Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ham Muốn Chết Người Chương 18: Em Quản Cũng Rộng Thật Đấy

Cài Đặt

Chương 18: Em Quản Cũng Rộng Thật Đấy

Tống Hi hơi ngẩn người.

Cô không ngờ Triệu Yến Sâm sẽ lên tiếng.

Chu Tễ An hiểu ý của Triệu Yến Sâm, bèn nói với Tống Hi: "Mô hình kinh doanh kiểu vợ chồng rủi ro khá lớn, nếu nội bộ các người xảy ra mâu thuẫn thì chẳng phải Trung Thụy sẽ làm công cốc hay sao?"

Lời đã nói đến nước này, Tống Hi không muốn hiểu cũng không được.

Bọn họ đang lo lắng cô và Thương Thời Tự cạch mặt nhau sẽ ảnh hưởng đến việc hợp tác khiến tập đoàn Trung Thụy chịu lỗ.

Nhưng cô và Thương Thời Tự đến người yêu còn chẳng phải, lấy đâu ra mô hình vợ chồng?

Tống Hi đang định phủ nhận chuyện cô và Thương Thời Tự không phải người yêu, nhưng chợt nhớ ra năm kia để thoát khỏi những kẻ theo đuổi, cô đã cùng Thương Thời Tự giả làm người yêu một thời gian khá dài.

"Có cân nhắc chuyện chia tay không?" Chu Tễ An hỏi.

Tống Hi đáp: "Chuyện nào ra chuyện đó, làm ăn là làm ăn, những yêu cầu khác tôi cũng có quyền không đồng ý mà, đúng không?"

Trung Thụy quả thực là lựa chọn tốt nhất của Thần Hưng.

Tống Hi chọn đối tác chắc chắn muốn chọn người giỏi nhất, nhưng nếu Trung Thụy được đằng chân lân đằng đầu vậy thì cô cũng chẳng cần phải khép nép cầu xin.

Hợp tác là để đôi bên cùng có lợi chứ không phải để làm cháu chắt cho người ta sai bảo.

Một tia nắng mỏng manh xuyên qua tầng mây, xuyên qua cửa kính vừa vặn rọi xuống chân Triệu Yến Sâm, những ngón tay rõ khớp xương của anh gõ nhịp nhàng lên tay vịn ghế sofa, tư thế tùy ý nhưng chỗ nào cũng toát lên vẻ quý phái lơ đãng cùng sự ngạo mạn lạnh lùng khiến người ta sợ hãi.

Người đàn ông này dù có khoác lên mình chiếc bao tải rách nát thì vẫn vượt xa những nam minh tinh được chải chuốt tỉ mỉ trên tivi.

Triệu Yến Sâm quá nhạy bén, chút chần chừ nhỏ nhoi ban nãy của Tống Hi hoàn toàn không qua mắt được anh.

Dường như nghĩ đến một khả năng nào đó, anh không kìm được khẽ cười một tiếng.

Việc có hợp tác hay không thì Chu Tễ An đã sớm có kết luận, còn chuyện bảo Tống Hi chia tay chẳng qua chỉ là thuận nước đẩy thuyền mà thôi.

Anh liếc nhìn người bạn thân bên cạnh.

Triệu Yến Sâm một tay chống đầu, giọng điệu lười biếng truyền đạt lại ý của Tống Hi: "Tổng giám đốc Chu, em ấy có ý từ chối đấy."

Nghe vậy, Tống Hi ngẩng phắt đầu lên.

Từ chối cái gì? Chia tay sao, hay là hợp tác?

Triệu Yến Sâm buồn cười nhìn cô: "Em làm cái vẻ mặt gì thế kia, tôi nói sai à?"

"... Không ạ."

Tống Hi cảm thấy mình vẫn còn cứu vãn được, bèn lấy danh thiếp ra đặt lên bàn: "Tổng giám đốc Chu, hy vọng anh có thể cân nhắc Thần Hưng. Nếu có điều gì khác muốn tìm hiểu, anh có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào."

Chuyện hợp tác đã bàn xong, golf cũng đã học được, còn việc hợp tác có thành hay không thì phải xem ý trời.

Tống Hi lịch sự chào ra về.

Chu Tễ An nhìn bóng lưng rời đi của cô, dời tầm mắt lại phát hiện tấm danh thiếp trên mặt bàn đã không cánh mà bay.

Anh ta quay đầu nhìn sang.

Những ngón tay thon dài xương xẩu của Triệu Yến Sâm đang kẹp tấm danh thiếp nền trắng, ung dung ngắm nghía thông tin bên trên.

Thần Hưng Biology, Tống Hi, Giám đốc điều hành (CEO).

Chu Tễ An nhấp một ngụm trà Đại Hồng Bào: "Tống Hi bướng bỉnh thật, con đường gấm vóc trải sẵn không đi, cứ nhất quyết muốn tự mình xông pha."

Triệu Yến Sâm búng nhẹ vào tấm danh thiếp: "Sao, cậu còn muốn chặn đường em ấy à?"

"Con lớn tránh mẹ, gái lớn tránh cha." Chu Tễ An cười ôn hòa: "Tống Hi lớn rồi, cậu không bắt được mạch của em ấy đâu. Bây giờ em ấy về nước còn dẫn theo bạn trai, điều đó chứng tỏ không muốn cậu can thiệp. Tôi thấy tốt nhất cậu cũng đừng hỏi, hỏi nhiều lại khiến người ta thêm chán ghét."

Triệu Yến Sâm cười khẩy một tiếng, không cho là đúng.

Anh đứng dậy, thuận tay đút tấm danh thiếp vào túi quần tây, ngón tay dài móc lấy chiếc áo vest vắt trên lưng ghế, tùy ý xách trong tay, sải những bước chân vững vàng ung dung đi ra ngoài.

Trì Vọng vừa quay lại thì gặp ngay Triệu Yến Sâm đang định rời đi, vội gọi anh lại: "Tối nay ăn ở đâu thế, tính thêm cho cả tôi một suất với nhé, ăn một mình chán chết."

"Cút." Triệu Yến Sâm nói: "Tôi thành người ăn cơm cùng cậu lúc nào thế?"

Trì Vọng cười ha ha, xua tay: "Không cho đi cùng thì thôi, ai mà biết tối nay cậu định làm gì. Không làm phiền cậu nữa, tôi đi tìm Tễ An đây."

Rời khỏi khu nghỉ ngơi ngập tràn hương thơm, đi đến phòng khách, tiếng ly cốc chạm nhau cùng tiếng đàn tỳ bà du dương truyền đến bên tai.

Tống Hi tán gẫu vài câu với Giang Thượng Tuyết và Mạnh Bạc Vũ nên trễ mất một chút thời gian. Khi đi về phía cổng lớn, đúng lúc Thương Thời Tự gọi điện thoại tới.

Phía trước là một cây sồi đỏ cành lá xum xuê, tán cây cân đối. Gió nhẹ thổi qua, vạn chiếc lá xào xạc, sóng đỏ cuộn trào.

Cô đứng dưới gốc cây to, nhặt một chiếc lá đỏ như son lên, nghe điện thoại.

Trong ống nghe truyền đến giọng nói của Thương Thời Tự: "Cuộc họp kết thúc rồi, bên cậu thế nào?"

"Cái gì cần nói tớ đã nói rõ hết rồi, phần còn lại phải xem Chu Tễ An quyết định ra sao." Tống Hi nói: "Dựa vào phản ứng của anh ta thì chúng ta có ít nhất tám phần thắng. Trung Thụy không thiếu các doanh nghiệp lớn hợp tác, Kiều thị và Lưu thị đối với họ mà nói chẳng có gì khác biệt, nhưng Thần Hưng ở mảng thuốc sáng chế ít nhất là trường hợp đặc biệt. Hơn nữa, theo chiến lược ba năm gần đây của Trung Thụy, họ cũng sẽ không chọn những doanh nghiệp bảo thủ như Kiều thị đâu."

"Cậu làm việc, tớ yên tâm." Thương Thời Tự cười nói: "Tớ đang ở gần câu lạc bộ, lát nữa gặp nhau rồi nói nhé?"

"Được, lát nữa gặp."

Tống Hi cúp máy, phát hiện Wechat có tin nhắn mới chưa đọc.

Tần Phương Hảo: [Tổng giám đốc Hi của tớ, cậu định hợp tác với Chu Tễ An à?]

Chắc là cô nàng đại minh tinh là lo lắng Chu Tễ An sẽ hành hạ chị em tốt của mình đây mà.

Tống Hi: [Bạch Tuyết có số phận lận đận là vì bên cạnh cô ấy có nhiều kẻ tiểu nhân.]

Tống Hi: [Tớ không phải Bạch Tuyết, bên cạnh cũng không có kẻ tiểu nhân nên ảnh hậu tương lai cứ yên tâm trăm phần trăm đi.]

Tần Phương Hảo: [Okk, nếu anh ta mượn cơ hội làm khó dễ cậu thì nhớ nói với tớ, chị em mình canh lúc trời tối gió to lấy bao tải trùm đầu anh ta lại, đánh cho một trận tơi bời!]

Tống Hi trả lời: [Không thành vấn đề.]

Cô cúi đầu nhìn điện thoại, tâm trạng vui vẻ nhắn tin với Tần Phương Hảo, vẻ mặt vừa chăm chú lại vừa tươi cười rạng rỡ.

"Đứng đây gác cổng à?"

Đỉnh đầu chợt vang lên giọng nói quen thuộc, cô quay đầu nhìn sang.

Thứ đầu tiên đập vào mắt là đôi chân dài rắn rỏi đầy sức mạnh, nhìn lên trên là bờ vai rộng eo hẹp cùng một khuôn mặt tuấn tú không tì vết.

Tống Hi ngẩng mặt, ngẩn người nhìn người đàn ông.

Sân golf rộng lớn bao la, từng cơn gió thổi qua, Triệu Yến Sâm lại ngửi thấy mùi hương hoa hồng vải thiều quen thuộc.

Anh liếc nhìn cổ cô gái, trắng ngần mảnh khảnh, một bàn tay có thể dễ dàng bóp chặt chẳng tốn chút sức lực nào.

Im lặng trong giây lát.

"Hóa ra em biết nói chuyện à, thấy đứng ngây ra đó nửa ngày, anh còn tưởng em mắc chứng mất ngôn ngữ chứ."

Triệu Yến Sâm trước nay vốn không có kiên nhẫn, Tống Hi ngẩng đầu, đôi mắt đen láy long lanh nhìn anh hỏi: "Anh vẫn chưa về sao?"

Gió mát thổi qua, vài chiếc lá nhẹ nhàng rơi xuống, trong đó một chiếc lá đỏ rơi trúng mũ golf của Tống Hi.

Đầu ngón tay Triệu Yến Sâm búng nhẹ, phủi chiếc lá khỏi vành mũ của cô, thong thả nói: "Em quản cũng rộng thật đấy."

Rõ ràng anh không cười nhưng không hiểu sao Tống Hi cảm giác tâm trạng anh có vẻ rất tốt.

"Không có, em chỉ hỏi thôi. Anh, vậy em đi trước đây."

Tống Hi nói xong định rời đi.

Triệu Yến Sâm đứng tại chỗ, rũ mắt nhìn bóng dáng cô lướt qua trước mặt, bèn vươn tay túm lấy gáy cô kéo người quay lại.

"Đi đâu?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc