Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Hi nảy sinh bất mãn nhưng giọng điệu vẫn bình thản: "Cô cứ đi làm việc đi, bộ đồ này giao cho tôi xử lý."
Người giúp việc sững sờ một chút rồi cung kính khom lưng, hai tay dâng bộ vest lên. Người giúp việc chân trước vừa đi, chân sau đại tiểu thư đã ném bộ vest xuống đất rồi giẫm mạnh mấy cái cho hả giận.
"Đồ keo kiệt!"
"Quái vật sạch sẽ!"
Triệu Yến Sâm đang đứng trên bậc thang đầu tiên nhìn cô.
Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng cắt may tinh tế, vạt áo sơ vin tùy ý vào thắt lưng, phác họa nên vóc dáng với bờ vai rộng cùng vòng eo thon săn chắc. Dưới lớp quần áo là đôi chân dài mạnh mẽ đầy sức lực, còn nhìn lên trên chính là gương mặt tuấn tú mang đầy tính xâm lược kia.
Tống Hi giật mình thon thót nhưng phản ứng thần tốc, lập tức nở nụ cười ngoan ngoãn ngọt ngào.
"Anh, quần áo của anh không cẩn thận rơi xuống đất, em đang định nhặt lên giúp anh đây."
Triệu Yến Sâm cất bước tới gần: "Không cẩn thận?"
Cô đi chân trần giẫm lên bộ vest đen đắt tiền càng làm nổi bật mắt cá chân mảnh khảnh trắng nõn.
Bốn mắt nhìn nhau, trái tim Tống Hi chấn động kịch liệt. Bản năng mách bảo cô lùi lại nhưng chất liệu âu phục dưới chân mềm mại thoải mái khiến dây thần kinh ở chân hơi tê dại, không thể nhúc nhích.
Giống như đêm thu mưa rơi tầm tã, cô nâng chân phải lên nhẹ nhàng giẫm lên cơ bụng rắn chắc của anh vậy.
Xúc giác kỳ diệu xộc thẳng lên não khiến da đầu cô tê rần.
Ánh trời sáng rõ soi rọi vào dục vọng không ai hay biết trong góc tối khiến người ta cảm thấy tội lỗi nặng nề.
Khi đó, Tống Hi rất sợ gặp phải Triệu Yến Sâm.
Trong mắt anh thì cô vô hại, có lẽ là người thuần khiết nhất thế giới, là cô công chúa nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Những năm qua khi ở nhà họ Triệu thì cô vô cùng an phận thủ thường, tháng ngày trôi qua êm đềm hòa nhã, sơ hở duy nhất chính là cô đã nảy sinh thứ tình cảm không nên có với Triệu Yến Sâm.
Trơ mắt nhìn người đàn ông đi đến trước mặt, hơi thở của Tống Hi ngưng trệ mất hai giây.
Triệu Yến Sâm nhìn thấy đôi mắt hoa đào đầy tính lừa gạt của cô lướt qua vẻ kinh hãi, dường như để chiếu cố cô gái thấp hơn mình nên anh cúi đầu xuống ra vẻ rất ga lăng.
Giọng nói anh mang theo ý cười cợt, giống như đang trêu chọc trẻ con: "Em vừa nói ai là đồ keo kiệt?"
Hơi thở ấm nóng vương vít bên môi cô, pha lẫn mùi hương thanh lạnh dễ ngửi, Tống Hi bỗng thấy miệng lưỡi khô khốc, phải cố nén bản năng nuốt nước bọt.
Hơi thở của cô và anh giao hòa, quấn quýt lấy nhau, cảm giác đó tựa như đang hôn.
Ý nghĩ hoang đường nảy ra trong đầu khiến Tống Hi tự giật mình.
Chuyện triền miên sống chết ngày xưa đã lật sang trang từ lâu, giờ đây hai người bọn họ hoàn toàn trong sạch.
Giác quan của Triệu Yến Sâm nhạy bén nên ngửi thấy mùi hương thanh đạm quen thuộc, đến từ hương hoa hồng vải trên người Tống Hi.
Ánh mắt anh khẽ động rồi lướt qua rất nhanh, không để lại chút dấu vết.
Triệu Yến Sâm quan sát gương mặt nhỏ nhắn cỡ bàn tay của cô, giọng điệu ẩn hiện vẻ mất kiên nhẫn: "Hỏi em đấy."
"Đồ keo kiệt là lời thoại trong phim ạ."
Tống Hi giải thích qua loa rồi lo đôi chân dài của anh sơ sẩy cái là đi mất hút nên vội vàng mở lời: "Anh, em là em gái anh, anh em mà không có WeChat thì coi không được đâu nhỉ?"
Tối qua anh hỏi cô lấy thân phận gì để ra lệnh cho anh.
Bây giờ cô trả lời là dùng thân phận em gái.
Triệu Yến Sâm rũ mắt nhìn chân cô, vẻ mặt tuy không thay đổi gì lớn nhưng lại cười khẩy đầy ẩn ý.
"Em gái giẫm lên quần áo anh trai thì coi được à?"
Tống Hi lập tức dịch chân ra rồi nhặt áo vest của anh lên, hai chân cô sạch sẽ cộng thêm trên sàn có trải thảm ấm áp nên áo chỉ bị nhăn chứ không dính bẩn.
"Là nó tự chạy xuống chân em đấy."
Tống Hi dâng quần áo bằng hai tay, khuôn mặt tràn ngập nụ cười ôn hòa mềm mại: "Không bẩn chút nào đâu, trả anh này."
Triệu Yến Sâm đứng thẳng dậy, không thèm để ý đến cô, ngay cả một ánh mắt cũng chẳng cho.
Tống Hi nhớ lại năm cô mới đến nhà họ Triệu, vì đặc biệt lo lắng bản thân làm không tốt sẽ gây phiền toái cho cô mình, khiến Tống Uẩn Ngọc chịu điều tiếng ở đây. Vì thế cô luôn cúi đầu làm một cô gái ngoan ngoãn nghe lời, phạm vi hoạt động chỉ giới hạn trong phòng ngủ và phòng ăn.
Cùng sống dưới một mái nhà, thỉnh thoảng có chạm mặt Triệu Yến Sâm nhưng cô biết rõ mình và Thái tử gia nhà họ Triệu khác biệt một trời một vực nên luôn "kính nhi vi chi".
Hai người xem nhau như người lạ suốt ba tháng trời, cho đến một đêm thu nổi gió, Tống Uẩn Ngọc và Triệu Tông Đình rời Bắc Kinh đi công tác, trong nhà chỉ còn lại hai người bọn họ nên Triệu Yến Sâm buộc phải quan tâm đến cô.
Một lần quan tâm kéo dài suốt bao nhiêu năm.
Tống Hi dưới sự chăm sóc tỉ mỉ hơn mười năm của anh đã từng bước thất thủ, để rồi cuối cùng thứ tình yêu không thể lộ ra ánh sáng kia tựa như tuyết lớn rơi đầy trời đông, gió vừa thổi qua đã bay tán loạn khắp cả thành phố.
Dính dớp và ẩm ướt.
Giờ phút này, Tống Hi nhìn Triệu Yến Sâm không chớp mắt, người đàn ông sở hữu đôi lông mày trác tuyệt toát lên vẻ cao sang lạnh lùng khó với tới.
Cô thầm oán thán trong lòng, lạnh lùng như thế, đúng là càng sống càng thụt lùi.
Ồ... anh không thích trẻ con.
Xem cô là đứa trẻ lên tám chắc?
Thế mà nghe được à!
Liên tiếp bị từ chối kết bạn ba lần, một lần trực tuyến, hai lần trực tiếp.
Tống Hi cũng có tính khí của mình, cô ném áo khoác vest trên tay xuống ghế sô pha, xỏ dép lê rồi đùng đùng giận dỗi lên lầu.
Về đến phòng, Tống Hi ngồi trước bàn học, cầm điện thoại ấn vào một ứng dụng mạng xã hội rồi soạn dòng trạng thái mới.
[Không thêm thì thôi, ai mà thèm!]
Tống Hi không thích viết nhật ký nhưng có thói quen dùng tài khoản phụ để ghi lại cuộc sống.
Tài khoản phụ không theo dõi ai và cũng không có người hâm mộ, ảnh đại diện như người máy, chẳng có chút sức sống nào của người thật, rất thích hợp dùng để chứa đựng những cảm xúc không ai biết.
Đăng xong, quả nhiên cô không còn giận như trước nữa.
Tống Hi ngả người tựa vào lưng ghế, vươn tay cầm lấy gọng kính ở góc bàn rồi đeo lên sống mũi nhỏ nhắn tinh xảo. Sau đó, đầu ngón tay cô lướt trên bàn di chuột máy tính để xem tin tức nghiên cứu phát triển thuốc sáng tạo gần đây.
Hiện tại, đường đua ADC và GLP-1 vẫn là hai mảng giao dịch thường xuyên nhất trên thị trường.
Bằng sáng chế thuốc của Thần Hưng không nhiều, cơ bản đều đang trong giai đoạn nghiên cứu phát triển, hiện giờ chủ yếu dựa vào kháng thể song đặc hiệu mà Tống Hi và Thương Thời Tự nghiên cứu trước đây để kéo đầu tư, kháng thể song đặc hiệu cũng là năng lực cạnh tranh cốt lõi của họ.
Trên thương trường chỉ có sản phẩm thôi là không đủ, giữa công ty nhỏ mới nổi và công ty lớn có nền móng vững chắc, nếu xét theo hệ số rủi ro và quy mô thì khả năng cao Chu Tễ An sẽ chọn tập đoàn Kiều thị của Kiều Dật Phàm chứ không phải Thần Hưng.
Đang mải suy tư thì màn hình điện thoại đặt bên tay trái bỗng sáng lên, là thông báo của WeChat.
Tống Hi cầm điện thoại, mở khóa bằng khuôn mặt rồi vào ứng dụng kiểm tra tin nhắn.
S: [S đã thông qua yêu cầu xác nhận kết bạn của bạn, bây giờ các bạn có thể bắt đầu trò chuyện]
Xác định mình không hoa mắt, Tống Hi nhếch khóe môi, nụ cười nhẹ nhàng tựa tiết trời tươi sáng sau cơn mưa xuân.
Trong khung chat mới toanh chỉ có dòng tin "Anh, em là em gái Tống Hi" do cô gửi, người bên kia hoàn toàn không có động tĩnh gì.
Đúng lúc này, điện thoại hiện lên cuộc gọi đến.
Tống Hi vuốt màn hình nghe máy, trong loa truyền đến giọng điệu ra vẻ bí ẩn của Tần Phương Hảo:
"Tổng giám đốc Hi, đoán xem hôm nay tớ gặp ai nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)