Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ham Muốn Chết Người Chương 19: Cô Ghé Sát, Má Áp Vào Mặt Anh

Cài Đặt

Chương 19: Cô Ghé Sát, Má Áp Vào Mặt Anh

Ngón tay người đàn ông thon dài sạch sẽ, các khớp xương rõ ràng đang nhẹ nhàng nắm lấy gáy Tống Hi. Đầu ngón tay với lớp chai mỏng khẽ vuốt ve làn da cô.

Gió lạnh luồn lách dọc sống lưng Tống Hi nhưng nơi gáy bị người đàn ông chạm vào lại tựa như bị nắng gắt thiêu đốt, để lại một mảng nóng rực. Nhiệt độ bỏng rẫy thấm vào da thịt rồi lan thẳng đến tim khiến trái tim Tống Hi bất chợt đập mạnh.

Làn gió buốt giá ập tới thổi lá cây rung lên xào xạc, cô ngửi thấy mùi hương trầm lạnh đặc trưng trên áo anh hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ hồ nước cách đó không xa, tạo nên cảm giác ẩm ướt tựa như sau cơn mưa rào đêm hè.

Tống Hi kêu lên một tiếng rồi thành thật đáp: "Em hẹn đồng nghiệp bàn công việc."

"Em lái xe đến à?" Triệu Yến Sâm buông tay, giọng điệu bình thản hỏi.

"Em không lái," Tống Hi đáp: "Em đi taxi."

Triệu Yến Sâm: "Sao không bảo tài xế đưa đi?"

Tống Hi: "Chắc chắn lần sau em sẽ gọi ạ!"

Triệu Yến Sâm: "…"

Khuôn mặt anh không cảm xúc nhìn Tống Hi, đổi lại là ánh mắt với thần thái rạng rỡ của cô.

Khi ánh mắt hai người chạm nhau, má Tống Hi bất chợt cảm nhận được chút lạnh lẽo ẩm ướt nên cô nghiêng đầu nhìn sang.

Những bông tuyết trắng muốt tựa tơ liễu từ bầu trời lả tả rơi xuống, phủ lên thảm cỏ xanh một lớp chăn tuyết dày.

Tuyết rơi rồi.

Đúng lúc này thì chuông điện thoại vang lên. Tống Hi liếc nhìn, là cuộc gọi của Thương Thời Tự. Tính toán thời gian thì chắc cậu ấy đã đến cổng câu lạc bộ rồi.

Cô giơ điện thoại lên nói với Triệu Yến Sâm: "Anh, đồng nghiệp em gọi rồi, em đi đây ạ."

Dứt lời, Tống Hi xoay người chạy chậm, gió tuyết thổi tung đuôi tóc cô tựa như những cánh bướm đang dập dìu nhảy múa.

Triệu Yến Sâm đứng dưới tán cây nhìn theo bước chân có phần vội vã của cô, ấn đường khẽ nhíu lại.

Cô gái mặc bộ đồ thường phục màu trắng kiểu dáng rộng rãi, nhưng bờ vai gầy cùng vòng eo nhỏ nhắn vẫn khiến cô trông thật mảnh mai.

Cảm giác như chỉ cần lơ là một chút thì cô sẽ bị gió thổi bay và lại một lần nữa biến mất ngay trước mắt anh.

Tống Hi sải bước nhanh ra ngoài, ngay khi sắp bước vào màn tuyết trắng xóa thì người phục vụ của câu lạc bộ đã chặn đường rồi đưa cho cô một chiếc ô cán đen.

"Tống tiểu thư, bên ngoài tuyết rơi dày, xin cô chú ý sức khỏe."

Tống Hi nói cảm ơn rồi nhận lấy, bước chân không ngừng rời khỏi câu lạc bộ.

Câu lạc bộ áp dụng chế độ hội viên, nơi mà phí đỗ xe tính theo giây và việc đi lại được kiểm soát nghiêm ngặt nên xe của Thương Thời Tự chỉ có thể đỗ ở bên ngoài.

Đó là một chiếc Cayenne màu xám được mua vào năm kia để ăn mừng công ty Thần Hưng giành được đơn hàng lớn.

Bên ngoài tuyết vẫn bay, Tống Hi che chiếc ô đen với cán ô tựa vào vai phải, đi thẳng tới mở cửa xe rồi ngồi vào ghế phụ.

"Cậu đợi lâu chưa?"

"Tớ vừa đến thì cậu cũng ra." Thương Thời Tự đưa chiếc túi hồ sơ bằng giấy kraft trên bảng điều khiển trung tâm cho Tống Hi: "Chính sách bên phía chính phủ có năm hạng mục liên quan mật thiết đến chúng ta, cần phải điều chỉnh lại chiến lược triển khai trong tương lai của công ty."

"Ừ, tromg vòng một tháng nữa thì bên Trung Thụy sẽ phản hồi cho chúng ta."

Tống Hi thắt dây an toàn, những ngón tay trắng nõn sạch sẽ khéo léo tháo dây buộc lấy ra một xấp tài liệu.

Thương Thời Tự nghiêng đầu nhìn cô: "Bao giờ cậu vào phòng thí nghiệm?"

Thần Hưng mới khởi nghiệp nên quy mô chưa lớn, việc nghiên cứu thuốc cơ bản do Tống Hi phụ trách, còn việc quản lý thì do Thương Thời Tự đảm nhiệm, bao gồm cả xã giao bên ngoài và tham gia tiệc tùng để duy trì các mối quan hệ.

"Tuần sau đi." Tống Hi rũ mắt đọc thông tin trong tài liệu: "Để tớ thích nghi với khí hậu trong nước đã."

"Cậu thấy trong người vẫn chưa khỏe à?" Thương Thời Tự lại hỏi.

"Không liên quan đến chuyện lạ nước lạ cái," Tống Hi nói: "Do chưa điều chỉnh được việc chênh lệch múi giờ nên gần đây tớ hơi mất ngủ."

"Sức khỏe là trên hết, cậu cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, chuyện công ty đã có tớ lo rồi." Thương Thời Tự khởi động máy.

Tống Hi buột miệng "ừ" một tiếng.

Xe lăn bánh, cô nhìn ra ngoài cửa sổ thì bất chợt qua gương chiếu hậu nhìn thấy một chiếc Cullinan đang thuận lợi đi ra từ câu lạc bộ.

Chiếc Cullinan đi không nhanh, tuyết rơi mỗi lúc một lớn nhưng cửa sổ ghế sau lại hạ xuống. Trên gờ cửa sổ gác một bàn tay thon dài hoàn mỹ, đốm lửa đỏ tươi giữa những ngón tay trở nên đặc biệt bắt mắt trong màn sương tuyết trắng mênh mông.

Tống Hi nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu một lúc.

Đèn đường xung quanh rực sáng chiếu rọi một khoảng không hư ảo, trái tim cô bỗng trở nên nặng trĩu.

Vài ký ức như rong rêu bắt đầu quấn lấy tâm trí.

Đó là mùa đông cuối cùng cô trải qua ở Bắc Kinh trước khi ra nước ngoài.

Mùa đông năm ấy tuyết cũng bay đầy trời, tựa khói mà chẳng phải khói, tựa sương mà chẳng phải sương, dường như cả thế giới đều bị bao phủ trong màn tuyết trắng xóa.

Tống Hi từng theo học đại học trong nước một thời gian ngắn, khoảng thời gian đó mỗi cuối tuần cô đều về nhà bầu bạn cùng Tống Uẩn Ngọc.

Nhưng vì kỳ thi cuối kỳ và hoạt động tập thể nên đã một tháng rồi cô không về Tứ hợp viện.

Đến kỳ nghỉ đông, hội chị em trong ký túc xá hẹn nhau đi ăn nên Tống Hi về nhà rất muộn.

Chú Liêu lái xe đưa cô về Tứ hợp viện, cô uống say đến mức đầu óc mơ hồ nhưng vẫn không quên dặn dò đối phương đừng nói cho cô của mình biết.

Về đến Đông sương phòng, dì giúp việc thấy má cô đỏ bừng thì biết cô đã uống rượu nên dìu cô nằm xuống sô pha nghỉ ngơi rồi vào bếp nấu canh giải rượu.

Tống Hi say khướt đi lên lầu, gõ cửa phòng ngủ của Triệu Yến Sâm.

Người cô đầy mùi rượu, cửa vừa mở ra đã kiễng chân lên, hai tay ôm lấy cổ anh rồi gọi khẽ: "Anh."

"Tống Hi." Anh dường như có chút tức giận vì cô về muộn: "Mấy giờ rồi, còn biết đường vác xác về hả?"

Cô ra vẻ ngoan ngoãn lấy lòng, ngọt ngào nói: "Bây giờ là… thích anh nhiều hơn một chút."

Tống Hi say đến mức không còn tỉnh táo, đứng cũng không vững nên chỉ muốn dựa dẫm vào anh. Hai chân cô quấn lấy vòng eo rắn chắc của anh hệt như một chú gấu koala.

Triệu Yến Sâm ôm lấy eo cô, bàn tay to lớn đỡ lấy mông cô, mặc cho cô treo cả người lên thân mình.

"Uống bao nhiêu rồi?"

Tống Hi giơ hai ngón tay ra, mắt cong cong cười nói: "Không nhiều, có một ly thôi ạ."

"Đây là ba."

"Anh nói bậy, rõ ràng là một!"

"Ba."

"Không đúng, là một!"

Được Triệu Yến Sâm bế lên giường lớn, Tống Hi nằm thẳng xuống nhưng chưa được hai giây cô lại hì hục ngồi dậy, túm lấy anh.

Thân hình người đàn ông cao lớn cường tráng, chẳng ai có thể đè anh xuống dưới thân nhưng Triệu Yến Sâm chỉ thả lỏng để mặc Tống Hi lôi kéo, thuận thế nằm xuống giường.

Cô ghé sát lại, áp gò má lạnh lẽo vào khuôn mặt ấm áp của anh.

Triệu Yến Sâm cũng không động đậy, cứ để mặc nhiệt độ cơ thể mình sưởi ấm cho cô.

Áp mặt một lúc, Tống Hi nghiêng đầu cười tươi tắn, tay khẽ vuốt ve khuôn mặt anh rồi phủ đôi môi đỏ mọng lên môi anh.

Những nụ hôn vụng về mang theo vị rượu ngọt mát liên tiếp rơi xuống, cô vừa hôn vừa nói: "Anh của mình, hôn vào thấy yên tâm hẳn."

Triệu Yến Sâm lười biếng cười: "Buổi tối đi ăn với ai?"

"Bạn cùng phòng ạ." Tống Hi thành thật khai báo: "Cả bạn trai của bạn cùng phòng và bạn bè của họ cũng ở đó, tổng cộng bốn nữ bốn nam."

Nghe thấy câu này, Triệu Yến Sâm lại có chút không vui. Anh dùng đôi tay xương xương đẹp đẽ cởi từng chiếc cúc áo của cô.

Ngón tay thon dài men theo eo trượt xuống dưới, chạm vào cô không chút ngăn trở, nhẹ nhàng cọ xát day ấn, thong thả tìm tòi.

Căn phòng rộng lớn tĩnh mịch không một tiếng động, phóng đại hơi thở dốc của cô lên gấp nhiều lần.

Anh cứ thế chăm chú nhìn cô, không hôn cô cũng không cho cô thứ cô muốn.

Cô bị treo lơ lửng, đôi mắt ướt át từ từ ứa ra nước mắt, giọng nói mang theo nức nở: "Khó chịu…"

"Khó chịu ở đâu?" Anh biết rõ còn cố hỏi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc