặng lẽ lưu chuyển trên gương mặt trắng sứ của cô. Hàng mi dài cong vút run rẩy, sống mũi và đôi môi nhỏ nhắn phập phồng, trông chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật được phác họa bằng những nét bút tinh tế nhất.
Thời gian trôi đi giữa những luân chuyển của ánh sáng và bóng tối, Triệu Yến Sâm bất động thanh sắc quan sát Tống Hi, ngay cả mắt cũng không chớp lấy một cái.
Trên đường đi, điện thoại rung lên báo cuộc gọi đến. Anh chậm rãi bắt máy, vẻ mặt chẳng chút gợn sóng.
Đèn đỏ phía trước chuyển sang xanh, La Tiêu đang định cho xe chạy thì người đàn ông ở ghế sau đã kết thúc cuộc gọi, nhàn nhạt ra lệnh:
"Đến Bệnh viện Trung Ương.”
"Vâng." La Tiêu đáp lời, không một chút thắc mắc hay do dự.
Chiếc xe sang trọng màu đen mực hòa làm một với màn đêm mùa đông đậm đặc đầy hơi lạnh, lao vút đi một cách êm ái qua dòng xe cộ, cuối cùng rẽ vào Bệnh viện Trung Ương và dừng lại dưới lầu khu nội trú.
La Tiêu đỗ xe xong xuôi liền nhìn qua gương chiếu hậu quan sát hai người phía sau. Cô gái vẫn đang say giấc, còn người đàn ông thì khép hờ đôi mắt, hoàn toàn không có ý định xuống xe.
La Tiêu im lặng ngồi ở ghế lái một phút rồi lại nhìn vào gương chiếu hậu.
Trong cơn mơ, Tống Hi cảm nhận được có thứ gì đó bất ngờ áp sát, mùi hương gỗ thanh lạnh cao quý tức thì bao trùm lấy khứu giác của cô.
Mùi hương dễ chịu đến mức khiến người ta đắm chìm, làm cô tạm thời quên đi những dây thần kinh nhạy cảm yếu ớt của mình.
Chẳng biết đã qua bao lâu, những bông hoa tuyết rơi lả tả đập vào cửa kính, đánh thức người con gái đang ngủ say trong xe.
Tống Hi mở đôi mắt ngái ngủ, vươn vai một cái rồi phát hiện xe thế mà lại đang đỗ trong bệnh viện. Trong xe tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng tuyết nhảy múa đập vào cửa kính.
Theo động tác vươn vai của cô, thứ đắp trên người từ từ trượt xuống. Tống Hi theo phản xạ chụp lấy, hóa ra là một chiếc áo vest đen với chất liệu cứng cáp.
Kiểu dáng sang trọng, đường may tinh tế, trên áo tỏa ra mùi gỗ đàn hương thanh khiết dễ chịu, dường như là một loại hương xông quần áo được chế tạo theo phương pháp cổ truyền nào đó.
Bốn năm ở nước ngoài, cô đã thu thập đủ loại đàn hương, tìm kiếm khắp các bậc thầy pha chế hương liệu hòng tìm thấy mùi hương này nhưng vẫn chưa bao giờ tìm được mùi giống hệt như vậy.
Sư phụ nói mùi cơ thể mỗi người mỗi khác, cùng một loại hương dùng lên những người khác nhau sẽ tạo ra hiệu quả khác biệt.
Thế là cô hiểu ra…
Dù có nỗ lực thế nào, cô cũng không thể tìm thấy mùi hương tương tự.
Tống Hi trầm ngâm một lát rồi nghiêng đầu, bất ngờ chạm phải ánh mắt của Triệu Yến Sâm, trái tim dường như ngừng đập trong khoảnh khắc.
Đôi mắt đen láy như ngọc ấy vừa u lạnh vừa sáng rõ, sâu thẳm không thấy đáy, cảm giác như chỉ cần lơ là một chút sẽ bị hút vào trong đó.
Bốn bề mờ tối đã che giấu năm ngón tay đang siết chặt áo vest của Tống Hi. Cô vẫn giữ vẻ mặt bình thường nhìn Triệu Yến Sâm, gọi một tiếng "anh", giọng điệu ôn hòa hỏi:
"Sao lại đến bệnh viện thế? Có ai bị bệnh ạ?"
Triệu Yến Sâm cũng nhìn cô đáp: "Cô Uẩn Ngọc."
Nghe vậy, Tống Hi kinh ngạc thốt lên: "Cô nhập viện rồi sao?"
Cô vội vàng mở cửa xe, lòng nóng như lửa đốt lao vào khu nội trú, nhưng vừa đến cửa lớn đã bị người ta nắm lấy cổ tay, buộc phải xoay người lại.
Triệu Yến Sâm cúi đầu nhìn cô, hàng mi dài rậm che đi đôi mắt đen láy: "Biết phòng bệnh nào không."
Tống Hi lắc đầu.
"Không biết mà còn chạy lung tung." Triệu Yến Sâm giơ tay vuốt lại mấy lọn tóc dựng ngược do lúc nãy cô ngủ: "Cuống cả lên."
Tống Hi ngước mặt nhìn anh, trái tim đang đập loạn xạ dần bình ổn trở lại, cô mím môi hỏi: "Anh, cô thế nào rồi?"
"Hiện tại tình trạng đã ổn định, không có gì đáng ngại," Triệu Yến Sâm nói.
"Vậy thì tốt quá." Tống Hi thở phào nhẹ nhõm.
Bàn tay to lớn của Triệu Yến Sâm giữ lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, kéo người đi thẳng về phía phòng bệnh.
Tống Hi lơ đễnh đi theo anh, trong đầu toàn là hình ảnh của Tống Uẩn Ngọc, vừa lo âu vì cơn ác mộng trước đó, lại vừa thấy bình tĩnh lạ thường nhờ dáng vẻ ung dung của Triệu Yến Sâm.
Nếu cô Uẩn Ngọc thật sự xảy ra chuyện lớn thì anh đã chẳng có biểu cảm này…
Bàn tay to của Triệu Yến Sâm nắm chặt lấy cổ tay nhỏ nhắn của Tống Hi, thân nhiệt cô hơi thấp nên tay lạnh toát khiến anh càng nắm chặt hơn.
Mãi đến cửa phòng bệnh, Triệu Yến Sâm mới buông tay Tống Hi ra.
Đúng lúc này, vú Trương và bác sĩ từ trong phòng bước ra.
Vú Trương nhìn thấy họ liền nở nụ cười hiền hậu: "Cậu Triệu, tiểu thư, phu nhân vẫn đang nghỉ ngơi."
Tống Hi chào hỏi xong liền vội bước lên một bước, thấp thỏm hỏi thăm bác sĩ. Bác sĩ cực kỳ kiên nhẫn giải thích tình trạng của Tống Uẩn Ngọc cho cô, nói là bệnh cũ, tức ngực khó thở, đề nghị nằm viện điều trị một thời gian.
"Bệnh cũ ạ?" Những đầu ngón tay Tống Hi vô thức siết chặt lấy lớp vải quần. Cô Uẩn Ngọc có bệnh cũ từ bao giờ thế?
Vú Trương gật đầu: "Ba năm trước phu nhân bị nhiễm phong hàn, ốm một trận nặng nên để lại di chứng."
Ba năm trước… Hồi đó cô đang ở nước ngoài, lần nào gọi điện về thì Tống Uẩn Ngọc cũng tươi tắn rạng rỡ, hoàn toàn không nhìn ra là đang mang bệnh.
"Bác sĩ gia đình đâu ạ?" Tống Hi nhớ trong nhà có thuê cả bác sĩ Đông y và Tây y với tay nghề rất cao.
"Khám cả rồi," vú Trương nói: "Vẫn là bác sĩ Lục thuyết phục phu nhân đến bệnh viện kiểm tra toàn diện rồi tĩnh dưỡng cho tốt."
Tống Hi nghe xong mà trong lòng ngũ vị tạp trần.
Đúng lúc này cửa phòng bệnh mở ra, cô y tá bước ra thông báo: "Bệnh nhân tỉnh rồi, người nhà muốn thăm thì bây giờ có thể vào."
Tống Hi lập tức đi vào.
Triệu Yến Sâm dặn dò bác sĩ vài câu rồi cũng cất bước chân trầm ổn đi theo sau cô vào phòng bệnh.
Phòng bệnh VIP yên tĩnh rộng rãi, trong không khí thoang thoảng mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt, không hề khó ngửi. Tống Uẩn Ngọc ngồi dựa vào đầu giường, thấy người đến thì gương mặt xinh đẹp hiện lên nét cười.
"Yến Sâm, Tây Tây, hai đứa đến rồi à."
Triệu Yến Sâm gọi một tiếng cô Uẩn Ngọc.
Tống Hi đi thẳng tới ngồi xuống bên mép giường, nhìn sắc mặt nhợt nhạt của Tống Uẩn Ngọc, lời chưa kịp nói mà mắt đã phủ một tầng sương.
"Không sao đâu." Tống Uẩn Ngọc vỗ vỗ tay Tống Hi, giọng nói dịu dàng nhưng pha lẫn vài phần mệt mỏi.
"Cô…" Đôi mắt Tống Hi long lanh ngấn nước, nhìn Tống Uẩn Ngọc không chớp mắt: "Bệnh tình là chuyện lớn như vậy, sao cô không nói cho cháu biết?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


