Làm gì có ai nhìn một lần là học được ngay.
Cũng đâu phải người máy, nhập lệnh một lần là vạn sự không cần lo.
"Không có ạ." Tống Hi lắc đầu.
Triệu Yến Sâm một tay đút túi quần, tay kia lơ đãng nghịch cây gậy golf: "Bao nhiêu năm qua chẳng thấy IQ tăng lên mà ngược lại còn quay về thời nguyên thủy rồi."
Tống Hi thời thiếu nữ tự tin đến mức thừa mứa, vứt xuống đất chó cũng chẳng thèm nhặt.
Một khi cô muốn đạt được mục tiêu thì vận mệnh cũng phải ngoan ngoãn phối hợp.
"Khiêm tốn là truyền thống tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa mà." Tống Hi ngoan ngoãn nói: "Em chỉ mới học được chút da lông, đâu thể ăn nói ngông cuồng rằng hoàn toàn có thể đánh bại anh được."
Dáng người Triệu Yến Sâm rất cao, ánh sáng lành lạnh từ đỉnh đầu rọi xuống càng làm nổi bật màu mắt thâm sâu cùng đường nét gương mặt rắn rỏi của anh.
"Ăn cơm Tây mấy năm mà không phân biệt được đâu là khiêm tốn, đâu là thực sự cầu thị à?"
"Phân biệt được chứ ạ." Tống Hi đáp: "Nhưng trước đây lần nào anh cũng thua em, bây giờ em nói là khiêm tốn thì chắc cũng không sai đâu nhỉ?"
Triệu Yến Sâm khẽ nhướng mày, giọng nói trầm thấp từ tính, dường như chẳng hề bận tâm: "Thế à."
"Vâng ạ." Tống Hi chắp hai tay sau lưng, cười đến mức mày ngài mắt phượng rạng rỡ.
"Yến Sâm thật có nhã hứng ở đây quan tâm chăm sóc bạn nhỏ cơ đấy."
Một giọng nói trầm ấm mang theo ý cười vang lên từ phía sau.
Tống Hi quay đầu lại nhìn thì thấy Mạnh Bạc Vũ và Trì Vọng đang đi về phía họ.
Những người khác lục tục kéo đến, trên sân golf rải rác bảy tám vị con nhà thế gia khí vũ hiên ngang, đều là những nhân vật hiển hách của giới quyền quý Bắc Kinh.
Khi Tống Hi mới đến nhà họ Triệu, vì rào cản giai cấp nên cô luôn kính nhi viễn chi với mấy vị công tử tính khí thất thường này.
Nhưng Triệu Yến Sâm đường đường là Thái tử gia xuất thân từ danh gia vọng tộc chính thống, đứng trên vạn người, đã quen với việc tùy tâm sở dục.
Tống Hi từ nhỏ đã như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau anh mười mấy năm trời nên cũng mưa dầm thấm lâu, sớm đã tu luyện thành tinh, không còn lúng túng chân tay nữa.
"Chắc cậu còn chưa biết nhỉ? Em gái nhà họ Triệu, Tống Hi." Trì Vọng tự nhiên giới thiệu: "Em gái, đây là Mạnh Bạc Vũ."
"Anh Bạc Vũ ạ." Tống Hi mỉm cười chào hỏi, thái độ không kiêu ngạo cũng không tự ti.
Mạnh Bạc Vũ nhìn Tống Hi, hiển nhiên là có ấn tượng với cô: "Bạn của Duy Hiền à?"
Tống Hi gật đầu: "Bọn em là bạn học cấp ba ạ."
Nghe vậy thì Trì Vọng quay đầu hỏi: "Vậy em gái chắc cũng quen Giang Thượng Tuyết nhỉ?"
"Có quen ạ." Tống Hi cười nhạt: "Cô ấy là bạn cùng trường cấp ba với em."
Tống Hi, Mạnh Duy Hiền và Giang Thượng Tuyết học cùng một trường cấp ba, quan hệ không tính là thân thiết nhưng cũng chẳng phải người xa lạ, chỉ ở mức xã giao bình thường. Mạnh Duy Hiền qua lại với Tần Phương Hảo nhiều hơn.
"Này." Trì Vọng hất cằm, ra hiệu về phía khu vực nghỉ ngơi cách đó không xa: "Cô ấy cũng tới kìa."
Tống Hi nhìn sang, quả nhiên thấy Giang Thượng Tuyết đang ngồi chéo góc đối diện với Chu Tễ An, đang cầm tách trà trên tay để thưởng thức.
Chu Tễ An khi không đeo kính trông cứ lành lạnh khiến người ta thấy không quen, đeo vào rồi lại có vẻ ôn văn nho nhã.
Lần đầu tiên gặp anh ta, Tống Hi đã thì thầm "bóc phốt" với Triệu Yến Sâm rằng Chu Tễ An bề ngoài thì nhã nhặn ôn hòa nhưng sau lưng có khi lại là tên nham hiểm u ám.
Triệu Yến Sâm bị lời nói của cô chọc cười.
... Anh trai cười lên trông đẹp thật đấy.
Nhớ tới đây, Tống Hi nghiêng đầu nhìn Triệu Yến Sâm, người nọ đang trầm tĩnh chọn một cây gậy mới.
Không cười cũng đẹp.
"Gậy của em gái đâu rồi? Không có gậy thì đánh bóng kiểu gì."
Trì Vọng vừa dứt lời, giây tiếp theo caddie đã bước tới, hai tay nâng cây gậy tinh xảo đưa cho Tống Hi.
"Tiểu thư, cây gậy lúc nãy không thuận tay, cô thử cây gậy số 7 này xem sao?"
"Cảm ơn." Tống Hi nhận lấy gậy, quay đầu nhìn lại thì nơi đó đã không còn bóng dáng người đàn ông kia đâu nữa.
Cô hỏi Mạnh Bạc Vũ: "Anh Bạc Vũ, anh em đâu rồi ạ?"
"Về khu nhà phụ rồi." Mạnh Bạc Vũ đứng ở đài phát bóng, hơi cúi người, tao nhã vung gậy: "Không biết đánh à?"
Tống Hi có một loại ma lực, không liên quan đến việc cô có phải người nhà họ Triệu hay không, cô luôn khiến người ta vô thức nảy sinh xúc động muốn chăm sóc cô.
Mặc dù cô rất ghét việc Triệu Yến Sâm cứ luôn bao dung cô như thể cô là đứa trẻ không hiểu chuyện.
Tống Hi đáp: "Mới nhập môn nên em không rành lắm."
Trì Vọng rất quan tâm em gái: "Không sao, chỗ nào không hiểu cứ hỏi mấy anh em bọn anh. Không nói cái khác chứ đánh golf thì bọn anh thuận tay lắm, đảm bảo em học một ngày là lên trời luôn!"
Thời gian tiếp theo, Tống Hi ném hết mọi chuyện ra sau đầu, chuyên tâm học đánh golf. Khả năng học hỏi của cô rất mạnh, chẳng bao lâu đã nắm được bảy tám phần kỹ thuật.
Mạnh Bạc Vũ ít nói, Trì Vọng lại thao thao bất tuyệt, Tống Hi lúc thì bị những lời nói lặp đi lặp lại của Trì Vọng chọc cười, lúc lại buồn cười vì khuôn mặt nghiêm túc của Mạnh Bạc Vũ.
Vốn tưởng hôm nay đến câu lạc bộ bàn hợp tác sẽ gặp nhiều trắc trở, không ngờ lại vui vẻ như vậy. Coi như là thu hoạch ngoài ý muốn.
Các câu lạc bộ tư nhân cao cấp ở Bắc Kinh đều có ngưỡng cửa rất cao, kinh doanh không phải vì lợi nhuận mà để trao đổi tài nguyên và quan hệ xã giao.
So với các câu lạc bộ lâu đời khác, câu lạc bộ golf này thành lập muộn hơn, hội viên cũng trẻ hóa hơn. Theo dòng chảy thời gian, giới tài phiệt lâu đời dần dần quy tụ về đây. Gió mây thay đổi, khách khứa người mới kẻ cũ luân phiên, nhưng chủ nhân thì trước sau như một, mấy chục năm qua vẫn mang họ Triệu.
Câu lạc bộ bề ngoài trông có vẻ xa hoa bình thường nhưng bên trong lại là một khung trời khác biệt. Đèn cung đình, cây hòe cổ thụ, lan can chạm trổ ngọc xây, tranh chữ cổ được các bậc thầy trong ngành thiết kế tỉ mỉ treo trên tường.
Trong phòng riêng, khói hương lượn lờ phiêu diêu, nhẹ nhàng thanh tao tựa màn mây mỏng, hương trà nồng đậm tràn ngập khắp gian phòng.
Chu Tễ An mở túi giấy kraft, lấy tài liệu bên trong ra, lật xem vài trang: "Em ấy về nước từ khi nào?"
"Cách đây không lâu." Triệu Yến Sâm dựa nghiêng vào ghế sofa, giọng điệu nhàn nhạt ẩn giấu một tia cảm xúc khó nói thành lời.
Nụ cười trên mặt Chu Tễ An biến mất, cảm xúc trong mắt cuộn trào như đang kìm nén cơn giận dữ chực chờ bùng phát.
Vài giây sau, anh ta đột ngột ném mạnh túi tài liệu trong tay vào bình gốm cắm bó hoa tươi, những đóa hoa bị lực tác động tàn phá, vài cánh hoa rơi lả tả xuống đất.
"Năm đó cậu nằm phòng chăm sóc đặc biệt chưa đã, còn muốn vào nằm thêm một năm rưỡi nữa hả?!"
Ánh mắt Triệu Yến Sâm chợt sa sầm.
Áp suất xung quanh tụt dốc không phanh, lạnh lẽo đến mức khiến người ta run rẩy.
Không đợi Triệu Yến Sâm mở miệng, Chu Tễ An đã hiểu mình vừa nhắc đến chuyện không nên nhắc, anh ta xoa dịu cơn giận rồi lại hỏi: "Bây giờ em ấy quay về là muốn làm gì?"
"Làm việc." Triệu Yến Sâm trả lời ngắn gọn.
"Còn hai người thì sao?" Chu Tễ An gặng hỏi.
Yết hầu Triệu Yến Sâm chậm rãi trượt xuống, giọng nói như thấm đẫm sương mù buổi sớm, trầm thấp khàn khàn: "Bọn tôi thì có chuyện gì được chứ."
Chu Tễ An sững sờ.
Dáng vẻ vừa rồi của Tống Hi trông quả thực an phận thủ thường, không có tâm địa xấu xa thừa thãi nào.
Nhưng... thật sự là như vậy sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)