Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhân viên kia còn chưa kịp trả lời thì Tống Hi đã nhìn thấy một cảnh tượng tồi tệ qua cánh cửa kính trong suốt.
Một cô gái tóc ngắn ngang vai bị người ta xô ngã xuống đất, trong mắt chứa đầy sự uất hận, phẫn nộ chỉ tay cáo buộc người đàn ông trung niên ở phía đối diện.
Gã đàn ông trung niên kia mặt mũi hung tợn, giơ tay định tát cô gái một cái.
Cô gái cố sức né tránh nhưng gã ta vẫn không chịu buông tha, định giơ chân đạp mạnh vào người cô.
"A!"
Đầu gối bất ngờ truyền đến một cơn đau nhói, gã ta hét lên đau đớn rồi bị một lực từ phía sau đá khuỵu xuống đất.
"Mày là cái thá gì hả?" Gã đàn ông trung niên ngẩng đầu, gầm lên giận dữ.
Tống Hi chẳng thèm bố thí cho gã một ánh mắt, cô cúi người đưa tay về phía cô gái đang ngồi dưới đất.
Cô gái không ngờ sẽ có người xuất hiện giúp mình nên cũng sững sờ trong giây lát.
Tống Hi nói: "Còn ngồi đó làm gì, không thấy nền đất lạnh à?"
Cô gái hoàn hồn, đưa tay cho Tống Hi rồi nương theo sức của cô để đứng dậy.
Gã đàn ông trung niên lửa giận bừng bừng, trừng mắt nhìn Tống Hi rồi đứng phắt dậy định tóm lấy cô, nhưng chợt nhìn thấy bóng dáng Thương Thời Tự thì sợ đến mức đờ ra như phỗng.
"Thương… Thương tổng."
Gã đàn ông trung niên này là giám đốc bộ phận kinh doanh mới nhậm chức. Hôm Tống Hi đến công ty họp với các trưởng bộ phận thì gã ta lại xin nghỉ phép nên không hề biết thân phận của Tống Hi.
Cô gái tóc ngắn rất tinh ý, thấy giám đốc có thái độ nịnh nọt với Thương Thời Tự, lại nghe gã gọi là "tổng" thì lập tức hiểu đây là nhân vật lớn nên vội vàng lên tiếng trước:
"Thương tổng, chào hai vị, tôi là Trình Niệm. Tôi muốn tố cáo ông ta, ông ta quấy rối tình dục tôi!"
"Trình Niệm, mẹ kiếp, cô đừng có mà rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Năng lực làm việc của cô kém cỏi, không qua được kỳ thực tập, tôi có lòng tốt chỉ bảo mà cô lại muốn bán thân cầu chức." Tên giám đốc chỉ vào mũi Trình Niệm mắng: "Tôi không chấp nhận sự quyến rũ của cô thì cô quay ra ngậm máu phun người, loại đàn bà như cô đúng là ghê tởm đến cực điểm!"
"Ông không chỉ sờ vai, sờ eo và mông mà còn cưỡng ép ôm tôi, lại còn muốn hôn tôi. Chính ông quấy rối tôi! Hành vi này là phạm pháp, tôi sẽ báo cảnh sát!" Trình Niệm vừa nói vừa lấy điện thoại ra.
"Mày điên rồi! Có chút chuyện cỏn con thế này mà mày muốn làm loạn đến đồn cảnh sát hả?" Tên giám đốc tức đến nổ phổi, định lao tới giật điện thoại của Trình Niệm nhưng lại bị Tống Hi vặn ngược tay ra sau, ngay sau đó cô nâng đôi chân dài lên, một lần nữa không chút khách khí đạp mạnh vào đầu gối gã.
Tên giám đốc kêu đau: "A!"
Triệu Yến Sâm không chỉ dạy cô piano, cưỡi ngựa, bơi lội mà còn dạy cô cả võ thuật phòng thân.
"Có thật hay không…" Vẻ mặt Tống Hi bình thản, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt: "Tra thử là biết ngay ấy mà?"
Cô nghiêng đầu, ra hiệu cho Trình Niệm bên cạnh: "Báo cảnh sát đi."
Trình Niệm lập tức gọi cảnh sát.
Cảnh sát đến rất nhanh nhưng tên giám đốc vẫn khăng khăng kêu oan: "Oan uổng quá, trên tôi còn mẹ già dưới còn con thơ, vợ tôi ở nhà còn đẹp hơn cô ta gấp vạn lần thì làm sao tôi có thể làm ra loại chuyện hủy hoại sự nghiệp và gia đình mình thế này được!"
"Người đàn bà này vu khống tôi! Cô ta chủ động dâng hiến, quyến rũ tôi không thành nên mới hắt nước bẩn lên người tôi!"
So với gã đàn ông trung niên đang chó cùng rứt giậu này thì Trình Niệm tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều.
"Cái đồ lẳng lơ đê tiện…" Tên giám đốc bỗng nhiên nổi điên mà mất khôn, định lao vào đánh Trình Niệm nhưng đã bị cảnh sát khống chế.
"Thành thật chút đi! Trước mặt cảnh sát mà còn dám động thủ, muốn ngồi tù hả?"
Cảnh sát khống chế tên giám đốc xong, Trình Niệm thở phào nhẹ nhõm, việc đầu tiên là quay sang nói với Tống Hi và Thương Thời Tự: "Cảm ơn hai vị."
"Không có gì."
Thương Thời Tự cởi áo khoác ngoài đưa cho Trình Niệm. Trình Niệm đang định từ chối thì Tống Hi đã đón lấy, trực tiếp khoác lên người cô ấy.
"Cần phải đến đồn cảnh sát lấy lời khai, đi thôi, chúng tôi đi cùng cô."
Trình Niệm nhìn cô gái có dung mạo diễm lệ và phong thái tuyệt đại giai nhân trước mặt, trong lòng không khỏi cảm thán "gương mặt thật uy quyền". Rõ ràng nhìn cô rất trẻ trung và kiêu sa nhưng ánh mắt lại mang theo sức mạnh nhiếp hồn đoạt phách, khiến người ta bất giác muốn phục tùng.
Làm xong biên bản ở đồn cảnh sát đi ra, Trình Niệm đã biết thân phận của Tống Hi và Thương Thời Tự, cô ấy vội vàng cúi đầu cảm ơn: "Tống tổng, Thương tổng, chuyện hôm nay cảm ơn hai vị rất nhiều!"
Xảy ra chuyện như thế này, công ty chắc chắn sẽ không thuê tên giám đốc kinh doanh kia nữa, nhưng cũng đồng nghĩa với việc Trình Niệm rất khó tiếp tục ở lại bộ phận kinh doanh.
"Sau này cô có dự định gì không?" Tống Hi hỏi.
Trình Niệm có chút ủ rũ nhưng rất nhanh đã nở nụ cười: "Hết cách rồi, đành phải tìm công việc mới thôi ạ."
Tống Hi quan sát cô ấy từ trên xuống dưới một cách kín đáo rồi chậm rãi mở miệng: "Có mang theo sơ yếu lý lịch không?"
Trình Niệm ngẩn người, phản ứng lại rồi nói: "Bản giấy thì không có nhưng bản điện tử được không ạ?"
Tống Hi gật đầu.
Trình Niệm đưa điện thoại cho Tống Hi, Tống Hi lướt xem một lượt: "Đại học Thanh Hoa, chuyên ngành Quản trị nhân lực, sao không làm đúng chuyên ngành mà lại đi làm sale?"
"Năm tôi tốt nghiệp thì bố bị bệnh, làm việc được nửa năm tôi xin nghỉ để về chăm sóc bố thế là gián đoạn mất hai năm nên không công ty nào chịu nhận." Trình Niệm cũng không nói dối.
Thương Thời Tự hỏi: "Bệnh gì vậy, bây giờ đã khỏi chưa?"
"Ung thư thực quản ạ, bây giờ đã khỏi rồi." Trình Niệm nói.
"Thanh Hoa." Thương Thời Tự quay sang nhìn Tống Hi cười nói: "Đàn em khóa dưới của cậu này."
Trình Niệm ngạc nhiên: "Tống tổng cũng tốt nghiệp Thanh Hoa ạ?"
"Tôi chỉ học ngắn hạn nửa năm thôi." Tống Hi nói ngắn gọn rồi từ tốn hỏi tiếp: "Cô có hứng thú với nghiên cứu y dược không?"
"Có ạ." Trình Niệm cười ngượng ngùng: "Vốn dĩ tôi định thi vào chuyên ngành liên quan nhưng năm đó ở Thanh Hoa xảy ra vụ nổ phòng thí nghiệm, bố mẹ lo lắng cho tôi nên sống chết không cho tôi thi vào ngành đó. Tôi thuyết phục mãi họ mới miễn cưỡng lùi một bước cho tôi thi vào Thanh Hoa."
Nghe vậy, đầu ngón tay Tống Hi bất chợt khựng lại, giống như có vật gì sắc nhọn đâm trúng vào sống lưng cô. Sau cơn đau nhói, cô lại nở một nụ cười.
"Được, tôi đã nắm được sơ bộ rồi." Tống Hi trả điện thoại lại cho Trình Niệm: "Ngày mai người của bộ phận nhân sự sẽ liên hệ với cô."
"Cảm ơn Tống tổng! Cảm ơn Thương tổng!" Trình Niệm vui mừng ra mặt, vội vàng cảm ơn rối rít: "Vậy tôi về trước đây ạ."
"Ừ, đi đường cẩn thận."
Đường phố đô thị xe cộ như nước, ồn ào náo nhiệt, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng còi xe.
Tại ngã tư trước cửa đồn cảnh sát, ánh đèn vàng vọt trải dài, chiếu sáng đường nét khuôn mặt tinh tế của Tống Hi. Mắt cô bất động, vẻ mặt như đang suy tư điều gì.
Thương Thời Tự cầm chìa khóa xe trên tay, đang định mở miệng thì phát hiện Tống Hi thất thần, chuyện này vô cùng hiếm thấy, dường như bắt đầu từ lúc Trình Niệm nhắc đến vụ nổ phòng thí nghiệm.
"Cậu…"
Anh vừa mới thốt ra một âm tiết thì phía trước con đường đột ngột chiếu tới một luồng đèn xe chói mắt.
Tống Hi theo bản năng giơ tay lên, dùng mu bàn tay che đi luồng sáng mạnh mẽ kia. Đợi đèn tắt, cô hạ tay xuống thì chiếc xe sedan màu đen kiêu ngạo kia đã đỗ ngay trước mặt cô.
La Tiêu đẩy cửa xe bước xuống từ ghế lái, động tác lưu loát mở cửa ghế sau rồi mỉm cười với Tống Hi.
"Tiểu thư, mời lên xe."
Tống Hi có chút bất ngờ.
Cô nhìn qua cánh cửa xe đang mở để quan sát tình hình trong khoang xe, do tầm nhìn hạn chế nên chỉ lờ mờ nhìn thấy một góc quần tây đen với chất liệu cao cấp.
La Tiêu lái xe phía trước, người đàn ông ngồi ghế sau là ai thì không cần nói cũng biết.
Thương Thời Tự cười nói với Tống Hi: "Có người đến đón cậu rồi, vậy thì tớ không tiễn nữa nhé, gặp lại ở công ty."
"Mai gặp."
Tống Hi lên xe, vừa ngồi vào ghế da đã ngửi thấy một mùi hương hoa dành dành thanh khiết và dịu nhẹ.
Cánh mũi cô khẽ phập phồng, không kìm được mà hít thêm vài hơi mùi hương khiến lòng người thư thái ấy. Sau đó, cô quay đầu lại hỏi: "Anh à, sao anh lại ở đây?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


