Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Những món ăn hội tụ đủ sắc hương vị lần lượt được bưng lên.
Món cá đù vàng chan nước, dùng nguyên liệu là loại cá đù vàng hoang dã đắt đỏ lại có sản lượng khan hiếm, món ăn kết hợp hoàn hảo giữa thịt cá tươi non cùng nước dùng ngọt thanh, hương vị phong phú, tầng lớp rõ ràng.
Tống Hi nếm thử một miếng, lúc đặt thìa xuống, cánh tay vô thức chạm phải người đàn ông bên phải.
Cô dùng khóe mắt liếc trộm, tướng ăn của Triệu Yến Sâm rất tao nhã, mỗi cử chỉ hành động đều toát lên vẻ tôn quý được quyền thế nuôi dưỡng.
Tống Hi cúi đầu nhìn cá trong bát, không tránh khỏi nhớ lại chuyện cũ.
Năm thứ ba cô chuyển vào nhà họ Triệu, Triệu Yến Sâm có nuôi mấy con cá vàng đắt đỏ trong hồ nước ngoài sân vườn.
Đêm hè, anh cô độc ngồi một mình trên ghế thái sư, rải thức ăn cho cá xuống hồ.
Mặt nước phẳng lặng gợn lên từng tầng sóng, lũ cá tranh nhau đoạt thức ăn, đuôi quẫy tung tăng, trông vô cùng náo nhiệt.
Những ngày cuối hạ, Triệu Yến Sâm không có nhà, Tống Hi bé nhỏ tự xung phong đi giúp anh cho cá ăn.
Cô phấn khích ném thức ăn xuống hồ, vì lo cá bị đói chết nên cho ăn thêm vài đợt, ai ngờ lũ cá vàng không chịu nổi, bị cô chơi đến chết.
Đây chính là những chú cá mà anh thích nhất.
Tống Hi vừa sợ hãi vừa buồn bực.
Cô ngồi trong nôi, vừa đợi Triệu Yến Sâm về, vừa làm đám tang cho cá vàng.
Buổi tối Triệu Yến Sâm về nhà, thong thả đi tới thì nhìn thấy cô bé đang khóc một cách lặng lẽ mà đáng thương.
“Lại sao thế này, công chúa nhỏ của anh.”
Nhìn rõ người đến, Tống Hi khóc càng dữ dội hơn, những giọt nước mắt to tròn tuôn rơi như những viên trân châu trong suốt sáng ngời.
“Anh...”
Người giúp việc kể lại đầu đuôi sự việc cho Triệu Yến Sâm, anh cười cười tỏ vẻ không sao cả: “Chết thì mua con mới, khóc cái gì.”
“Đều là em hại chết cá.” Tống Hi đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói: “Nếu em không cho cá ăn thì cá sẽ không chết hu hu hu hu.”
“Ấy dà, tới số chết của cá rồi, em không cho ăn nó cũng sẽ chết.” Triệu Yến Sâm nói: “Hơn nữa, cho dù là em cho ăn đến chết thì đã sao?”
Nói xong, anh còn xoa đầu nhỏ của cô, trêu chọc thêm một câu: “Em số đỏ, là em gái anh nên anh cho phép em làm xằng làm bậy.”
Tống Hi nghe hiểu rồi.
Em gái của Triệu Yến Sâm anh, cho dù trở nên hư hỏng cũng chẳng sao cả.
Triệu Yến Sâm quyền cao chức trọng, là con cưng của trời thực thụ, nhưng cô thì khác. Tống Hi không quen với đãi ngộ được chúng tinh phủng nguyệt, là người ngoài sống ở nhà họ Triệu nên cô luôn có cảm giác ăn nhờ ở đậu.
Trì Vọng chống gậy đánh golf: “Em gái ngây thơ vô hại, gặp người là cười, khiến người ta yêu quý biết bao nhiêu.”
Mạnh Bạc Vũ nghe vậy liền liếc nhìn Tống Hi.
Buổi sáng Tống Hi đã tập bóng, lúc này đang tự mình thực hành, trông tay chân mảnh khảnh nhưng khi vung cây gậy số 7 trong tay lại mang theo cảm giác dẻo dai đầy sức mạnh.
Cô dứt khoát đánh bóng, quả bóng nhỏ lăn vài vòng trên cỏ green, rơi chuẩn xác vào lỗ.
“Đẹp lắm!” Trì Vọng không tiếc lời vỗ tay: “Em gái, trước đây thật sự là em chưa học bao giờ sao? Quả bóng này quả thực quá hoàn hảo! Lực đạo và độ cong đều vừa khéo!”
“Chưa từng học ạ.” Tống Hi đón ánh sáng cười nhẹ: “Quả bóng vừa rồi là em bắt chước anh. Xem ra bắt chước rất thành công.”
Lời này tương đương với việc khen ngược lại kỹ thuật của Trì Vọng cũng hoàn hảo như vậy.
Trong lúc caddie thay bóng trắng, Giang Thượng Tuyết nói với Mạnh Bạc Vũ: “Hồi cấp ba nhân duyên của cậu ấy rất tốt.”
Mạnh Bạc Vũ mặc chiếc áo polo thẳng thớm, cổ áo in sọc kinh điển, vẻ mặt đoan chính nghiêm túc như thường lệ: “Còn cô.”
Hai gia tộc bọn họ liên hôn, không có bất kỳ nền tảng tình cảm nào, tiếp xúc và đối thoại đều khá xã giao, không sánh được với Giang Thượng Tuyết và Mạnh Duy Hiền là thanh mai trúc mã lại còn là tình đầu của nhau. Đáng tiếc người thừa kế nhà họ Mạnh không phải Mạnh Duy Hiền, mà chỉ có người nắm quyền mới có thể trở thành chồng hợp pháp của Giang Thượng Tuyết.
“Không tốt không xấu.” Giang Thượng Tuyết mày liễu lạnh lùng.
Một hỏi một đáp, cuộc giao lưu kết thúc.
Tống Hi không quên mục đích mình đến đây, cô đánh golf một lát rồi giao gậy cho caddie, ánh mắt nhìn quanh bốn phía, đi thẳng về phía khu vực nghỉ ngơi.
Vòng qua tấm bình phong sơn mài hình chim thú, cô phát hiện mục tiêu Chu Tễ An. Đối phương nhìn thấy cô, ý cười nơi đáy mắt hơi thu lại khó mà nhận ra.
Ánh mắt kẻ bề trên nhìn người khác nhiều lúc đều là từ trên cao nhìn xuống, nhưng thân phận của Tống Hi lại khác. Chu Tễ An và Triệu Yến Sâm bằng tuổi nhau, được xem như bề trên của cô, mà ánh mắt bề trên nhìn vãn bối thường mang theo sự hiền từ, giống như cách Trì Vọng đối xử với Tống Hi.
Nhưng ánh mắt Chu Tễ An nhìn cô không giống từ trên cao nhìn xuống, càng không giống hiền từ, trong sự lạnh nhạt ẩn chứa nỗi căm ghét.
Tống Hi không nghĩ ra mình đắc tội anh ta lúc nào.
Cô nhanh chóng điều chỉnh suy nghĩ, trên mặt giữ nụ cười không thể bắt bẻ.
“Tổng giám đốc Chu.”
Tổng giám đốc Chu, đây là đến bàn chuyện hợp tác.
Chu Tễ An hiểu rõ trong lòng.
Triệu Yến Sâm lười biếng dựa vào ghế sofa đơn như một ông lớn, mí mắt khẽ nâng, không tiếng động quan sát cô gái đang cười tít mắt.
Ngoại hình và khí chất của người đàn ông quá mức nổi bật, Tống Hi vừa vào cửa đã chú ý đến anh, nhưng cô đến để bàn công việc đàng hoàng, không phải đến ôn chuyện cũ nên không nói lời thừa thãi dài dòng.
“Tổng giám đốc Chu, xin chiếm dụng mười phút quý báu của anh.”
Tống Hi đi thẳng vào vấn đề, trình bày ngắn gọn súc tích hơn trước về ưu thế của Thần Hưng cũng như những lợi ích mà Trung Thụy có thể đạt được khi hai bên hợp tác.
Chu Tễ An là dân làm ăn, sẽ không làm chuyện buôn bán lỗ vốn chỉ ra không vào, muốn thuyết phục anh ta, Thần Hưng cần đưa ra điều kiện có lợi hơn so với đối thủ cạnh tranh.
“Kháng thể đặc hiệu của Thần Hưng đã đạt được nhiều sự phê chuẩn giám sát, kỹ thuật sản phẩm đã trưởng thành, Tổng giám đốc Chu không cần lo lắng sẽ mất cả chì lẫn chài.” Đôi mắt hoa đào của Tống Hi cong lên ba phần, con ngươi trong veo sáng ngời: “Ngoài ra, giả sử Tổng giám đốc Chu không yên tâm thì cũng có thể ký thỏa thuận đánh cược, nếu đến hạn mà Thần Hưng không hoàn thành điều kiện, bằng sáng chế kháng thể sẽ được tặng vô điều kiện cho Trung Thụy.”
Cô nói với tốc độ không nhanh không chậm, giải đáp những lo ngại của Trung Thụy một cách mạch lạc và có sự chuẩn bị đầy đủ.
Thậm chí, còn có niềm vui bất ngờ.
Với tư cách là người đưa ra quyết định của Thần Hưng, cô vừa quyết đoán lại vừa rất có khí phách.
Chu Tễ An lại nói: “Em nói một hơi là xong hết, để anh phải ngậm miệng lại hả?”
“Không phải đâu ạ.” Tống Hi mỉm cười nói: “Là để tiết kiệm thời gian nói chuyện của anh, sợ làm anh mệt.”
Chu Tễ An còn muốn bới lông tìm vết, nghe vậy lập tức tắt đài.
Mấy năm không gặp, suýt chút nữa quên mất cái miệng ngọt xớt biết cách nói chuyện của cô rồi.
Chu Tễ An không phải người dễ đối phó, lần trước anh ta để người của Thần Hưng leo cây suốt ba tiếng đồng hồ ở trụ sở Trung Thụy, lần này chắc chắn cũng sẽ kiếm chuyện.
Tống Hi đương nhiên biết rõ, nhưng cô không hề lo lắng.
Một tiếng ‘lạch cạch’ khẽ vang lên, chén trà được đặt xuống.
Triệu Yến Sâm dựa lưng vào ghế sofa, tư thế ngồi có vài phần nhàn nhã, một tay anh cầm điện thoại, rũ mắt, không biết đang nhắn tin cho ai.
Tống Hi liếc về phía đó.
Triệu Yến Sâm đúng lúc nhìn sang, bốn mắt nhìn nhau không kịp đề phòng, Tống Hi chưa kịp né tránh đã nghe người đàn ông thong thả cất tiếng: “Người hợp quản lý khác của Thần Hưng đâu?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)