Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ham Muốn Chết Người Chương 16: Lý Do Tống Hi Về Nước

Cài Đặt

Chương 16: Lý Do Tống Hi Về Nước

Người ngoài không rõ nhưng Chu Tễ An lại biết thừa người đứng sau màn chính là Triệu Yến Sâm.

Sau khi Hoa Tụng bị mua lại, Triệu Yến Sâm không can thiệp vào hoạt động độc lập của họ nên tập đoàn vẫn do tổng giám đốc cũ quản lý. Những năm gần đây, các lĩnh vực kinh doanh của Hoa Tụng bao gồm nhưng không giới hạn ở công nghệ, y tế, tài chính và năng lượng, việc đầu tư vào các công ty khởi nghiệp là chuyện dư sức.

Việc nâng đỡ công nghệ sinh học Thần Hưng đối với Triệu Yến Sâm mà nói dễ như trở bàn tay.

Chu Tễ An tin chắc rằng chỉ cần Tống Hi mở miệng, Triệu Yến Sâm tuyệt đối sẽ đáp ứng yêu cầu của cô.

Triệu Yến Sâm rũ mắt liếc nhìn điện thoại, gương mặt với đường nét chuẩn mực mang theo tính công kích mười phần. Khi mí mắt mỏng hơi híp xuống, ở anh toát lên sự áp bức bẩm sinh và khí thế cao ngạo không thể xâm phạm.

"Người phụ trách của Thần Hưng là ai?"

"Tống Hi và..."

Chu Tễ An khựng lại rồi chợt vỡ lẽ.

Lần hợp tác này thuộc dự án chiến lược trong 5 năm tới của Thần Hưng, quan hệ trọng đại nên người phụ trách chính là Tống Hi.

Nhưng vẫn còn một người phụ trách khác - Thương Thời Tự.

Bạn trai của Tống Hi.

"Ghen à nha." Chu Tễ An tháo chiếc kính gọng vàng xuống: "Tống Hi dù có gả cho Tổng thống Mỹ thì chẳng phải vẫn là Tống Hi sao?"

Đôi mắt sâu thẳm của Triệu Yến Sâm thoáng nhuốm vẻ lạnh lẽo tàn độc nhưng rồi cũng nhanh chóng tan biến, vẻ mặt trở nên nhạt nhẽo vô vị.

Anh khẽ cụp mắt, ánh nhìn rơi xuống tách trà trên bàn trà gỗ hồng sắc, những ngón tay thon dài sắc sảo từ tốn siết chặt thành ly.

"Đã biết rõ em ấy là em gái tôi."

Triệu Yến Sâm bất ngờ úp ngược tách trà xuống tạo ra tiếng "cạch" khẽ khàng. Ngay khoảnh khắc dòng nước ấm chảy tràn ra, anh bình thản ngước mắt nhìn thẳng vào Chu Tễ An.

"Cậu làm khó em ấy lúc này là đang muốn chống đối tôi?"

Thái dương Chu Tễ An chợt giật giật đau nhói, anh nghẹn lời.

Phải, anh không có tư cách dạy dỗ Tống Hi.

Anh cũng từng hứa sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa.

Vậy mà anh vẫn cố tình gây khó dễ cho Tống Hi, để cô đợi ở trụ sở Trung Thụy suốt mấy tiếng đồng hồ rồi lại bắt cô tìm đến câu lạc bộ.

"Công tư phân minh."

Triệu Yến Sâm thong thả lau tay, lời nói ngắn gọn súc tích nhưng lại mang theo cảm giác áp bách: "Từ chối thì từ chối, hợp tác thì hợp tác, bớt hành hạ em ấy đi."

Giữa trưa, sau khi vận động cả buổi sáng, mọi người đều đã thấm mệt nên chuyển từ ngoài trời vào trong nhà.

Khu vực câu lạc bộ này từng là phủ đệ của vương công đại thần, do quy định hội viên nên người ra vào cơ bản đều là người trong giới.

Tính riêng tư cực cao.

Hai bên ngã rẽ đại sảnh được trang trí bằng bình phong và vách ngăn gỗ đàn hương mảnh dài. Nhà hàng mang vẻ uy nghiêm của núi non tùng bách lại vừa có nét thanh nhã của hương mai bóng hạc, đầu bếp được mời từ một nhà hàng món Hoa ở Hồ Đồng Ngũ Đạo Doanh.

Quản lý câu lạc bộ chuyên trình chạy tới phục vụ mấy vị thiếu gia này, thái độ trước ngạo mạn sau cung kính, ân cần lấy lòng hết mực.

Những người có mặt ở đây, bao gồm cả Tống Hi đều không có phản ứng gì đặc biệt.

Hồi Tống Hi mới đến nhà họ Triệu, khi nhìn thấy những cảnh tượng tương tự cô thường cảm thấy xấu hổ thay cho người đang cố lấy lòng kia. Sau này cô dần hiểu ra: Chỉ người bình thường mới mắc bệnh ngại ngùng, còn người tài giỏi thì không biết xấu hổ là gì.

Tống Hi ngồi xuống bàn ăn, Trì Vọng ngồi bên trái cô. Mạnh Bạc Vũ đi tìm Giang Thượng Tuyết nên đến muộn hai bước, đôi vợ chồng chưa cưới ngồi sát cạnh nhau.

Giang Thượng Tuyết chào hỏi Tống Hi xong liền hỏi: "Đã lâu không gặp, cậu sống tốt không?"

Khi ở Mỹ, thỉnh thoảng họ vẫn gặp nhau nên không tính là xa cách hay lâu ngày trùng phùng, nhưng cũng chưa thân đến mức chuyện gì cũng nói.

"Cũng tốt." Ánh mắt Tống Hi lướt qua chiếc nhẫn trên ngón giữa tay trái của cô ấy, đồng tử ánh lên nụ cười nhạt: "Nghe nói cậu đính hôn rồi, chúc mừng nhé."

"Cảm ơn, tiếc là lúc tiệc đính hôn cậu chưa về nước." Ngón tay Giang Thượng Tuyết hơi co lại rồi hỏi tiếp: "Sao đột nhiên lại muốn về nước thế? Tôi nhớ kế hoạch của cậu là định cư ở nước ngoài mà."

"Lý do về nước ấy à..." Tống Hi ngẫm nghĩ rồi cười đáp: "Về đóng thuế cho Tổ quốc."

Giang Thượng Tuyết nghe xong thì ngẩn người một thoáng.

Câu trả lời này đúng là nằm ngoài dự đoán.

Trì Vọng và Mạnh Bạc Vũ cũng bị câu trả lời của Tống Hi chọc cười, người trước cười rạng rỡ, người sau khóe miệng cũng cong lên.

Trong phòng bao chuyện trò vui vẻ, giọng điệu của mọi người đều hòa nhã như đang bàn chuyện việc nhà.

Triệu Yến Sâm và Chu Tễ An bước vào, chưa thấy người đâu đã nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng. Bầu không khí ở đây náo nhiệt ấm áp, tạo thành sự tương phản rõ rệt với áp suất thấp giữa hai người họ ban nãy.

Trì Vọng khoa trương nói: "Hai vị đại gia, cuối cùng các cậu cũng chịu tới, không đến là bọn này chết đói mất!"

Chu Tễ An vạch trần: "Trước khi nói thì giấu cái bánh kem trước mặt cậu đi đã."

Bánh kem đã ăn hết một nửa, tin Trì Vọng chết đói thì thà tin hôm nay mặt trời màu đen còn hơn.

"Hầy!" Trì Vọng cười lớn, tiến lên đẩy xe lăn của Chu Tễ An đến vị trí bên cạnh mình: "Cậu ngồi đây đi."

Chỗ ngồi duy nhất còn lại là ở bên phải Tống Hi là vị trí chủ tọa. Triệu Yến Sâm đi tới, thản nhiên ngồi xuống.

Trì Vọng hào hứng thông báo: "Tôi kiểm chứng rồi, nhân viên công ty của em gái và mọi người lén lút gọi đối tác là 'bố bên A'."

"Cản đường tài lộc người khác cũng giống như giết cha mẹ họ." Giang Thượng Tuyết giải thích: "Bên A cung cấp đường tài lộc thì tương đương với cha mẹ tái sinh rồi."

Sau chuyện vừa rồi, thái độ của Chu Tễ An với Tống Hi đã tốt hơn nhiều, anh ôn tồn hỏi: "Em cũng gọi thế hả?"

"Đâu có, nhân viên công ty đùa cho vui thôi."

Tống Hi cười nhạt: "Nhưng nếu anh Chu thích nghe bên B gọi là bố thì em cũng có thể gọi như thế."

Dù là xưng hô gì, miễn là có thể thúc đẩy hợp tác thì đều là xưng hô tốt.

Tống Hi vốn đã không còn cha mẹ, cô chẳng ngại gọi hai tiếng "bố bên A". Chủ yếu là biết co biết duỗi.

Nghe vậy, Trì Vọng cười phá lên, Giang Thượng Tuyết và Mạnh Bạc Vũ cũng cong mắt mỉm cười.

Chỉ có ánh mắt của Triệu Yến Sâm là lạnh đến dọa người.

Giỏi lắm. Về nước dẫn theo em rể thì thôi, giờ còn nhận thêm một ông bố cho anh nữa. Cô do một tay anh nuôi lớn, cô gọi Chu Tễ An là bố, thế chẳng phải Chu Tễ An cũng thành bố anh sao?

Chu Tễ An cũng nghĩ đến khía cạnh này, đùa giỡn thì được chứ nếu Tống Hi thật sự gọi anh là "bố bên A" thì anh không gánh nổi đâu.

Triệu Yến Sâm liếc mắt nhìn cô: "Tống Hi."

Người đàn ông vừa mở miệng, chất giọng thanh lạnh như tiếng ngọc đá va vào nhau truyền đến tai Tống Hi khiến tim cô không kìm được mà run lên.

Năm xưa, cô từng chứng kiến cảnh Triệu Yến Sâm mắng đám quan chức cấp cao thành phố, trông anh vô cùng đáng sợ.

Tuy anh nói cười vui vẻ nhưng tim gan đám quan chức kia lại như kiến bò trên chảo nóng, sợ hãi tột cùng.

"Anh, anh đói chưa?" Tống Hi biết điểm dừng, khéo léo chuyển chủ đề: "Chúng ta gọi món trước đi."

Chu Tễ An đã thấy nhiều thành quen.

Tống Hi nói năng nhỏ nhẹ, rất có giáo dục, thỉnh thoảng sẽ hùa theo các anh trai đùa một hai câu, đầu óc linh hoạt và biết chừng mực.

Quản lý câu lạc bộ rất tinh ý, lập tức đi đến trước mặt Tống Hi: "Thưa cô, xin hỏi cô cần dùng gì ạ?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc