Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ham Muốn Chết Người Chương 11: Bạn Gái Thành Chị Dâu

Cài Đặt

Chương 11: Bạn Gái Thành Chị Dâu

Tống Hi mở loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn, vừa nhìn màn hình máy tính vừa hỏi: "Ai đấy?"

"Giang Thượng Tuyết," Tần Phương Hảo đáp: "Cô ấy sắp kết hôn rồi, là liên hôn với nhà họ Mạnh."

Giang Thượng Tuyết và Tống Hi từng ngồi cùng bàn nửa học kỳ hồi cấp ba. Hai người không thân nhưng cũng nói chuyện được với nhau, Tống Hi nhớ mang máng rằng cô ấy đang yêu đương với nhị công tử nhà họ Mạnh.

"Mạnh Duy Hiền à?"

"Không phải," Tần Phương Hảo nói: "Đối tượng liên hôn là đại công tử nhà họ Mạnh, anh trai của Mạnh Duy Hiền."

Nghe vậy, Tống Hi nheo mắt: "Bạn gái lại biến thành chị dâu ư?"

"Đoán đúng rồi!" Tần Phương Hảo lấy thỏi son từ trong túi ra, dặm lại lớp trang điểm nhẹ: "Bạn gái của Mạnh Duy Hiền đã trở thành chị dâu cả của cậu ta. Cậu ta nhất thời không chấp nhận được sự thật này nên chạy tới chỗ tớ uống rượu than vãn đây. Cậu đang làm gì thế, có muốn qua đây uống vài ly không?"

"Tớ đang xử lý việc công ty," Tống Hi từ chối: "Các cậu chơi đi, hôm khác tớ mời."

Tần Phương Hảo cúp máy, vuốt nhẹ mái tóc dài xoăn nhẹ màu nâu sẫm rồi quay đầu nhìn sang khung cảnh náo nhiệt bên kia phòng bao.

Mạnh Duy Hiền cầm ly rượu trong tay, uống liền mấy ly Whisky, ánh mắt như muốn nói lại thôi nhìn về phía Thương Thời Tự.

Thương Thời Tự ngậm điếu thuốc nơi khóe miệng, trong đầu hiện lên chuyện gặp Kiều Dật Phàm ở trụ sở chính Trung Thụy nên cảm thấy vô cùng phiền não.

"Có rắm thì thả, bớt lên cơn đi, phiền chết đi được."

Bạn gái sắp kết hôn với anh ruột của mình, Mạnh Duy Hiền trong lòng khó chịu nên cũng muốn kéo anh em xuống nước theo.

"Có phải cậu thích Tống Hi không?"

"Không thích," Thương Thời Tự đáp.

Mạnh Duy Hiền: "Cậu đối xử với Tống Hi tốt quá mức rồi, nếu không phải thích cô ấy thì tôi chẳng nghĩ ra được lý do nào khác."

"Đầu óc cậu bị xoắn quẩy à, sao cứ phải nghĩ theo hướng phức tạp thế." Thương Thời Tự liếc xéo cậu ta như nhìn kẻ ngốc: "Tống Hi là người đồng sáng lập công ty, nếu không có cậu ấy thì sẽ không có Thần Hưng ngày hôm nay, lại càng không có Thương Thời Tự tôi. Chúng tôi là châu chấu trên cùng một sợi dây, đôi bên cùng có lợi, chuyện này khó hiểu lắm sao?"

Mạnh Duy Hiền thất tình, uống cạn một hơi hết sạch ly rượu rồi lại rót đầy.

"Ban ngày ban mặt mà say xỉn, các cậu hay thật đấy," Tần Phương Hảo giẫm giày cao gót bước tới, ngồi xuống đối diện bọn họ rồi trêu chọc.

Mạnh Duy Hiền nhìn cô với đôi mắt lờ đờ vì say: "Tống Hi không tới à?"

"Không tới." Ngũ quan Tần Phương Hảo kiều diễm, cử chỉ tràn đầy phong tình: "Tổng giám đốc Hi bận rộn lắm, không giống mấy công tử bột du thủ du thực như các cậu đâu."

"Không tới thì thôi." Mạnh Duy Hiền nâng ly chạm cốc với họ: "Hôm nay không say không về!"

Thương Thời Tự chú ý đến vẻ mặt của Mạnh Duy Hiền, nhận ra biểu cảm của đối phương không có gì thay đổi, dường như đã biết thân phận của Tống Hi từ lâu.

Cho dù ở trong Tứ Cửu thành - nơi tụ tập của giới quý tộc, nhà họ Triệu cũng đứng trên đỉnh cao của vòng tròn này, địa vị và quyền thế của họ không phải người thường có thể tưởng tượng được.

Giả sử Tống Hi thực sự có lai lịch lớn như vậy, tại sao năm đó khi ra nước ngoài cô ấy lại sa cơ lỡ vận đến thế?

Chẳng có gì để xem cả.

Cô đặt điện thoại xuống, toàn tâm toàn ý vùi đầu vào công việc.

Màn đêm mùa đông dần nuốt chửng những đường biên của thành phố, sắc trời đen kịt như mực đổ. Tứ hợp viện hiện ra tĩnh mịch tựa chiếc hộp đá quý trang nghiêm, những kiến trúc cổ kính tao nhã nằm san sát nhau, ánh đèn lồng trên hành lang tỏa sắc đỏ nhạt, soi chiếu mặt nước đài phun sương lấp lánh.

Tống Hi dùng xong bữa tối rồi trở về phòng, dì giúp việc đã xả nước tắm sẵn trong phòng tắm và đốt nến thơm hương hoa cam dịu nhẹ tươi mát.

Mấy hôm trước chưa điều chỉnh được chênh lệch múi giờ nên Tống Hi khó ngủ, đã lâu chưa được nghỉ ngơi đàng hoàng. Tắm xong bước ra, cô buồn ngủ rũ rượi, quẳng chuyện Triệu Yến Sâm ra sau đầu, vừa nằm lên giường một lát đã chìm vào giấc ngủ say.

Thứ Bảy, trời quang mây tạnh, bầu trời trong vắt như được gột rửa, là ngày thích hợp để đến câu lạc bộ golf.

Đã một thời gian dài Tống Hi không tham gia hoạt động ngoài trời.

Nhiệm vụ quan trọng nhất khi thức dậy vào buổi sáng là xốc lại tinh thần. Cô uống một tách cà phê, linh hồn bị ép phải quay về vị trí cũ rồi mới thần thái sáng láng bước vào phòng để đồ.

Phòng để đồ tràn ngập hương hoa hồng Cappuccino thanh tao, đèn chùm pha lê kiểu Pháp trên trần nhà soi sáng cả bố cục căn phòng. Hai tầng trên dưới được thông nhau, không gian rộng rãi được quy hoạch ngăn nắp, bày biện vô số món đồ xa xỉ sạch sẽ tinh tươm.

Tống Hi tùy ý chọn một bộ đồ chơi golf. Sau khi thay xong, cô đứng trước gương toàn thân, miệng ngậm dây chun màu đen, hai tay gom mái tóc dài dày mượt, buộc gọn thành kiểu đuôi ngựa cao.

Trước khi ra khỏi cửa, đi ngang qua vườn hoa, cô thấy quản gia Tần đang chỉ đạo thợ làm vườn cắt tỉa những khóm hoa quý trong sân. Quản gia Tần có thể vượt qua bao nhiêu nhân tài để trở thành quản gia của nhà họ Triệu hơn mười năm nay, năng lực và lòng trung thành của ông là điều không thể nghi ngờ.

Thấy trang phục của Tống Hi, quản gia Tần biết ngay cô muốn ra ngoài, bèn cúi người đúng mực hỏi: "Tiểu thư, có cần chuẩn bị tài xế cho cô không?"

"Không cần đâu ạ."

Tống Hi tay trái cầm túi hồ sơ bằng giấy kraft, tay phải móc một chiếc mũ golf, bước chân không ngừng đi ra ngoài. Chợt nhớ ra điều gì, cô dừng bước, nghiêng đầu hỏi: "Anh cháu hôm qua không về ạ?"

"Không có," Quản gia Tần nói: "Bình thường công việc bận rộn nên cậu ấy ít khi về."

Triệu Yến Sâm có không ít chỗ ở tại Bắc Kinh, bao gồm nhưng không giới hạn ở biệt thự biệt lập hay căn hộ cao cấp. Tối qua anh ngủ ở cái hang nào thì chẳng ai biết được.

Tống Hi hiểu rõ: "Cháu biết rồi."

Sân golf mà Chu Tễ An đến được đồn là nơi có mặt cỏ tốt nhất ở ngoại ô Bắc Kinh. Có tiền chưa chắc đã vào được vì cần có hội viên mời mới được tham gia, phí hội viên khởi điểm từ hàng triệu tệ, mỗi năm còn thu thêm phí quản lý.

Tống Uẩn Ngọc là hội viên của câu lạc bộ golf này. Tống Hi dùng thông tin của bà, thông qua từng lớp cổng kiểm soát để đến được cửa sân bóng.

Cô ngẩng đầu nhìn ánh nắng ấm áp ngày đông, tia sáng chói chang khiến cô phải khẽ nheo mắt lại. Tầm mắt hạ xuống, lọt vào trong tầm nhìn là bức tường đá trắng thấp thoáng nét cổ điển, bên trên khắc một dòng chữ tiếng Anh mạ vàng, chính là tên của câu lạc bộ golf.

Bước vào sân bóng tư nhân, một mảng xanh đậm rộng lớn nhấp nhô trải dài ra trước mắt. Tuyết mùa đông đã được dọn sạch sẽ, thảm cỏ xanh của sân bóng chiếm diện tích rộng lớn, bốn phía được bao quanh bởi rừng cây và hồ nước.

Nhân viên phục vụ dẫn Tống Hi vào trong, hỏi cô có biết đánh bóng không.

"Không biết," Tống Hi dặn dò: "Phiền anh mời giúp tôi một huấn luyện viên tới đây."

Caddie nhận lời, đồng thời thông báo tốc độ gió và tốc độ green hôm nay: "Cô có thể đến khu phát bóng để tập putt và chip trước ạ."

Điện thoại sáng lên, tin nhắn mới hiện ra, Tống Hi cúi đầu xem.

Thương Thời Tự: [Có tình hình gì thì liên lạc với tớ bất cứ lúc nào.]

Chu Tễ An đã đi lại bất tiện phải ngồi xe lăn rồi mà còn đòi đi đánh golf giữa mùa đông giá rét, nghĩ thế nào cũng không phải chuyện mà một đối tác bình thường sẽ làm.

Hơn nữa, lần trước đến trụ sở chính Trung Thụy, Chu Tễ An đã cố tình bỏ mặc họ suốt ba tiếng đồng hồ.

Thương Thời Tự hoàn toàn có lý do nghi ngờ Chu Tễ An đang chơi khăm Thần Hưng bọn họ.

Tống Hi trả lời bằng một cái sticker OK. Vừa gửi xong, cô bỗng nghe thấy tiếng cười sảng khoái vang lên từ phía sau.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc