Tống Hi chẳng thể thốt nên lời, cô khó nhọc vòng tay ôm lấy cổ Triệu Yến Sâm rồi ngửa mặt muốn hôn anh.
Tuy nhiên, anh nghiêng đầu tránh đi khiến cô không thể đạt được mục đích.
Triệu Yến Sâm rũ mắt nhìn cô, đôi môi gần như dán chặt vào nhau nhưng lại không hôn xuống. Hàng mi dài rậm của anh lướt nhẹ qua mặt cô gây ra cảm giác ngứa ngáy, giọng nói trầm khàn vang lên: “Nói lời hay ý đẹp với anh đi.”
Đôi mắt đào hoa của Tống Hi chan chứa tình ý, đuôi mắt vương chút sắc hồng như thoa phấn: “Lời em vừa nói không hay sao?”
“Nói lại lần nữa.” Triệu Yến Sâm yêu cầu.
Khuôn mặt ửng hồng của Tống Hi vùi vào hõm cổ anh, thân mật cọ cọ: “Em rất nhớ anh.”
Anh khẽ cười một tiếng, âm thanh ấy tựa như dòng điện lan tỏa từng đợt, cuối cùng bị nhấn chìm bởi những thanh âm kiều diễm đầy ám muội.
Lớp vỏ mềm mại của loài sò khó lòng chống cự lại sức mạnh từ những ngón tay rắn rỏi của con người.
Anh là một nhạc công với kỹ thuật điêu luyện, còn cô là sợi dây đàn đang rung động ngân lên những thanh âm run rẩy trong giai điệu ấy.
Hồ nước bí ẩn nơi sân vườn bên ngoài, đàn cá nhảy nhót lung tung khuấy động cả một hồ xuân thủy vốn đang tĩnh lặng tạo nên những gợn sóng tầng tầng lớp lớp khiến cô chìm đắm trong đó, cho đến khi những con sóng dữ dội ập tới.
Bên ngoài bão tuyết mịt mù, những bông tuyết tựa lông vũ rơi lả tả trên thân xe. Tống Hi ngồi ở ghế phụ, ánh mắt thất thần nhìn vào kính chiếu hậu.
Bàn tay to lớn từng khiến cô run rẩy trong ký ức đang dần áp sát trong gương chiếu hậu.
Ngay giây tiếp theo khi hai chiếc xe chạy song song trên cùng một đường thẳng, chiếc Cullinan lướt qua chiếc Cayenne mà cô đang ngồi rồi nghênh ngang rời đi mà không hề có dấu hiệu giảm tốc độ.
Tống Hi hoàn hồn, khẽ chớp hàng mi.
Những chuyện cũ cấm kỵ không ai hay biết ấy tựa như những bóng ma lẩn khuất mãi không tan trong tọa độ thời gian.
Nó kéo theo cái bóng xám xịt dài lê thê, rõ ràng mờ mịt tăm tối nhưng lại sống động như hóa thạch.
Thương Thời Tự nhìn xuyên qua kính chắn gió, trông thấy biển số của chiếc xe phía trước nhưng cũng chẳng cảm thấy có gì lạ. Hội viên của câu lạc bộ golf đa phần đều là những nhân vật quyền quý, một chiếc xe mang biển số Bắc Kinh A đi ra từ đó là chuyện bình thường, thế nhưng biển số tứ quý bảy... Anh không kìm được mà liếc nhìn Tống Hi.
Tống Hi đang rũ mắt chăm chú xem tài liệu, nhận ra ánh nhìn của Thương Thời Tự thì mở miệng hỏi mà không ngước mắt lên: “Sao thế?”
Thương Thời Tự thu hồi tầm mắt rồi nhìn thẳng về phía trước, chiếc Cullinan kia đã mất hút.
“Mạnh Duy Hiền gửi định vị nhà hàng qua đây.” Anh hỏi: “Là một quán ăn Quảng Đông, cậu có muốn qua đó không?”
Lần trước Mạnh Duy Hiền thất tình nên phát lao, Tống Hi bận công việc nên không đi được, lần này cô tình cờ rảnh rỗi nên gật đầu:
“Qua đó xem sao.”
Nhà hàng nằm trên tầng 39 của khách sạn ở đường vành đai 3 phía Bắc, đạt chuẩn hai sao Michelin. Thương Thời Tự lái xe thẳng xuống hầm khách sạn, sau khi đỗ xe xong liền cùng Tống Hi đi thang máy lên nhà hàng.
Nhân viên phục vụ hỏi họ có đặt trước không, Thương Thời Tự báo tên Mạnh Duy Hiền nên nhân viên lập tức tươi cười dẫn họ vào phòng bao.
Không gian phòng bao thanh lịch, ánh sáng mờ ảo tạo cảm giác cao cấp, tổng thể được trang trí theo phong cách hắc kim phượng. Trong căn phòng rộng lớn chỉ có mỗi mình Mạnh Duy Hiền đang mượn rượu giải sầu.
Cậu ta sặc một ngụm rượu: “Tống Hi... hai cậu đến rồi à.”
Tống Hi ngồi xuống trước bàn ăn, liếc nhìn những chai rượu rỗng trước mặt Mạnh Duy Hiền rồi cau mày nói: “Uống mấy ngày rồi?”
Thương Thời Tự đáp: “Từ sau khi hôn sự được chốt là cậu ấy chưa tỉnh táo bao giờ.”
Tống Hi hiểu rõ.
Một khi tỉnh táo lại sẽ phải chấp nhận sự thật rằng người bạn gái yêu đương nhiều năm sắp gả cho anh trai ruột của mình, sau đó cô ấy sẽ trở thành chị dâu cả của mình, nghĩ thế nào cũng khó mà chấp nhận nổi.
“Nào nào, gọi món đi.” Mạnh Duy Hiền hào sảng nói: “Hôm nay tớ mời, các cậu cứ ăn thoải mái, đừng có khách sáo!”
Tống Hi hỏi: “Phương Hảo đâu?”
“Tần Phương Hảo đang bận quay quảng cáo, phải nửa tiếng nữa mới qua được.” Mạnh Duy Hiền cũng không hẳn là say bí tỉ.
Tống Hi và Thương Thời Tự gọi món trước. Hiệu suất lên món của nhà hàng khá cao. Bếp trưởng đẩy xe thức ăn vào, bày các món song tiên xào hạt trám, phật nhảy tường thanh đạm, vịt quay da giòn trứng cá tầm và mai cua nhồi thịt chiên lên bàn, chúc vài câu ngon miệng rồi đẩy xe rời đi.
Đúng lúc này Tần Phương Hảo đến nơi. Một tay cô ấy cầm điện thoại nói chuyện với người quản lý còn tay kia thì đẩy cửa bước vào.
“Bộ phim đó quay theo kiểu phim nghệ thuật à? Chẳng những bắt nhân vật nữ ăn mặc hở hang mà còn đòi quay từ dưới lên trên. Ai biết thì bảo là quay phim điện ảnh, không biết còn tưởng đang quay phim đen đấy chứ. Ai thích đi thì đi còn tôi sẽ không đi!”
“Được rồi chị Linh, chị đừng khuyên tôi nữa, tôi thà đi đóng mấy vai ăn mày còn hơn đóng cái vai đó.”
Tần Phương Hảo nói xong liền dứt khoát cúp điện thoại.
Động tác uống rượu của Mạnh Duy Hiền khựng lại: “Chị Tần, sao giờ cậu mới đến?”
“Đừng nhắc nữa.” Tần Phương Hảo ngồi xuống cạnh Tống Hi: “Nói đến chuyện này là bực mình, nhãn hàng không có phương án quay chụp thống nhất, một cái quảng cáo hai phút mà bắt tớ quay tận hai tiếng đồng hồ!”
Mạnh Duy Hiền nghe vậy liền đập bàn đứng dậy: “Nhãn hàng nào mà to gan dám đối xử với chị Tần của chúng ta như thế hả!?”
Tống Hi nhìn cao lương mỹ vị trên bàn, bình tĩnh nói: “Lát nữa hẵng phát điên vì rượu, đợi bọn tớ lấp đầy bụng đã.”
“Ăn cơm quan trọng hơn.” Thương Thời Tự vươn tay kéo Mạnh Duy Hiền ngồi lại ghế: “Bớt kiếm chuyện đi.”
Ánh mắt Mạnh Duy Hiền thoáng chút tỉnh táo, không giống người say, cậu nghiêng đầu nhìn Thương Thời Tự rồi hạ giọng chất vấn: “Cậu ấy là bà cố nội của cậu hay sao mà cậu nghe lời thế?”
Biết đối phương đang ám chỉ Tống Hi, Thương Thời Tự cười nói: “Bà cố nội của tớ làm gì trẻ trung xinh đẹp được thế này.”
Tiếng gõ cửa phòng bao vang lên, sau đó nhân viên phục vụ đẩy xe vào, bưng hai món hải sâm hầm nấm tùng nhung rau cải và tôm hùm sốt thượng canh lên bàn.
Tống Hi thong thả uống một ngụm canh ấm bụng rồi hỏi Tần Phương Hảo: “Cuối cùng thì quảng cáo quay thế nào rồi?”
“Giải quyết xong rồi.” Tần Phương Hảo nói: “Tớ tìm ngay tên đầu sỏ mắng cho hắn một trận tơi bời, sau đó hắn quyết định dùng phương án đầu tiên.”
Mạnh Duy Hiền sáp lại gần: “Mắng thế nào?”
“Ăn không nói, ngủ không mắng. Ăn cơm trước đã, ăn uống no say rồi nói chuyện sau.”
Vì muốn lên hình đẹp nhất nên Tần Phương Hảo đã nhịn ăn cả ngày, giờ đói cồn cào nên chẳng có thời gian để ý đến Mạnh Duy Hiền.
Mạnh Duy Hiền chuyển mục tiêu sang hỏi Tống Hi: “Anh trai tớ kết hôn rồi, bao giờ thì anh trai cậu kết hôn?”
Trong giới này, những gia tộc liên hôn để củng cố và mở rộng thế lực nhiều vô kể. Nhà họ Giang vốn dĩ đã có ý định với nhà họ Triệu, nhưng ngặt nỗi nhà họ Triệu lại không có ý đó. Người ở vị thế cao quyết định tất cả, nhà họ Triệu không đồng ý thì nhà họ Giang cũng chẳng có cách nào.
Nhắc đến Triệu Yến Sâm, Tống Hi khẽ sững sờ rồi hỏi ngược lại: “Cậu hỏi chuyện này làm gì?”
Tần Phương Hảo trả lời thay Mạnh Duy Hiền: “Cậu ta muốn gả cho anh trai cậu đấy.”
“Thế thì không được, anh tớ thích con gái.” Tống Hi nghiêm túc từ chối: “Nhưng nếu cậu đi Thái Lan một chuyến rồi thay hình đổi dạng quay về thì biết đâu còn một tia hy vọng.”
Rượu lên não, Mạnh Duy Hiền sờ soạng khuôn mặt mình rồi lại bắt đầu phát điên: “Tuyết Nhi từng nói lông mi của tớ rất dài, các cậu bảo nếu tớ nhổ ra đưa cho cô ấy, liệu cô ấy có nhận không?”
Cả ba người có mặt đều lờ cậu ta đi, tao nhã dùng bữa, thi thoảng lại tán gẫu vài câu.
Bạn bè gặp gỡ nên thời gian nán lại cũng khá lâu. Tống Hi đứng dậy rời khỏi bàn ăn, đi đến một nơi yên tĩnh gọi điện cho Tống Uẩn Ngọc.
Sau một hồi chuông reo thì cuối cùng điện thoại cũng được kết nối.
Trong ống nghe truyền đến giọng nói của Tống Uẩn Ngọc: “Tây Tây.”
“Cô ạ, hôm nay cháu sẽ về muộn nên mọi người cứ ăn tối trước đi, không cần đợi cháu đâu.”
Tống Uẩn Ngọc gật đầu, ân cần hỏi han: “Vẫn đang ở câu lạc bộ sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




