Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tài xế đeo găng tay trắng trong buồng lái nhận lệnh, lập tức quay đầu xe, đổi điểm đến thành khu tứ hợp viện chiếm trọn cả con ngõ Hồ Đồng.
Khi đến nơi, lúc xuống xe, Triệu Yến Sâm bỏ lại một câu "Không cần đợi" rồi đi thẳng vào trong, chỉ để lại La Tiêu cùng tài xế nhìn nhau ngơ ngác.
Tống Uẩn Ngọc xách túi quà từ sảnh chính đi ra thì thấy một bóng người cao lớn đĩnh đạc đang đi về phía đông sương phòng.
Bà gọi anh lại: "Yến Sâm."
Triệu Yến Sâm dừng bước.
"Cháu định đến đông sương phòng phải không?" Tống Uẩn Ngọc giơ chiếc túi quà tinh xảo trong tay lên: "Đây là khăn choàng cho Tây Tây, nếu tiện đường thì cháu để trước cửa phòng con bé giúp cô nhé."
"Em ấy chưa về ạ?" Triệu Yến Sâm dường như chỉ buột miệng hỏi.
"Về rồi." Tống Uẩn Ngọc dịu dàng đáp: "Tây Tây ăn tối xong là về phòng ngay, bảo là bận sửa bản kế hoạch kinh doanh."
Triệu Yến Sâm gật đầu, những ngón tay thon dài xách lấy túi quà, nhàn nhã tản bộ băng qua khu vườn.
Vừa bước vào đông sương, anh chạm mặt người giúp việc đi ra. Người này làm ở đây đã ba năm nhưng đây là lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy Thái tử gia nhà họ Triệu trong lời đồn, dây thần kinh lập tức căng thẳng, vô cùng sợ hãi người đàn ông có khí trường mạnh mẽ này.
"Cô chủ đâu?"
Thấy anh chủ động hỏi, người giúp việc sợ hãi chỉ lên tầng hai.
"Đại tiểu thư đang ở trong phòng ạ."
Trận tuyết lúc chập tối đã ngừng rơi, từ sâu trong bụi cỏ rậm rạp bốc lên làn sương mù lạnh lẽo tựa như những đóa bồ công anh bị gió thổi tan tác. Nền gạch cổ kính thấm nước chuyển sang màu đỏ đất, người đàn ông dáng cao chân dài, bước đi vững vàng. Anh khẽ ngước mắt, liếc nhìn ô cửa sổ hình bát giác trên tầng hai.
Cánh cửa sổ được chống mở từ trong ra ngoài, gió nhẹ thổi vào phòng làm góc rèm màu xanh lục sẫm rung lên sột soạt, trông giống như tà váy đang nhẹ nhàng bay lượn.
Triệu Yến Sâm vừa đến cửa phòng thì cửa cũng bật mở từ bên trong, Tống Hi không chú ý nên suýt chút nữa đâm sầm vào người anh.
Cô vội vàng lùi lại để tránh việc nhào vào lòng người đàn ông.
"Xin lỗi anh." Tống Hi lên tiếng xin lỗi: "Em không nhìn thấy anh đứng đây."
Triệu Yến Sâm từ trên cao liếc nhìn cô.
Cô gái nhỏ vừa mới tắm xong, mái tóc dài đen nhánh suôn mượt xõa trên vai được sấy khô bảy phần, đuôi tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm. Cổ cô như được bao phủ bởi một làn sương thơm nhàn nhạt, dáng vẻ tựa đóa sen mới nở rộ trên mặt nước.
Trên người cô khoác chiếc áo choàng tắm, lúc nãy do hoảng hốt lùi lại nên cổ áo vô tình trễ xuống, để lộ mảng da thịt trắng ngần mịn màng. Dây đai buộc quanh vòng eo thon nhỏ chỉ vừa một nắm tay, bên dưới là đôi cẳng chân xinh đẹp, thon dài, thẳng tắp và cân đối.
Triệu Yến Sâm vừa từ bên ngoài trở về, trên người mặc bộ vest màu đen mực mang tông lạnh, trông vô cùng trầm ổn và lạnh nhạt. Cúc áo khoác được cài tỉ mỉ toát lên vẻ thanh cao cấm dục.
Hành lang trồng những loài hoa cỏ quý giá, sương sớm chịu tác động của trọng lực lăn dọc theo gân lá xanh ngắt rồi ngưng tụ thành những giọt nước trong veo.
Giọt nước phản chiếu như tấm gương không vương bụi trần, soi bóng cô gái với y phục xộc xệch và người đàn ông ăn vận chỉnh tề.
Hai người cùng xuất hiện trong một khung hình tạo nên sự tương phản mạnh mẽ về mặt thị giác.
Đường nét khuôn mặt lạnh lùng sắc sảo khiến đôi mắt người đàn ông mang đầy tính xâm lược, dù anh chỉ khẽ rũ mắt, vẻ ngoài đẹp đẽ đầy mê hoặc ấy vẫn tỏa ra khí trường áp bức người khác.
Tống Hi khép lại áo choàng tắm, chỉnh trang lại đầu tóc quần áo rồi ngẩng đầu nhìn anh.
Triệu Yến Sâm ném túi quà trong tay vào lòng cô: "Lớn thế này rồi mà mắt mũi vẫn không dùng được à, tác dụng phụ của việc không hợp thủy thổ là giảm thị lực sao?"
"Không phải, không hợp thủy thổ làm gì có tác dụng phụ chứ."
Tống Hi đón lấy túi quà, cúi đầu nhìn vào trong thì thấy một chiếc khăn choàng len lông cừu đắt tiền.
Cô không hề tự mình đa tình mà nở nụ cười rạng rỡ ngay lập tức: "Em đang định đi tìm cô để lấy, thế mà anh đã mang qua rồi, cảm ơn anh nhé."
Đã đưa đồ xong nên cũng chẳng cần thiết phải ở lại lâu.
Triệu Yến Sâm thậm chí còn không thèm nhìn Tống Hi - người đã có bạn trai, nhấc chân đi về phía bên phải hành lang.
Tống Hi ngẩng đầu, đập vào mắt là bóng lưng cao lớn thẳng tắp của người đàn ông.
Chân anh dài, bước chân sải rộng, chỉ trong chớp mắt đã đi được một đoạn khá xa.
Cô vội vàng vươn tay túm lấy anh: "Anh ơi!"
"Làm gì?" Người đàn ông đáp lại.
"Anh đi đâu thế?" Tống Hi ngẩng đầu hỏi.
Triệu Yến Sâm rũ mắt nhìn những ngón tay thon dài trắng nõn đang túm lấy ống tay áo mình: "Anh đi đâu cần phải báo cáo với em à?"
"Không phải." Tống Hi nghe ra ý mỉa mai trong lời nói của anh bèn buông tay ra: "Em chỉ muốn nói với anh một tiếng, em bảo em trai Thừa Hựu gửi danh thiếp WeChat của anh cho em rồi."
Triệu Yến Sâm nhướng mày nhưng không tiếp lời.
"Em đã gửi lời mời kết bạn nhưng anh vẫn chưa đồng ý." Tống Hi nói.
Giọng điệu Triệu Yến Sâm vẫn bình thản: "Thì sao?"
"Bây giờ anh có thể đồng ý được rồi đấy."
Không đợi cô trả lời, Triệu Yến Sâm nhếch môi cười nhạt rồi thong thả bỏ đi.
Tống Hi nhìn theo bóng lưng cao lớn của người đàn ông, nhất thời không đoán được ý tứ trong lời nói của anh.
Cô bị từ chối rồi sao?
Cô lùi về phòng rồi đóng cửa lại.
Tống Hi ném chiếc khăn choàng lên ghế đẩu cuối giường, cả người nằm ngửa ra giường, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Nghĩ đến cuộc đối thoại ban nãy, cô hơi bực bội đá chân lung tung: "Có cái WeChat cũng không cho thêm, đồ keo kiệt."
"Triệu Yến Sâm là đồ keo kiệt! Đồ hẹp hòi!"
Tống Hi uể oải nằm sấp trên giường, vùi mặt vào gối, một lúc sau mới vươn tay mò mẫm lấy điện thoại trên tủ đầu giường.
WeChat hiện lên tin nhắn chưa đọc.
Thương Thời Tự: [Thời gian bên Trung Thụy hẹn trùng với cuộc họp bàn tròn của chính phủ, ngày kia tớ không thể cùng cậu đến câu lạc bộ được, để thư ký đi cùng cậu nhé?]
Tống Hi suy nghĩ vài giây rồi trả lời: [Không cần đâu. Thương trường như chiến trường, đao kiếm vô tình, thỉnh thoảng bị chém một nhát cũng là chuyện bình thường.]
Tống Hi: [Đừng lo lắng quá.]
Bằng sáng chế thuốc mới do Thần Hưng nghiên cứu phát triển hiện chưa có trên thị trường, mang tính đột phá và ứng dụng rất cao. Cô nắm chắc tám phần thuyết phục được tập đoàn Trung Thụy, nhưng còn Chu Tễ An…
Khó đây.
Tống Hi bò dậy khỏi giường, ngồi vào bàn làm việc nghiên cứu tài liệu, thức đến tận nửa đêm, mãi đến ba giờ sáng mới ngủ.
Khi tỉnh dậy lần nữa thì đã hơn chín giờ.
Cô vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi xuống lầu, tự pha cho mình một tách cà phê.
Tống Hi đang ngồi trên ghế sofa thoải mái thưởng thức cà phê thì bỗng thấy người giúp việc nhét một bộ vest may đo đắt tiền vào túi giấy.
Cô vô tình hỏi một câu: "Quần áo của anh tôi à?"
Đại tiểu thư nhà họ Triệu có tiếng tăm rất tốt, dung mạo diễm lệ lại vô cùng thân thiện, từ trong ra ngoài không chê vào đâu được, cứ như thiên sứ giáng trần vậy.
Là kiểu chỉ cần rung cánh một cái là rớt ra toàn trái tim.
"Vâng ạ." Người giúp việc nhiệt tình trả lời: "Đại thiếu gia dặn đem vứt đi."
Vứt đi?
Tống Hi vẫy tay, người giúp việc lập tức đưa bộ vest cho cô.
Cô khó hiểu cầm bộ vest màu đen trên tay, nhìn kỹ thì thấy bên trên sạch sẽ, chẳng có chút vết bẩn nào, không hiểu tại sao Triệu Yến Sâm lại muốn vứt bỏ.
Chợt nhớ lại tối qua, trong lúc tình thế cấp bách cô đã kéo tay Triệu Yến Sâm, anh mặc chính là bộ quần áo này.
Bởi vì cô chạm vào rồi nên mới phải vứt đi sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)