Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ham Muốn Chết Người Chương 22: Anh Em Hòa Thuận

Cài Đặt

Chương 22: Anh Em Hòa Thuận

Tống Hi ngẩng đầu nhìn về phía chiếc ghế sô pha trước mặt nhưng lại bất ngờ chạm phải một đôi mắt đen thẫm.

Trái tim cô đập mạnh liên hồi, cô vội vàng chớp mắt.

"Em làm anh thức giấc ạ?"

Ánh đèn pha lê sáng rực, những luồng sáng lấp lánh nhảy nhót khắp phòng khách rồi phủ lên người anh tựa như được mạ một lớp ánh sáng vàng nhạt dịu dàng.

Triệu Yến Sâm nhàn nhã dựa vào ghế sô pha, chiếc áo sơ mi màu xám đậm được cắt may tinh tế, anh nghiêng đầu, nheo mắt nhìn cô giữa luồng ánh sáng rực rỡ.

Bốn mắt nhìn nhau, Tống Hi chậm rãi bổ sung thêm một câu: "Em không cố ý."

Ánh mắt Triệu Yến Sâm trầm tĩnh ngước lên: "Đã đi vào tận đây rồi mà còn bảo là không cố ý à."

"Người đi đường vốn dĩ phải phát ra tiếng động chứ có phải ma quỷ đâu mà bay lơ lửng." Tầm mắt Tống Hi trượt từ đỉnh mày cao của anh xuống yết hầu sắc bén rồi khẽ khàng phản bác.

Triệu Yến Sâm khẽ nhướng mày: "Làm ồn khiến tôi tỉnh giấc mà em còn lý sự hả?"

"Cái đó thì không có." Tống Hi nhìn gương mặt tuấn tú với khung xương hoàn hảo của anh rồi chân thành xin lỗi: "Anh, em xin lỗi."

Khóe môi Triệu Yến Sâm cong lên một độ cong mang theo vài phần trêu tức: "Xin lỗi chuyện gì, nói rõ ràng xem nào."

"Em không nên làm anh thức giấc."

Tống Hi nói xong thì nghi hoặc ngẩng đầu lên: "Sao anh không về phòng mà lại ngủ ở đây?"

"Em quản cũng rộng quá nhỉ." Ánh mắt Triệu Yến Sâm vẫn không hề dời đi, những ngón tay với khớp xương rõ ràng gõ nhẹ lên tay vịn ghế sô pha mang theo một uy lực trầm mặc: "Tối mai tôi ngủ ở đâu có cần nộp đơn xin phép em trước không?"

Tống Hi cũng chẳng khách sáo đáp lại: "Nếu anh không chê phiền phức thì được thôi ạ."

Hàng mi cô cong vút, sống mũi nhỏ nhắn thanh tú, đường nét ngũ quan hài hòa và vô cùng tinh xảo. Đôi mắt hoa đào sạch sẽ trong veo, khi cười ánh lên vẻ ngây ngô, ngọt ngào và dịu dàng mang đậm cảm giác trong trẻo của thiếu nữ.

Ánh mắt Triệu Yến Sâm lướt qua, vẻ mặt vẫn hờ hững nhưng yết hầu lại hơi ngứa ngáy, anh vươn tay cầm lấy bao thuốc lá trên bàn trà, rút một điếu rồi ngậm lên đôi môi mỏng sắc bén.

Anh nghiêng đầu châm lửa rồi nhả ra một hơi khói, làn khói lượn lờ lan tỏa, giọng nói trầm thấp hơi khàn mang theo giọng điệu ghét bỏ: "Phiền phức."

Tư thế hút thuốc của người đàn ông vô cùng tự nhiên, cánh tay tùy ý gác lên tay vịn ghế sô pha, đường nét cơ bắp mượt mà, rắn chắc và săn gọn tựa như một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ.

Tống Hi lén lút liếc nhìn hai lần thì nghe thấy anh hỏi: "Tín chỉ ở trường học đã hoàn thành hết rồi sao?"

"Vâng." Tống Hi ngoan ngoãn gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói thêm: "Chương trình đại học và cao học em đều đã học xong và cũng lấy được bằng tốt nghiệp luôn rồi."

Vẻ mặt Triệu Yến Sâm không đổi, anh nhìn cô một lát rồi lại mở miệng, giọng nói lạnh tanh: "Tối qua chạy đi đâu vậy?"

"Em đi ăn tối với bạn ở nhà hàng ạ."

Môi mỏng của Triệu Yến Sâm khẽ nhếch lên: "Ăn quốc yến ở nước nào mà phải ăn đến tận rạng sáng mới về thế?"

Mỗi lần cô về muộn mà không báo trước, anh đều sẽ tức giận.

"Một thời gian nữa em sẽ dọn ra ngoài." Tống Hi mím môi, giọng nói nhẹ nhàng.

Triệu Yến Sâm vừa nghe thấy liền nhíu mày: "Dọn đi đâu?"

"Em cũng chưa rõ, dạo này đang nhờ người xem nhà." Tống Hi rũ mi xuống, cổ họng như bị chặn lại bởi một cục bông, im lặng một lát rồi nói tiếp: "Ở ngay gần công ty, vừa tiết kiệm thời gian lại đỡ việc, dọn qua đó làm thí nghiệm cũng tiện hơn."

Triệu Yến Sâm nhìn chằm chằm cô với ánh mắt thâm trầm, anh còn chưa kịp mở miệng thì chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên.

Tống Hi lấy điện thoại từ trong túi ra, cúi đầu nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến, trên đó hiện rõ ba chữ… Thương Thời Tự.

"Anh à, nếu không còn chuyện gì khác thì em về phòng trước đây. Cũng muộn rồi, anh nghỉ ngơi sớm đi nhé."

Nói xong, cô bước lên lầu.

Triệu Yến Sâm dựa vào ghế sô pha, nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh của cô rồi tự kiểm điểm bản thân một chút, có phải anh đã nói hơi nặng lời rồi không.

Tống Hi trở về phòng ngủ, đóng cửa lại rồi tựa lưng vào ván cửa, lúc này mới thở hắt ra một hơi vẫn luôn nghẹn trong cổ họng.

Trước kia Triệu Tông Đình và Tống Uẩn Ngọc để cô sống ở đây là vì có Triệu Yến Sâm, hai người có thể chăm sóc lẫn nhau. Nhưng giờ đây bọn họ đã trưởng thành, sống dưới cùng một mái hiên mà Triệu Yến Sâm lại chẳng muốn nhìn thấy cô.

Tống Hi cũng có thể hiểu được.

Trước mặt người ngoài thì không để nhà họ Triệu bị nắm thóp nên phải diễn cảnh anh em hòa thuận; còn riêng tư khi ở nhà ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp thì lại dễ gợi lên những chuyện quá khứ chẳng mấy tốt đẹp, không cách nào bình tâm được.

Không sao cả.

Bắc Kinh rộng lớn như vậy, kiểu gì chẳng có chốn dung thân cho cô.

Tống Hi hít sâu hai cái, đi vào phòng tắm, tắm rửa xong đi ra tắt đèn rồi nằm thẳng lên giường đi ngủ.

Trằn trọc băn khoăn nửa tiếng đồng hồ vẫn chẳng hề buồn ngủ. Cô vơ lấy điện thoại bên gối, chán nản lướt xem tin tức nửa tiếng nữa thì cơn buồn ngủ mới từ từ ập đến.

Đêm hôm đó Tống Hi ngủ không ngon lắm, cô còn mơ thấy một giấc mơ.

Trong mơ cô đứng trước mặt Triệu Yến Sâm, đầu cúi thấp như con chim cút, hai tay vặn vẹo vào nhau đến mức tạo ra những vết hằn đỏ ghê người.

Địa điểm vẫn là phòng khách rộng lớn kia, điều khác biệt là có thêm rất nhiều người: Tống Uẩn Ngọc, Triệu Tông Đình và Triệu Thời Hựu, cùng tất cả quản gia và người giúp việc trong tứ hợp viện.

"Tống Hi." Triệu Yến Sâm lười biếng ngồi trên ghế sô pha, đôi mày kiếm sắc bén, vẻ mặt cao ngạo và vô tình: "Năm đó tôi bảo cô cút đi thật xa, bây giờ cô quay lại là muốn tìm cái chết à?"

Giọng anh như được tôi qua băng đá, lạnh lùng vang lên: "Cô nghĩ tôi muốn nhìn thấy cô chắc?"

Tống Uẩn Ngọc ngồi ở bên cạnh, với khuôn mặt nước mắt giàn giụa, cất tiếng ai oán hỏi: "Tây Tây, chẳng phải cháu nói cả đời này sẽ không về nước nữa sao?"

Dây thanh quản của Tống Hi như bị ai đó cắt đứt, không thể phát ra tiếng nên chỉ biết liều mạng lắc đầu với Tống Uẩn Ngọc. Đột nhiên, cô nhìn thấy một ngọn lửa xuất hiện từ hư không rồi nuốt chửng lấy Tống Uẩn Ngọc với tốc độ nhanh như chớp.

"Cô ơi!"

Tống Hi giật mình tỉnh giấc.

Rèm cửa dày trong phòng ngủ che khuất toàn bộ ánh sáng khiến cho căn phòng tối đen như mực. Cô mơ màng cầm điện thoại lên, liếc nhìn thời gian rồi lại bị dọa sợ lần nữa.

Sắp muộn giờ họp rồi!

Cô không có mặt thì cuộc họp không thể tiến hành bình thường được. Tuy nói có thể hoãn họp nhưng hiện tại công ty đang trong giai đoạn then chốt nên thời gian của mọi người đều rất quý báu.

Tống Hi vội vàng rời giường, rửa mặt mũi, thay quần áo thật nhanh rồi rảo bước xuống lầu.

Tiếng bước chân vội vã đột ngột vang lên, người đàn ông trong phòng khách khẽ nhướng mi nhìn theo hướng phát ra âm thanh.

Cô mặc bộ đồ vest màu xanh nhạt, dáng vẻ dứt khoát gọn gàng, mái tóc đen dày được búi lên hơi lỏng, bên tai rũ xuống một lọn tóc con mềm mại, đuôi tóc nhẹ nhàng lướt qua cằm cô.

"Anh à, chào buổi sáng, em ra ngoài đây ạ."

Triệu Yến Sâm nhìn dáng vẻ vội vàng như đi chạy nạn của cô, anh nắm lấy cổ tay cô rồi bất ngờ kéo ngược trở lại.

Tống Hi hoàn toàn không phòng bị, cả người bị kéo đập vào lòng anh, dán chặt vào cơ thể rắn chắc cường tráng của người đàn ông, không tránh khỏi việc đánh thức những ký ức kiều diễm đang chìm sâu dưới vực thẳm.

Mí mắt mỏng của Triệu Yến Sâm rũ xuống, lướt qua vành tai ửng đỏ của cô, đôi mắt đen liếc nhìn: "Không ăn sáng à?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc