Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ham Muốn Chết Người Chương 14: Thà Phá Mười Ngôi Chùa, Không Phá Một Cuộc Hôn Nhân

Cài Đặt

Chương 14: Thà Phá Mười Ngôi Chùa, Không Phá Một Cuộc Hôn Nhân

Tống Hi nhớ lại những rung động đầu đời thời thanh xuân.

Khi ấy cô học cấp ba, trong khi các cô gái trong lớp trái tim bắt đầu rộn ràng xuân sắc thì lòng cô vẫn tĩnh như nước. Những nam sinh trong trường theo đuổi cô dù công khai hay âm thầm đều bị anh trai đuổi chạy mất dép.

Về việc này, Tần Phương Hảo từng hỏi cô: "Cậu không trách anh trai cậu, không giận anh ấy à?"

"Tại sao lại phải giận?" Tống Hi không hiểu.

"Thà phá mười ngôi chùa, chứ không phá một cuộc hôn nhân." Tần Phương Hảo nói: "Anh cậu cậy phận bề trên, chẳng màng đến ý nguyện của cậu mà chia rẽ nhân duyên tốt đẹp của cậu."

Tống Hi nằm bò ra bàn học, cười mà không nói.

Tần Phương Hảo lật cuốn sách [Sự Tu Dưỡng Của Diễn Viên], tiếp tục hỏi: "Mấy nam sinh theo đuổi cậu trông cũng được đấy chứ, không thích ai sao?"

Tống Hi không chút do dự đáp: "Không có."

Còn về lý do tại sao không thì lúc đó cô cũng chẳng rõ.

Mãi cho đến một ngày cuối cuối tuần của vài ngày sau, Triệu Thừa Hựu bị bệnh, Tống Uẩn Ngọc và Triệu Tông Đình đưa cậu bé đến bệnh viện tổng hợp. Những người lớn khác trong nhà họ Triệu đều có chỗ ở riêng, nên trong tứ hợp viện ngoại trừ quản gia và người làm thì chỉ còn lại Tống Hi và Triệu Yến Sâm.

Lúc Tống Hi xuống cầu thang cứ nhảy chân sáo, nhất thời không chú ý nên trượt chân ngã thẳng từ trên lầu xuống.

Chân trái bị nứt xương nhẹ, đau đến mức hốc mắt cô đỏ hoe, nước mắt tí tách rơi xuống đất, bờ vai gầy yếu run lên bần bật vì khóc.

"Anh ơi!"

Triệu Yến Sâm nghe thấy tiếng động liền lập tức đi xuống.

Khi đó anh đang thay quần áo, vừa mặc xong áo, còn chưa kịp thay quần ngủ, vậy mà cứ thế mặc nguyên cả quần ngủ bế ngang cô lên, ra lệnh cho tài xế lái xe đến bệnh viện.

Trong xe trên đường đi, Triệu Yến Sâm nhíu mày, dùng cồn i-ốt và tăm bông sát trùng vết thương cho cô.

Tống Hi gác hai chân lên đùi anh, nước mắt tuôn rơi không ngừng, khóc lóc vô cùng đáng thương.

"Anh, nhẹ… nhẹ một chút."

Đầu gối cô bị trầy da, máu tươi rỉ ra, Triệu Yến Sâm cứ chạm vào là cô lại co rúm người lại. Anh ngước mắt nhìn bộ dạng thút thít đẫm lệ của cô, nói: "Khóc nữa là anh ném em xuống xe đấy."

"Đau lắm mà." Tống Hi hít hít mũi, nghẹn ngào nói.

"Nhõng nhẽo."

Anh đột nhiên cho phép khóc làm Tống Hi ngược lại không khóc được nữa.

Trong mắt cô ngập nước, chăm chú nhìn Triệu Yến Sâm không chớp mắt.

Đuôi mắt anh hơi xếch lên, đồng tử đen láy thâm sâu, trông cao ngạo lạnh lùng khó mà qua mặt. Ngoại hình đẹp trai không tì vết, khéo ăn khéo nói lại giỏi biện luận, cái miệng kia cho dù đặt ở ngày tận thế thì Vua Zombie cũng cam tâm cúi đầu xưng thần.

Nhưng anh lại hết cách với cô.

Tầm mắt di chuyển, nhìn thấy dưới chiếc áo sơ mi trắng của Triệu Yến Sâm vẫn còn mặc quần ngủ ở nhà, Tống Hi chợt thấy anh trai hơi buồn cười nên không nhịn được mà bật cười.

Một loại cảm xúc tê dại ngứa ngáy nào đó dâng lên từ đáy lòng, lặng lẽ bén rễ nảy mầm.

Cảnh đêm dưới ánh đèn neon của thành phố lùi dần ngoài cửa sổ xe, ánh đèn hắt lên cửa kính xe chia cắt những vệt sáng loang lổ, trên đó phản chiếu hai khuôn mặt của Tống Hi.

Một là thiếu nữ thuần khiết không tì vết, một là sự ái mộ khi mới biết yêu, khi cô nhìn Triệu Yến Sâm không chớp mắt, ánh sáng hắt vào trong xe, chiếu rõ ràng lên cổ cô.

Trong khoang xe trang trí xa hoa, khoảnh khắc nhịp tim đi chệch đường ray đã biến nơi này thành pháp trường không tiếng động, tia sáng bên cổ cũng hóa thành lưỡi dao của máy chém, thứ đầm đìa máu tươi chính là ranh giới luân lý.

Sát trùng xong, Triệu Yến Sâm xé băng cá nhân, trước khi dán lên vết thương thì liếc nhìn cô một cái.

Ánh mắt chạm nhau, Tống Hi không biết tại sao lại thấy chột dạ, ánh mắt hoảng hốt mà hưng phấn đảo quanh một vòng rồi nhanh chóng thu lại dưới hàng mi.

Cảm giác đau đớn nhảy nhót trên đầu dây thần kinh dần tan biến, cô hoàn toàn không cảm thấy đau nữa.

Đêm hôm đó, Tống Hi đã có giấc mơ kiều diễm kỳ lạ đầu tiên trong đời.

Hormone tuổi dậy thì đầy biến động một khi nảy sinh sẽ lấy giấc mơ làm vật trung gian thổi bùng những cảm xúc đen tối lên cao trào.

Dục vọng ẩm ướt cùng tình cảm cấm kỵ cùng nhau thắp lên ngọn lửa nghiệp chướng.

Ngọn lửa cháy lặng lẽ không tiếng động, yên tĩnh vô cùng, tựa như sống lại tựa như chết.

Nhận ra mí mắt Tống Hi ở phía trước đang từ từ cụp xuống như đang thất thần, tâm trí không biết đã bay đi đâu.

Đuôi lông mày Triệu Yến Sâm khẽ nhướng lên, chất giọng trầm thấp mang theo vài phần lạnh lùng: "Đang nghĩ gì thế."

Tống Hi thu lại dòng suy nghĩ, cảm nhận được cơ thể phía sau đang áp sát, vóc dáng rắn rỏi mạnh mẽ gần như cô lập cô trong một không gian riêng biệt.

Xương bả vai cô dán vào cơ ngực người đàn ông, bên tai dường như nghe thấy nhịp tim trầm ổn của anh, mạnh mẽ đầy uy lực, mặc cho cô có gây sóng gió thế nào cũng không thể làm rối loạn.

"Chân anh Tễ An bị sao thế ạ?" Cô tùy tiện tìm một chủ đề: "Tại sao lại phải ngồi xe lăn?"

"Tai nạn xe." Triệu Yến Sâm nói ngắn gọn súc tích.

Tống Hi vỡ lẽ, lại hỏi: "Có thể khỏi được không?"

"Đang phục hồi chức năng."

Đang tập luyện phục hồi, vậy tương đương với việc Chu Tễ An có thể đứng dậy trở lại.

Nhưng ác ý của anh ấy đối với cô từ đâu mà ra?

Tống Hi rơi vào trầm tư.

Thời điểm Chu Tễ An gặp chuyện thì cô đang ở nước ngoài nên không thể nào là do cô gây ra tai nạn được.

"Tống Hi." Đôi mắt đen của Triệu Yến Sâm liếc cô: "Em còn tâm trí nghĩ chuyện người khác à?"

Không lo tập bóng cho tử tế, chỉ toàn nghĩ đến con đực khác.

Tống Hi nghiêng đầu, tóc mai cọ qua cằm Triệu Yến Sâm, giữa sân golf rộng lớn bao la, đôi mắt cô long lanh như nước mùa thu, môi bật ra nụ cười ngọt ngào mềm mại.

"Anh, anh Tễ An là bạn anh nên chắc không được tính là người ngoài đâu nhỉ."

Hơi thở ấm áp của cô gái phả vào yết hầu anh, lặng lẽ nhuộm đỏ vành tai Triệu Yến Sâm, đường quai hàm anh căng chặt, ánh mắt chợt trở nên thâm sâu.

Tống Hi không hiểu mô tê gì nhìn anh, nhưng chưa kịp tìm hiểu thì người đàn ông đột nhiên siết chặt cổ tay cô, một lực đạo mạnh mẽ kinh người ập tới mạch đập của cô.

Nỗi sợ hãi bắt nguồn từ bản năng cơ thể, trong nháy mắt mà dâng lên đầu dây thần kinh.

Tống Hi nghe thấy mình thốt ra một tiếng rên nhẹ.

Nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.

Triệu Yến Sâm mạnh mẽ khống chế cổ tay mảnh khảnh của cô, dẫn cô vung gậy dứt khoát đánh bóng.

Gậy golf va chạm với bóng trắng tạo ra tiếng vang thanh thúy, quả bóng golf bay vút đi, vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp trên không trung, sau khi tiếp đất thì lăn trên thảm cỏ xanh, rơi chuẩn xác vào lỗ.

Gần như cùng lúc đó, sức mạnh hoang dã đáng sợ nơi cổ tay cô được trút bỏ.

Sự nguy hiểm lướt qua như chuồn chuồn đạp nước, giống như mãnh thú vươn móng vuốt sắc bén trêu đùa đầy hứng thú, cực kỳ thong dong.

Adrenaline bị hành động của người đàn ông kích thích tăng vọt trong khoảnh khắc, một cảm giác kích thích quỷ dị mà vi diệu như tàu lượn siêu tốc va đập vào đại não Tống Hi khiến đầu óc cô ong lên.

Khi ánh mắt Triệu Yến Sâm quét qua vết hằn đỏ trên cổ tay trắng ngần của cô thì dừng lại thêm hai giây.

Chậc.

Còn chưa dùng sức đã đỏ rồi.

Non nớt thật, trắng đến mức tùy tiện chạm vào cũng để lại dấu vết.

Gió mát thổi qua làm lay động vài lọn tóc con mềm mại, hàng mi dài của Tống Hi run rẩy.

Cô ngẩng đầu nhìn Triệu Yến Sâm, ánh mắt leo từng tấc từng tấc trên khuôn mặt tuấn tú của anh, cố gắng tìm kiếm chút manh mối vi diệu nhưng không có kết quả.

Triệu Yến Sâm nhìn vào đôi mắt ngập nước mê ly của cô, cười như không cười: "Học được chưa?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc