Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chu Tễ An nói: "Em ấy đến tìm tôi để kêu gọi vốn."
Xem như ngầm thừa nhận đã quen biết Tống Hi từ trước.
Trì Vọng vỡ lẽ: "Wao, cậu là 'bố đường' bên A của em gái hả."
"Không phải." Chu Tễ An lên tiếng phủ nhận.
"Ai bảo cha mẹ và con cái nhất định phải là người một nhà, bọn họ cũng có thể là quan hệ giữa nhà đầu tư và người khởi nghiệp mà." Trì Vọng nói như đinh đóng cột: "Đầu tư tiền thì trả tiền, đầu tư tình cảm thì trả tình cảm."
Triệu Yến Sâm ngồi vắt chéo đôi chân dài, lưng dựa hờ vào ghế, khí chất càng thêm cao quý lạnh lùng, dáng vẻ ngông nghênh mà trầm ổn, giọng điệu bình thản: "Chẳng ai muốn nhận đứa con bất hiếu như cậu đâu."
Chu Tễ An co ngón tay đẩy gọng kính viền vàng, trong đôi mắt thấm đẫm nụ cười ôn nhu như ngọc.
"Các cậu không muốn làm bố bên A hả? Vậy thất kính, thất kính rồi các anh trai." Trì Vọng cười cợt nhả: "Lạ thật! Hôm nay sao các cậu lại rủ nhau làm nhà từ thiện thế, toàn là thứ tốt lành gì đâu à."
"Công ty của em gái là mở chung với bạn trai à?" Trì Vọng lại hỏi tiếp: "Mô hình vợ chồng cùng làm sao?"
Chu Tễ An ném vấn đề sang cho Triệu Yến Sâm: "Thần Hưng là do Tống Hi và bạn trai mở à?"
"Chẳng lẽ mở với cậu?" Vẻ mặt Triệu Yến Sâm không đổi, nhạt nhẽo hỏi ngược lại.
Chu Tễ An có một đôi mắt nhìn chó cũng thấy thâm tình, nghe vậy bèn bật cười: "Nguy to rồi, Yến Sâm bây giờ nghi ngờ cả tôi nữa."
Trì Vọng ngơ ngác nhìn hai người bọn họ vì chẳng hiểu đối thoại giữa hai người có ý nghĩa gì.
Ánh mắt Triệu Yến Sâm như lơ đãng liếc về phía đài phát bóng, Tống Hi đang cầm gậy, thực hiện động tác theo lời huấn luyện viên nhưng cổ tay cứng ngắc không xoay được khi vung gậy, bóng bay ra lăn vài giây rồi dừng lại.
Huấn luyện viên nam không biết nói gì với cô, bước lên phía trước, vòng ra sau lưng rồi nắm lấy cổ tay Tống Hi.
Đáy mắt đen láy của Triệu Yến Sâm lướt qua tia lạnh lẽo, sau đó anh đứng dậy, sải đôi chân dài đi về phía đài phát bóng.
Trì Vọng ngồi chễm chệ trên ghế, cắn ống hút uống sữa, tò mò hỏi: "Yến Sâm đi đâu thế?"
"Xem em gái cậu ấy." Chu Tễ An đã quá quen thuộc.
"Trời đất." Giọng điệu Trì Vọng đầy khoa trương: "Quản nghiêm thế, chẳng lẽ đây chính là hội chứng cuồng em gái trong truyền thuyết?!"
"Yến Sâm mang tiếng là anh cả của Tống Hi nhưng thực tế thì vừa làm cha vừa làm mẹ, bao năm qua nuôi cô ấy khôn lớn chẳng dễ dàng gì."
Chu Tễ An kể lại chuyện xưa, mỗi lần Tống Hi ra ngoài, chỉ cần quá 7 giờ tối mà chưa về nhà là Triệu Yến Sâm đều sẽ đích thân đi đón cô.
Những tháng mà Triệu Yến Sâm vào quân ngũ không ở nhà thì Tống Hi mới nhận được bức thư tình đầu tiên trong đời.
Đối với chuyện của Tống Hi, Triệu Yến Sâm luôn lo liệu tỉ mỉ và chi tiết đến từng phút từng giây.
"Giữ hai chân rộng bằng vai, gập gối cúi người, trọng tâm dồn vào gót chân. Đầu và thân trên ổn định, dùng hông và eo làm nguồn phát lực. Đảm bảo cánh tay và gậy thành một đường thẳng, như vậy thì khi đánh bóng sẽ có lực hơn…"
Huấn luyện viên hướng dẫn Tống Hi điều chỉnh tay, cô cũng dần tìm được tư thế và lực đạo chính xác.
Chỉ là ngay khoảnh khắc vung gậy, huấn luyện viên bỗng buông tay khiến Tống Hi không kịp trở tay, cổ tay mất lực làm hướng vung gậy lập tức lệch đi.
Mặt cỏ bị xới lên một mảng nhỏ nhưng quả bóng trắng vẫn nằm im tại chỗ không nhúc nhích.
Đã thế kẻ đầu têu là tên họ Triệu nào đó còn xem náo nhiệt không chê chuyện lớn mà đưa ra lời bình phẩm: "Đang chơi à, nếu muốn đào đất thì về nhà mà đào."
Tống Hi nghiêng đầu nhìn thấy Triệu Yến Sâm đang lười biếng dựa bên cạnh, hàng mi cong dài rậm rạp chớp chớp đầy mờ mịt.
Dù Triệu Yến Sâm chỉ lặng lẽ đứng đó nhưng huấn luyện viên lại cảm thấy áp lực đè nặng, nhất là khi ánh mắt người đàn ông ung dung lướt qua cổ tay Tống Hi, nơi mà anh ta vừa nắm, cảm giác nguy hiểm sắc bén lạ thường như thể yết hầu bất chợt bị bóp nghẹt.
Bàn tay từng chạm vào Tống Hi của huấn luyện viên bắt đầu run rẩy, anh ta cười gượng trong sự sợ hãi: "Tống tiểu thư, tôi xin phép lui xuống trước."
Nói xong, anh ta cúi người rồi lập tức xoay người rời đi.
Giữ vững quan điểm "nhạy bén hiếu học, không ngại hỏi người dưới", Tống Hi mở to đôi mắt trong veo, thần thái sáng láng nhìn về phía Triệu Yến Sâm:
"Anh, bây giờ em thấy hứng thú với golf rồi, anh có rảnh thì dạy em nhé."
Cô nhớ anh trai đánh golf rất giỏi.
Golf là môn thể thao quý tộc tao nhã, cũng được xem là hình thức giao tiếp xã hội xuất hiện nhiều nhất trên thương trường.
Là một trong những người sáng lập công nghệ sinh học Thần Hưng, sau này chắc chắn cô sẽ tham gia các hoạt động xã giao tương tự, chi bằng nhân cơ hội này luyện tập kỹ năng đánh golf cho tốt.
Triệu Yến Sâm đứng thẳng dậy, ánh nắng rực rỡ chiếu lên vóc dáng cao lớn đĩnh đạc của anh, chậm rãi lan qua Tống Hi như một bóng râm che khuất cho đến khi bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cô.
Người đàn ông đứng trước mặt cô, hơi cúi người, hàng mi rậm rũ xuống nửa vời không che giấu được sự lạnh nhạt nơi đáy mắt đen thẫm.
Giọng điệu lười biếng, đạm mạc và cực kỳ hờ hững.
"Anh trông giống huấn luyện viên lắm à?"
"Anh tạm thời làm một chút đi mà?" Tống Hi cong mắt, nụ cười khiến tâm trạng người ta vui vẻ như trời quang sau cơn mưa.
Đồng tử đen láy của Triệu Yến Sâm phản chiếu nụ cười của cô, chẳng hề lay chuyển.
Ngay khi Tống Hi tưởng rằng anh sẽ lạnh lùng từ chối thì cô chán nản rũ mắt xuống, nhưng ai ngờ Triệu Yến Sâm lại sải bước dài đến gần, vươn tay nắm lấy cổ tay cô.
Từ rất lâu về trước, Tống Hi đã phát hiện khung xương bàn tay của anh lớn hơn cô rất nhiều, có thể dễ dàng nắm trọn lấy cô.
Hiện tại vẫn như vậy.
Mạch đập dưới lớp da của cô từng nhịp từng nhịp chạm vào đầu ngón tay khô ráo ấm áp của anh, tựa hồ bắt được cả nhịp tim cô.
Vị trí một trước một sau của hai người là tư thế dạy học bình thường nên không khiến những người ở cách đó không xa sinh nghi.
Hôm nay câu lạc bộ golf không mở cửa đón khách ngoài, sân bóng rộng lớn vắng lặng chỉ tiếp đón vài vị khách quý, ai nấy đều nghiêm trận chờ lệnh vì sợ thất lễ với khách.
Triệu Yến Sâm đứng sau lưng Tống Hi, hình thể rộng lớn che chắn cho thân hình mảnh mai của cô. Ở khoảng cách gần như vậy, anh chỉ cần hơi rũ mắt là có thể nhìn rõ hàng mi dài cong vút giống như chiếc quạt nhỏ tinh xảo của cô.
Yết hầu Triệu Yến Sâm trượt nhẹ, đôi mắt đen thâm sâu khó lường, thần sắc tự nhiên chỉ đạo Tống Hi, đầu ngón tay ấn lên cổ tay cô, lưu lại chút nhiệt độ nóng bỏng trên làn da trắng nõn.
"Khi gạt bóng và chip bóng, thân trên phải ổn định."
Tầm mắt Tống Hi rời khỏi gậy golf trong tay để nhìn lên trên, lọt vào tầm nhìn là đường nét cơ bắp cánh tay rắn rỏi mạnh mẽ của người đàn ông, toát lên cảm giác sức mạnh trưởng thành đáng sợ.
Mùi hương thanh lạnh dễ ngửi trên người anh đối với cô vào ban ngày là ánh dương rạng rỡ không chút vướng bận, nhưng đêm đến lại trở thành tội lỗi mê hoặc lòng người.
Nhận ra mí mắt Tống Hi ở phía trước đang từ từ cụp xuống như đang thất thần, tâm trí không biết đã bay đi đâu.
Đuôi lông mày Triệu Yến Sâm khẽ nhướng lên, theo sau là tiếng cười khẽ khó lòng phát hiện.
Đuôi mắt anh liếc qua chiếc vòng cổ bình an khấu trên cổ cô, chất giọng trầm thấp mang theo vài phần lạnh lùng: "Đang nghĩ gì thế?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)