Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ham Muốn Chết Người Chương 12: Họ Lại Trở Thành Anh Em Bình Thường Nhất Trên Đời

Cài Đặt

Chương 12: Họ Lại Trở Thành Anh Em Bình Thường Nhất Trên Đời

Tống Hi ngoảnh đầu lại, nhìn thấy Trì Vọng đang mỉm cười đi tới, bên cạnh là Chu Tễ An ngồi trên xe lăn. Theo sau Chu Tễ An là người trợ lý đang đẩy xe, chính là người mà Tống Hi từng gặp ở trụ sở chính của Trung Thuỵ.

"Anh Trì Vọng." Tống Hi lễ phép cất lời: "Anh Tễ An."

Gặp được người quen, Trì Vọng hào hứng nói: "Em gái, em cũng tới đánh golf à?"

"Vâng." Tống Hi đáp: "Em có hứng thú nhưng lại chẳng biết gì cả, đang đợi huấn luyện viên tới."

Trì Vọng bảo: "Vậy em và Tễ An ở đây đợi một lát nhé, anh đi thử tốc độ gió hôm nay xem sao."

Tống Hi và Chu Tễ An đứng tại chỗ, nhìn Trì Vọng giơ gậy golf lên tại khu vực phát bóng. Với chiều cao hơn một mét tám lăm, vận bộ đồ thể thao thoải mái cùng gương mặt lai tây tinh xảo, trông anh thật sự rất mãn nhãn.

Chính vì vậy mà Tống Hi cực kỳ tự tin vào lần hợp tác này.

Hơn nữa, Trung Thuỵ là một tập đoàn lớn, khi lựa chọn đối tác chắc chắn họ không chỉ nhìn vào tình hình tài chính và kinh nghiệm của đội ngũ quản lý. Triển vọng thị trường cùng xu hướng ngành, mô hình kinh doanh và tính bền vững, năng lực cạnh tranh cốt lõi cùng rào cản gia nhập, hay lợi thế cạnh tranh khác biệt của sản phẩm hoặc dịch vụ… đều là những điểm mà họ quan tâm.

Công ty công nghệ sinh học Thần Hưng đang nắm giữ công nghệ mới, vốn ít lời nhiều, nhìn khắp giới đầu tư có lẽ chẳng ai nỡ từ chối.

Chu Tễ An không nhận tập tài liệu Tống Hi đưa tới. Trợ lý đứng sau thấy vậy bèn đưa hai tay ra đỡ lấy: "Tống tổng, cứ đưa cho tôi là được ạ."

Tống Hi vẫn giữ nụ cười thân thiện: "Tổng giám đốc…"

"Hôm nay không bàn chuyện công việc." Chu Tễ An cắt ngang lời cô, liếc nhìn Tống Hi một cái: "Không phải Tống tiểu thư bảo tới đây chơi bóng sao?"

"Đúng là tới chơi bóng ạ." Tống Hi điềm tĩnh đáp: "Huấn luyện viên chưa tới nên nhân lúc rảnh rỗi em muốn thỉnh giáo anh một chút."

Chu Tễ An hờ hững cụp mắt, ra hiệu cho trợ lý đẩy xe lăn rời đi.

"Để tôi." Tống Hi mỉm cười nói.

Trợ lý dò xét sắc mặt Chu Tễ An, thấy tổng giám đốc Chu không phản đối thì lùi lại hai bước, nhường chỗ cho Tống Hi.

Tống Hi nắm lấy tay cầm xe lăn, đẩy Chu Tễ An đi về phía nhà phụ của câu lạc bộ.

Chu Tễ An là đàn ông trưởng thành nên khá nặng, Tống Hi chưa từng đẩy xe lăn cho ai bao giờ nên thiếu kinh nghiệm, cô phải cố gắng lắm mới điều khiển được.

Lúc xuống dốc, do không quen thao tác nên cô lỡ tay ấn nhầm cái nút nào đó khiến xe lăn bỗng chốc tăng tốc, lao thẳng về phía trước.

Tống Hi dùng hai tay ghì chặt lấy tay cầm, mắt thấy mình sắp bị chiếc xe lăn lôi đi thì đúng lúc này, bên cạnh bỗng xuất hiện một bàn tay kịp thời giữ chiếc xe lăn lại.

Bàn tay kia kéo tay cầm xe lăn lại một cách nhẹ nhàng. Những ngón tay thon dài đẹp đẽ, xương cổ tay rắn rỏi, mạch máu màu xanh nhạt nổi lên uốn lượn mang theo vẻ gợi cảm cấm dục.

Tống Hi cảm thấy bàn tay này trông hơi quen quen.

Cô ngước mắt lên, ánh nhìn trượt dần lên cao, bất ngờ chạm phải một gương mặt quen thuộc.

Dưới ánh mặt trời, đường nét ngũ quan của người đàn ông như được phác họa từ những nét bút sắc sảo nhất, thâm trầm và anh tuấn, không hề báo trước mà đâm thẳng vào tầm mắt Tống Hi.

Cô buột miệng chào theo bản năng: "Ngài Triệu."

"Ngài Triệu?"

Triệu Yến Sâm nhướng mày, cách gọi cứ như thể hai người chẳng thân thiết gì cho cam.

Xe lăn được giữ lại, hú vía một phen.

Ánh mắt Chu Tễ An quét qua lại giữa hai người. Hai anh em nhà này dù là trước kia hay bây giờ đều chẳng thèm quan tâm đến sự sống chết của anh ta.

Anh ta nắm tay phải lại, đưa lên môi ho khan hai tiếng: "Khụ! Khụ!"

Triệu Yến Sâm đánh giá cô chưa đến năm giây nhưng Tống Hi lại cảm thấy dài đằng đẵng như cả thế kỷ. Ánh mắt anh dừng lại trên mặt cô, tựa như một sự soi xét lạnh lùng không độ, chẳng hề mang theo chút cảm xúc nào.

Ánh mắt người đàn ông mang theo sự xâm chiếm rất mạnh, có thể dễ dàng nhìn thấu nơi sâu nhất trong lòng người.

Trước mặt người ngoài, Tống Hi quen giả vờ như không quen biết anh, nhưng lúc này đành phải đổi giọng: "Anh."

Khóe môi Triệu Yến Sâm cong lên ý cười, thâm ý khó lường: "Còn tưởng em là quý nhân hay quên, ngay cả anh mình cũng chẳng nhớ nữa chứ."

Tống Hi cứng họng.

Trước kia là ai chê cô cứ lải nhải "anh ơi anh à" bên tai mãi không thôi, bảo là chẳng giống nuôi em gái mà giống nuôi một bầy chim bồ câu đã hoá thành tinh cơ chứ.

Một khoảng thời gian rất dài sau đó, ngoại trừ lúc ở trên giường ra thì cô chẳng bao giờ gọi anh là anh nữa, suốt ngày cứ gọi thẳng tên "Triệu Yến Sâm", "Triệu Yến Sâm".

"Ba người các cậu không đánh bóng mà đứng đây làm gì đấy?" Trì Vọng rảo bước đi tới, nói với Tống Hi: "Em gái, huấn luyện viên của em tới rồi kìa."

Tống Hi: "Vâng, cảm ơn anh."

"Các cậu…" Chu Tễ An chưa nói dứt lời thì Trì Vọng đã vòng ra sau lưng anh ta, chẳng cho Chu Tễ An cơ hội từ chối, đẩy xe lăn lao vun vút về lại khu phát bóng.

"Trì Vọng!" Giọng Chu Tễ An nghe như sắp nổi đóa.

"Không nghe thấy gì cả." Trì Vọng cười hì hì, giả câm giả điếc: "Cậu nói to lên chút coi."

Trên mặt Chu Tễ An hiện rõ hai chữ "cạn lời", suýt chút nữa là văng tục.

Nhìn quanh sân golf đâu đâu cũng là những thảm cỏ xanh mướt được cắt tỉa gọn gàng, trông như một tấm thảm nhung khổng lồ, mềm mại và có độ đàn hồi. Những đường bóng nhấp nhô, chỗ cao chỗ thấp, uốn lượn quanh co xuyên qua rừng cây và hồ nước.

Tống Hi và Triệu Yến Sâm đi song song với nhau.

Triệu Yến Sâm liếc cô một cái: "Có hứng thú với golf à?"

"Không hứng thú lắm." Tống Hi ngẩng đầu lên, ánh nắng chiếu rõ lớp lông tơ tơ màu vàng nhạt trên gò má cô: "Em tới tìm anh Tễ An để bàn chuyện hợp tác."

Cô không nói dối anh vì chẳng cần thiết phải làm vậy.

Triệu Yến Sâm luôn có thể vạch trần lời nói dối của cô một cách dễ dàng.

Chuyện cô đánh golf dở tệ là sự thật rành rành rồi.

"Hợp tác gì?" Triệu Yến Sâm hỏi.

"Dự án thuốc sáng chế mới do công ty nghiên cứu phát triển, chủ yếu dùng để điều trị cho bệnh nhân ung thư phổi không tế bào nhỏ ở giai đoạn tiến triển cục bộ hoặc di căn."

Đôi mắt Tống Hi long lanh như nước, dáng mắt hoa đào, hàng mi dài và dày, đuôi mắt hơi nhếch lên: "Em tin chắc là mình có thể giành được lần hợp tác này!"

Ánh mắt Triệu Yến Sâm rơi vào đôi mắt sáng ngời tình cảm của cô: "Em làm như sự tự tin không tốn tiền mua chắc."

"…"

Tống Hi ngoảnh mặt đi, nhìn về phía xa.

Mặt trời treo trên cao tỏa ra ánh hào quang rực rỡ, tựa như một lưỡi dao sắc bén, tuyệt tình chém đứt một tia ý nghĩ kiều diễm ẩn sâu dưới những dòng suy tư vụn vặt của cô.

Họ lại trở thành anh em bình thường nhất trên đời.

Tới khu vực phát bóng, Tống Hi đeo găng tay trắng vào, tay cầm cây gậy mà nhân viên đã chọn cho vừa tay cô, huấn luyện viên đứng bên cạnh hướng dẫn.

Hôm nay Tống Hi ăn mặc theo phong cách thể thao kiểu Mỹ, đội mũ golf màu xanh lá, mái tóc suôn mượt buộc cao kiểu đuôi ngựa, đuôi tóc khẽ đung đưa, mang đậm cảm giác thiếu nữ nhà giàu tràn đầy sức sống.

Tại khu nghỉ ngơi dành cho khách VIP, Trì Vọng ngồi trên ghế với dáng vẻ cà lơ phất phơ, nhìn thoáng qua tình hình bên phía Tống Hi rồi quay sang hỏi Chu Tễ An:

"Cậu quen em gái tôi từ trước à?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc