Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Hi cảm nhận được xúc giác và sức lực nơi cổ tay, hàng mi dài không khỏi khẽ run lên.
Không phải kiểu cầm tay dạy đánh golf như lần trước, lần này vô cùng cứng rắn và không cho phép kháng cự.
Tống Hi lùi lại một bước, thản nhiên nói: "Em không đói."
Ánh mắt Triệu Yến Sâm chậm rãi đánh giá biểu cảm của cô rồi buông lỏng cổ tay mảnh khảnh ra: "Tật xấu gì thế này, hơi một tí là lại không ăn uống."
"Em chỉ đang vội chứ không phải là không ăn, đến công ty em sẽ tự ăn."
Tống Hi không muốn lãng phí thời gian với anh ở đây, nói xong liền xoay người nhẹ nhàng rời đi.
Người làm lén nhìn trộm hai người vừa chia ngả đôi đường đằng kia, trong lòng cảm thấy khá kỳ lạ.
Qua quan sát mấy ngày nay, hai người họ cực kỳ không thân thiết, xa lạ đến mức chẳng giống người thân chút nào.
Tuy nhiên, chưa bàn đến quan hệ của họ tốt hay xấu, chỉ biết rằng vị đại tiểu thư khác họ này vừa về nước thì Thái tử gia quanh năm không sống ở nhà cũng bất thường mà thường xuyên trở về, điều này chứng tỏ anh đối với cô ít nhiều có chút khác biệt.
Ví dụ như lúc này đây, cô chẳng thèm nhìn sắc mặt anh cứ thế mà đi thẳng. Vậy mà anh lại không hề tức giận.
Phải biết rằng ngoại trừ vị kia ra, cả cái tứ hợp viện này chẳng ai dám không nhìn sắc mặt của vị Thái tử gia quyền thế ngút trời này.
Mục tiêu trọng điểm của Thần Hưng trong giai đoạn hiện tại có hai việc: một là hạng mục hợp tác với Trung Thụy, hai là niêm yết trên sàn Nasdaq của Mỹ. Sau khi thích nghi với khí hậu trong nước, Tống Hi chính thức bước vào guồng quay công việc.
Tòa nhà chính của Thần Hưng nằm ở trung tâm khu công nghệ, ngoại trừ bộ phận nghiên cứu phát triển cần làm thí nghiệm nên không ở tòa chính thì các bộ phận khác đều tập trung tại đây.
Tòa nhà chính có các khu vực sinh hoạt như nhà hàng, phòng tập gym, cửa hàng tiện lợi; tầng thượng là một khu vườn lồng kính, bên trong có quán cà phê, nhà hàng và quầy tráng miệng, môi trường vô cùng ưu việt.
Kết thúc cuộc họp quyết sách cấp cao, Thương Thời Tự xung phong dẫn Tống Hi đi tham quan.
"Vẫn là cậu có mắt nhìn nên đã chọn ngay tòa nhà ở khu bên này từ sớm." Thương Thời Tự chỉ về hướng Đông Nam: "Hôm qua tớ nghe tin nội bộ nói rằng địa điểm khu công nghệ mới mà chính phủ ấn định nằm ngay gần đây, xem ra mảnh đất này sắp tăng giá rồi."
"Chuẩn bị xây khu công nghệ mới sao?" Tống Hi cầm cốc cà phê ấm trên tay, đưa mắt nhìn ra xa.
"Ừ." Thương Thời Tự nói: "Một dự án khá lớn, lên đến vài trăm tỷ đấy."
"Cũng tốt, vậy thì sẽ rất náo nhiệt." Tống Hi nhấp một ngụm cà phê.
Mỗi tầng của tòa nhà chính đều có một phòng trà nước, bên trong có sẵn đồ uống, đồ ăn vặt, cà phê… nhân viên làm việc mệt mỏi hoặc đói bụng đều sẽ ghé qua đây thư giãn một chút.
Và phòng trà nước cũng là nơi lan truyền bát quái, ở đây luôn có thể nghe được một số chuyện thâm cung bí sử của công ty.
Mỗi ngày sau khi dùng xong bữa trưa, Tống Hi để Thương Thời Tự đi làm việc của mình, còn cô ngồi trong phòng trà nước, dùng máy tính xách tay xử lý email và lướt web.
Bằng cách này, chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi, cô đã có những hiểu biết cơ bản về cấp dưới.
Giờ làm việc buổi chiều chưa đến, lúc này phòng trà nước lại có hai nhân viên bước vào, một cô gái thanh mảnh và một chàng trai hơi mập.
"Nghe nói gì chưa? Vị CEO vẫn luôn ở Mỹ đã về rồi đấy."
"Tống tổng hả?"
"Đúng rồi, cậu biết cô ấy có lai lịch gì không? Tôi tra trên mạng và mạng nội bộ công ty đều không tìm ra thông tin thực tế nào cả."
"Tống tổng ấy à, là nữ trung hào kiệt đấy. Trước khi cô ấy và Thương tổng thành lập Thần Hưng, cô ấy đã đơn thương độc mã đi khắp thế giới để kêu gọi đầu tư, gặp ít nhất cả trăm nhà đầu tư. Tuy gia thế của Tống tổng rất khủng nhưng lúc khởi nghiệp cô ấy không hề lấy của gia đình một đồng nào."
"Woa, quả đúng là vị thần Hy Lạp cổ đại cai quản việc khởi nghiệp, bản lý lịch này đủ để chém gió cả đời luôn!"
…
Đường hoàng nghe người khác bàn tán về mình, khóe môi Tống Hi bất giác cong lên.
Hôm nay cô ăn mặc theo phong cách công sở thoải mái với áo sơ mi trắng và quần jean, khiêm tốn mà sang trọng, dáng vẻ hòa nhã lại tháo vát.
Làn da cô gái trắng nõn, dáng người yểu điệu, dung mạo vô cùng xuất chúng. Bộ trang phục đơn giản không những không che lấp khí chất của cô mà ngược lại càng tôn lên vẻ hào phóng sạch sẽ, vô cùng hút mắt.
Có người đã bị cô thu hút.
"Cậu thuộc bộ phận nào thế?" Một giọng nam vang lên bên tai.
Tống Hi nhìn sang, đó là một chàng trai có ngoại hình thư sinh, đeo kính cận.
Cô cũng mỉm cười đáp: "Văn phòng tổng giám đốc."
"Tớ ở bộ phận Marketing, cậu cũng là thực tập sinh mới đến hả?" Chàng trai bắt gặp ánh mắt của cô, bỗng nảy sinh vài phần thẹn thùng và bối rối.
"Cũng? Cậu là thực tập sinh bộ phận Marketing sao?"
Khi Tống Hi mỉm cười vẫn tạo cho người ta cảm giác xa cách, trầm ổn và toát ra áp lực vô hình.
"Đúng… đúng vậy."
Chàng trai lấy từ trong túi ra một phong thư đưa cho cô, ánh mắt kiên định lạ thường, giống như đang nộp đơn xin gia nhập đảng: "Cho cậu này! Nếu cậu có bất kỳ vấn đề gì cứ tìm tớ bất cứ lúc nào, trên đó có ghi thông tin liên lạc của tớ."
Cậu ta vừa dứt lời, sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói cung kính: "Tống tổng."
Là giám đốc bộ phận Marketing.
"Tống tổng, ngài có muốn dùng cà phê không? Tôi có một ly vừa pha xong đây ạ."
Chàng trai đột nhiên nhận ra điều gì đó, đồng tử chấn động, cứng đờ tại chỗ, trân trân nhìn Tống Hi.
Tống tổng? Cô ấy chính là vị tổng giám đốc từ nước ngoài trở về sao? Nhưng cô ấy trông còn trẻ như vậy…
Ánh mắt bình thản của Tống Hi lướt qua chàng trai, cô cười nhẹ với giám đốc bộ phận Marketing: "Tôi không uống."
Việc thay đổi nhân sự quản lý đối với đa số nhân viên nhỏ không phải là chuyện lớn, bình thường cũng chẳng mấy khi tiếp xúc nên không biết mặt cô là chuyện bình thường.
Hơn nữa, văn phòng tổng giám đốc có phòng trà nước riêng, chẳng có bà chủ nào lại hạ mình xuống khu vực của nhân viên thế này.
Giám đốc bộ phận Marketing quay đầu nhìn thực tập sinh đang đứng chết trân tại chỗ, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt chứa đầy sự cảnh cáo và uy nghiêm.
Hai tay của cậu thực tập sinh vẫn còn cứng đờ giữa không trung, bầu không khí vừa vi diệu lại vừa xấu hổ. Ai mà ngờ được cô gái xinh đẹp nhường này lại là bà chủ cơ chứ.
Đúng lúc này, sắc mặt Tống Hi không đổi, cô đưa tay nhận lấy bức thư tình của chàng trai, đạm nhiên cười: "Cái này tôi nhận, cảm ơn cậu đã công nhận tôi."
Tim chàng trai đập thình thịch, đầu ngón tay run rẩy không kiểm soát được.
Nhân viên quèn tỏ tình với sếp lớn, quá kích thích rồi! Cuộc đời quả nhiên là chốn hoang dã, bốn phương tám hướng đều có lùa gió.
Lát nữa còn có cuộc họp, Tống Hi không nán lại lâu, cô cầm máy tính lên, trước khi đi còn dặn dò giám đốc bộ phận Marketing: "Không cần để ý đâu."
Màn đêm buông xuống, những con đường thông thương tứ phía của thành phố lần lượt lên đèn, tựa như những vì sao đang du ngoạn trong dải ngân hà.
Kết thúc công việc, Thương Thời Tự cùng Tống Hi bước vào thang máy, ấn chọn tầng, thang máy từ từ đi xuống.
Thương Thời Tự hỏi: "Mấy ứng viên thư ký kia cậu không ưng ý sao?"
"Tâm tính không định." Tống Hi trả lời ngắn gọn.
"Tâm tính này thì khó tìm đấy." Thương Thời Tự cười: "Có thể tuyển một trợ lý trước để đối phó tạm thời."
"Ý kiến này không tồi." Tống Hi cầm điện thoại nhắn tin, báo cho chú Liêu biết cô chuẩn bị về.
Thang máy dừng lại giữa chừng, cửa thang tự động mở ra hai bên nhưng bên ngoài lại trống trơn, không có ai đợi thang máy.
Ngay trước khi cửa thang máy tự động đóng lại, khu văn phòng yên tĩnh bỗng nhiên truyền đến một trận ồn ào.
Mí mắt Tống Hi bỗng giật một cái.
Thương Thời Tự nhíu mày.
Hai người trao đổi ánh mắt, ngầm hiểu ý nhau rồi bước ra khỏi buồng thang máy.
Đụng mặt ngay một nhân viên đang hoảng sợ chạy tới, Tống Hi hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




