Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Cháu không còn ở đó nữa." Tống Hi thành thật trả lời: "Cháu đang cùng bạn ăn cơm ở nhà hàng rồi ạ."
Cô khựng lại một chút rồi hỏi thêm: "Cô còn nhớ Tần Phương Hảo không ạ?"
"Cô bạn cùng bàn tham gia giới giải trí của cháu đó hả?" Tống Uẩn Ngọc lờ mờ có chút ấn tượng.
"Vâng, là cậu ấy. Tần Phương Hảo đang ở ngay cạnh cháu đây, nên cô đừng lo nhé."
"Ở bên ngoài nhớ chú ý an toàn và về sớm một chút." Tống Uẩn Ngọc dịu dàng dặn dò.
Tống Hi ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ."
Sau khi nắm rõ tình hình, Tống Uẩn Ngọc mới yên tâm cúp điện thoại.
Trong phòng bao, Mạnh Duy Hiền và Thương Thời Tự đang uống khí thế rượu đến ngất trời. Tần Phương Hảo dựa lưng vào ghế, trên tay cầm chiếc gương nhỏ dặm lại lớp trang điểm thì nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp xuất hiện trong gương. Cô ấy quay đầu lại, hào hứng hỏi:
"Họ đi cùng nhau sao?" Tần Phương Hảo nghe vậy thì đôi mắt hồ ly bỗng sáng rực lên, ngọn lửa hóng hớt bùng lập tức cháy dữ dội.
"Chắc là vậy. Họ hoạt động cùng nhau suốt cả buổi, gần như chẳng rời nửa bước." Sợ Mạnh Duy Hiền nghe thấy nên Tống Hi hạ thấp giọng xuống một chút.
"Mấy gia tộc kiểu như nhà họ Mạnh hay nhà họ Giang cơ bản đều chẳng thoát khỏi chuyện liên hôn. Tớ cứ tưởng Mạnh Duy Hiền là cậu ấm ăn chơi trác táng không thừa kế gia nghiệp thì sẽ không bị gia tộc kìm kẹp, có thể tự do chọn đối tượng kết hôn mình thích." Tần Phương Hảo gập chiếc gương trang điểm lại: "Ai mà ngờ được chính vì cậu ta không phải người thừa kế nên Giang Thượng Tuyết mới chia tay để liên hôn với Mạnh Bạc Vũ."
Tống Hi rũ mi trầm ngâm một lát rồi bình tĩnh mở miệng: "Sự đời vô thường mà."
"Giang Thượng Tuyết và Mạnh Duy Hiền yêu đương suốt bốn năm năm trời oanh oanh liệt liệt khiến ai cũng biết, thế mà cuối cùng bạn gái lại đi lấy anh trai mình." Tần Phương Hảo than thở: "Có lẽ đây chính là định mệnh, bọn họ có duyên mà không có phận."
Đầu lưỡi Tống Hi bỗng dưng dâng lên vài phần đắng chát: "Đúng vậy."
Trong phòng bao đột nhiên vang lên một tiếng "Choang!"
Tiếng chai rượu đập xuống sàn nhà chói tai bất ngờ nghiền nát dây thần kinh của Tống Hi và Tần Phương Hảo khiến hai cô phải nhìn sang.
Thương Thời Tự uống quá nhiều nên đã nhắm mắt gục xuống bàn và dường như anh ấy đã ngủ say. Còn Mạnh Duy Hiền thì cầm ly rượu trên tay, đôi mắt đỏ ngầu tiếp tục thương vay khóc mướn: "Sau khi gặp cô ấy, tớ thường hay nghĩ nếu cô ấy không phải là Giang Thượng Tuyết thì tốt biết mấy."
Giọng điệu của cậu ta đột ngột cao vút lên: "Không! Ý tớ là nếu cô ấy chỉ là Giang Thượng Tuyết thì tốt biết mấy. Tớ chỉ là Mạnh Duy Hiền và cô ấy chỉ là Giang Thượng Tuyết thì như vậy sẽ chẳng còn bất kỳ lo ngại gì nữa."
Tần Phương Hảo bị giật mình, cô ấy yểu điệu bước tới rồi giơ giày cao gót lên đạp cho Mạnh Duy Hiền một cú không chút khách khí, với vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:
"Cuộc đời một con người đâu chỉ có tình yêu mà còn rất nhiều thứ phải gánh vác và theo đuổi. Chẳng lẽ cậu định uống rượu giải sầu vì thất tình cả đời này sao?!"
"Cô ấy bảo tớ quên cô ấy đi." Mạnh Duy Hiền say bí tỉ, vươn tay nắm lấy cánh tay Tần Phương Hảo rồi lẩm bẩm một mình: "Chị Tần, tớ không quên được cô ấy! Tớ yêu cô ấy, yêu đến sắp phát điên rồi!"
Tần Phương Hảo nổi hết cả da gà, cô ấy vuốt cánh tay rồi vỗ nhẹ vào người Mạnh Duy Hiền không mạnh cũng không nhẹ.
"Mạnh nhị thiếu gia, tình yêu đã qua rồi thì cứ để nó qua đi."
Tống Hi tự rót cho mình một tách trà, cũng lên tiếng an ủi: "Thời buổi này người yêu cũ chẳng đáng giá một xu, vợ chồng cũ đầy rẫy ngoài đường, nếu đem vơ đại cũng được cả nắm."
Ai ngờ Mạnh Duy Hiền lại nghe ra một tầng ý nghĩa khác, tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên: "Ý cậu là Tuyết Nhi có khả năng sẽ ly hôn với anh cả tớ hả?"
Tống Hi: "… Hết thuốc chữa rồi, vứt vào thùng rác đi thôi."
Tần Phương Hảo cực lực tán đồng: "Rác không thể tái chế."
Bọn họ cùng Mạnh Duy Hiền uống vài lượt rượu thất tình, mãi đến hơn mười giờ tối khi thành phố phồn hoa vẫn còn náo nhiệt ồn ào thì Thương Thời Tự mới xách Mạnh Duy Hiền theo, cả bốn người cùng rời khỏi nhà hàng.
Tống Hi khéo léo từ chối ý tốt muốn đưa về nhà của Thương Thời Tự, cô vẫy một chiếc taxi rồi chào tạm biệt bọn họ.
Bắc Kinh vào đông ngập tràn sắc bạc, gió đêm len lỏi qua cửa sổ chui vào trong xe khiến cái lạnh thấm vào da thịt làm Tống Hi rùng mình một cái.
Cô kéo cửa kính xe lên, ánh đèn neon ngoài cửa sổ nhanh chóng lùi lại phía sau tựa như từng khung ảnh rực rỡ sắc màu.
Trong đầu vô thức hiện lên dáng vẻ sống dở chết dở của Mạnh Duy Hiền, trong lòng Tống Hi bỗng như có thứ gì đó đổ vỡ.
Cô nghiêng đầu, chăm chú nhìn hình dáng khuôn mặt thiếu nữ phản chiếu mờ ảo trên cửa kính xe sáng loáng.
Mênh mang mờ mịt, chẳng rõ sáng tối.
Một cảnh tượng quen thuộc đến lạ kỳ.
Bốn năm trước, cô từng nương theo tia pháo hoa yếu ớt cuối cùng của mùa đông để chạy trốn đến một nơi xa lạ.
Như con diều đứt dây, Tống Hi ngồi trên chuyến bay đến Mỹ, cửa sổ máy bay phản chiếu rõ ràng sườn mặt thất thần và vẻ vỡ vụn đến cùng cực của cô.
Cô áp trán vào vách máy bay, nhìn xuống cố đô ngàn năm bên dưới.
Bắc Kinh vẫn phồn hoa rực rỡ như thế, chỉ có cô là lụi tàn.
Cô nén chặt trái tim đang đau đớn dữ dội, thầm nghĩ:
Sau này còn khối thời gian, bắt đầu từ bây giờ cứ đào đi từng chút một là được. Rồi sẽ có một ngày giữa họ chỉ còn lại tình thân và quay trở về quỹ đạo ban đầu.
Ngày hôm đó là ngày 12 tháng 1, cô đăng nhập vào tài khoản phụ, soạn một dòng trạng thái chỉ mình mình thấy.
[Tống Hi, chỉ là tình yêu cỏn con thôi mà, đừng để thua nó.]
Tống Hi của ngày xưa thông minh là thế nhưng cũng điên cuồng là thế.
Cô đã dùng cả thanh xuân để khao khát Triệu Yến Sâm một cách tham lam.
Không biết chừng mực, chẳng biết sợ hãi, cô cứ thế mà đâm đầu xông tới, vừa liều lĩnh lại vừa ngây thơ. Để rồi cuối cùng, cô tự tay đâm trái tim mình đến mức nát bấy.
Đèn xanh phía trước chuyển sang đỏ, tài xế dừng xe lại.
Tống Hi kéo suy nghĩ trở về, nhắm mắt điều chỉnh trạng thái.
Rõ ràng nhiệt độ trong xe rất dễ chịu, gió lạnh chẳng thể lùa vào, thế nhưng cô lại cảm thấy máu toàn thân như bị đông cứng trong một khoảnh khắc nào đó.
Tống Hi bừng tỉnh, cô mở mắt dựa người vào ghế rồi lấy điện thoại ra, mở trò chơi "Tiêu Tiêu Lạc" trên ứng dụng nhỏ.
Thời gian chơi game trôi qua khá nhanh, trên màn hình lại là một tràng pháo hoa ngũ sắc nổ lách tách, đi kèm với âm thanh giòn giã "Unbelievable".
Xe đã đến nơi.
Tống Hi thoát khỏi giao diện trò chơi, tắt màn hình điện thoại rồi nhét vào túi, xuống xe đi thẳng vào tứ hợp viện.
Chơi game suốt cả chặng đường nên trạng thái của cô rất thư giãn, bước chân thong thả ung dung băng qua khoảng sân đầy những cây cối rậm rạp.
Dãy đèn ngọc lan và ánh trăng chiếu xuống mặt hồ lấp lánh sóng nước, trong bể tuần hoàn thỉnh thoảng lại có những chú cá chép vàng ngoi lên tạo nên một vẻ thú vị rất riêng.
Tống Hi mỉm cười.
Cô bước vào căn nhà đèn đuốc sáng trưng, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì bước chân bỗng khựng lại.
Phòng khách rộng lớn mà tĩnh mịch, chiếc đèn chùm pha lê kiểu Pháp treo trên trần nhà tỏa ra thứ ánh sáng lộng lẫy. Dưới ánh đèn, từng món đồ nội thất đều được bài trí vô cùng cầu kỳ, và ngay lúc này, trên chiếc ghế sô pha dài có một người đang dựa vào.
Người đàn ông ngửa đầu nhắm mắt, đôi chân dài vắt chéo gác lên bàn trà, mu bàn tay hờ hững che trước mắt nhưng bóng đèn hắt lên khuôn mặt tuấn tú của anh vẫn quá mức bắt mắt.
Cao lớn đĩnh đạc, vừa tùy ý lại vừa bí ẩn.
Sao anh lại ngủ ở đây mà không về phòng?
Tống Hi giơ tay xem giờ, sắp mười hai giờ rồi. Cô hạ tay xuống rồi lại ngẩng đầu nhìn về phía ghế sô pha đằng trước, thế nhưng lại bất ngờ chạm phải một đôi mắt đen thẫm. Tống Hi giật mình: "Em làm anh thức giấc ạ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


