Một giờ sau, Hứa Giai Vi bị Trương Vân Đình gọi dậy. Nhưng cô chỉ mới chợp mắt được một tiếng đồng hồ nên cơ thể vẫn còn rất mệt mỏi.
Cũng chẳng biết trong trò chơi có loại thuốc nước nào giúp phục hồi tinh lực hay không, thế là Hứa Giai Vi liền mở cuốn dược học cơ bản nâng cao ra xem thử. Quả nhiên bên trong có ghi chép về một loại thuốc nước tinh lực. Cô đưa mắt nhìn đống thảo dược mang về từ đảo dược liệu, phát hiện ra mình thật sự có thể gom đủ nguyên liệu để luyện chế vài phần.
Tiếp đó, do số lượng người chơi tử vong tăng lên cùng với sự nỗ lực làm việc của bọn nấm, số người tìm mua mái che cũng dần ít đi, tốc độ tiêu thụ theo đó mà giảm xuống. Ai có vật liệu thì đã mua rồi, người chưa có thì vẫn đang cố gắng gom góp, nên tình hình cũng không còn quá cấp bách nữa. Thứ mọi người thiếu nhất lúc này chỉ là thuốc trị liệu. Hiện tại Hứa Giai Vi đã hết nấm chữa lành, cô đành phải làm thuốc trị liệu để giúp bọn họ giữ mạng vậy.
Thế nhưng dụng cụ thí nghiệm lại không đủ, thuốc nước thì cung không đủ cầu. Hễ gặp khó khăn là cô liền nghĩ đến việc tìm phía tổ chức ngay lập tức.
[AAA Thánh Trồng Nấm: Các anh còn dụng cụ thí nghiệm nào không, cho tôi thêm vài cái nồi với lò rèn nữa đi.]
Nhìn tin nhắn của nấm gửi tới, Trương Vân Đình rơi vào trầm tư, sau đó anh ta liền gửi một tin nhắn vào nhóm chat bí ẩn.
Khi đọc được phản hồi từ cấp trên, Trương Vân Đình mới trả lời lại Hứa Giai Vi.
[Người Dẫn Đường: Này nấm, phía tổ chức chúng tôi đang có một cái nồi đun thuốc chuyên dụng, đây là món đồ mà một người đồng đội đã phải đánh đổi bằng cả tính mạng mới mang ra được từ trên hòn đảo nhỏ.]
[AAA Thánh Trồng Nấm: Điều kiện là gì?]
[Người Dẫn Đường: Chúng tôi có thể bán cho cô, chỉ cần một trăm bình thuốc trị liệu bình thường. Chúng tôi chỉ có một điều kiện duy nhất, đó là nếu cô có thứ gì tốt thì phải ưu tiên bán cho chúng tôi. Cô rất xuất sắc, thậm chí có thể còn tài giỏi hơn cả những gì chúng tôi tưởng tượng, thế nên các sếp lớn sẵn sàng đặt cược vào cô một ván.]
Thứ có thể khiến Trương Vân Đình coi trọng đến mức này thì tuyệt đối phải là đồ tốt. Hứa Giai Vi lập tức đồng ý ngay, sau đó hai người liền ký kết khế ước với nhau.
[AAA Thánh Trồng Nấm: Đúng rồi, chỗ tôi đang có thứ giúp tăng thêm chỉ số, có thể sản xuất ổn định, nhưng tôi sẽ bán rất đắt đấy, các anh có muốn đặt trước không?]
[Người Dẫn Đường: Chúng tôi lấy hết, quả nhiên cô rất tài giỏi.]
[AAA Thánh Trồng Nấm: Thứ này mỗi người chỉ có thể ăn tối đa ba lần, mua nhiều hơn cũng vô dụng. Đương nhiên là phải đợi đến khi mưa bão kết thúc thì mới có hàng.]
Trương Vân Đình thầm nghĩ: Cái này cũng quá hiếm thấy rồi đó, anh ta luôn có cảm giác nấm và mình căn bản không chơi cùng một trò chơi vậy.
[Người Dẫn Đường: Để tôi đi trao đổi trước với cấp trên một tiếng rồi chuẩn bị đồ đạc sẵn sàng. Nếu cô muốn thứ gì thì cứ nói trước với tôi nhé.]
[AAA Thánh Trồng Nấm: Vậy anh giúp tôi để ý xem có vật liệu nào dùng để chế tạo bình thủy tinh hay không.]
[Hệ thống nhắc nhở ngài, bạn tốt Người Dẫn Đường đã tặng ngài nồi đun thuốc vô danh x1.]
Hứa Giai Vi nhìn chiếc nồi đun thuốc có vẻ như còn chẳng lớn bằng bàn tay mình, cô thầm nghĩ thứ này chắc cũng không có tác dụng gì lớn lao đâu nhỉ. Dường như để phản bác lại suy nghĩ của cô, chiếc nồi kia bỗng chốc phình to ra vô cùng, đẩy chiếc bàn làm việc bên cạnh sang một bên. Cùng lúc đó, ngọn lửa bên dưới nồi đun thuốc cũng phừng phực bốc lên.
Hứa Giai Vi đành phải dời bàn làm việc ra ngoài, thế là trong nhà chỉ còn lại mỗi chiếc nồi đun thuốc này. Một chiếc nồi to đến thế, mỗi lần có thể chế ra bao nhiêu thuốc trị liệu đây, Hứa Giai Vi cũng chẳng dám tưởng tượng nữa.
Làm theo các bước như cũ, Hứa Giai Vi phát hiện dùng cái nồi đun thuốc này tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Quả nhiên chuyện chuyên môn thì vẫn nên giao cho trang bị chuyên nghiệp xử lý mới được.
Thậm chí đến cả bước lọc cặn cuối cùng cũng được giản lược luôn. Lần này chỉ cần một nồi là đã làm ra được cả trăm bình thuốc nước bình thường, Hứa Giai Vi lập tức giao hàng cho Trương Vân Đình.
Bên cạnh đó còn có vài bình thuốc nước cấp trung nữa chứ. Chẳng hiểu sao đồ cùng nấu chung một nồi mà lại cho ra hiệu quả khác nhau đến thế. Chiếc nồi đun thuốc này quả nhiên là một món đồ tốt, bản thân cô đúng là đã chiếm được món hời lớn rồi.
Sau đó cô liền giao lại chiếc nồi lúc trước cho nấm làm việc. Hứa Giai Vi tiếp tục làm thuốc nước bình thường, đám nấm thì cứ việc sản xuất hàng thứ cấp. Nhờ vậy mà cô cũng miễn cưỡng theo kịp nhu cầu của thị trường.
Đến chiều, Hứa Giai Vi thậm chí còn tích trữ được một ít hàng tồn kho.
[Người Dẫn Đường: Nấm này, làm xong đống mái che đó thì cô mau đi nghỉ ngơi đi. Chỗ chúng tôi cũng có hàng dự trữ rồi, hẳn là đủ để đối phó trong đêm nay.]
Sau khi giao xong đống mái che này, Hứa Giai Vi liền tạm ngừng việc làm thuốc nước, để cho bọn nấm tiếp tục làm. Hiện tại trong tay Hứa Giai Vi chỉ còn lại mỗi cái nồi đun thuốc, cô cũng không rõ liệu dùng nồi này nấu canh nấm thì hương vị có ngon hơn hay không.
Hứa Giai Vi thu nhỏ chiếc nồi về lại kích thước bình thường, sau đó cô đổ nước vào, thêm muối và nấm thơm ngon. Rất nhanh, một mùi hương hấp dẫn đã lan tỏa khắp không gian. Đôi đũa của Hứa Giai Vi cũng là do tự tay cô chẻ từ ván gỗ ra, cô cứ thế ôm nồi vừa thổi vừa ăn, mùi vị quả thật ngon hơn hẳn. Không ngờ nồi đun thuốc còn có cả chức năng này.
Ăn xong xuôi, Hứa Giai Vi mang nồi đi rửa sạch rồi lại tiếp tục cắm cúi làm thuốc nước.
Đột nhiên bè gỗ rung lắc dữ dội. Hứa Giai Vi vừa treo đống thuốc nước mới làm xong lên Cửa hàng hệ thống thì phát hiện ra bọn cá mập lại kéo đến trong kiểu thời tiết này. Kênh trò chuyện đang ngập tràn những tiếng kêu gào thảm thiết.
Hứa Giai Vi mặc áo mưa vào rồi bước ra ngoài. Xung quanh hoàn toàn không nhìn rõ thứ gì, đập vào mắt cô chỉ là một màn mưa xối xả. Cô căn bản chẳng thể nhìn thấy cá mập đang ở đâu.
Không còn cách nào khác, cô đành rút cung tên ra rồi bắn một vòng ra chung quanh chiếc bè gỗ. Quả nhiên những cú va đập đã giảm bớt, Hứa Giai Vi lập tức chạy về phía phát ra tiếng động, thế nhưng đến nơi thì bọn cá mập đã bỏ chạy mất tăm.
Hứa Giai Vi đành phải không ngừng bắn tên ra khu vực chung quanh bè gỗ. Chẳng biết đã qua bao lâu, bên ngoài cuối cùng cũng không còn động tĩnh gì nữa.
Cô cảm thấy bản thân mình thực sự cần phải luyện tập bắn tên mới được, bởi vì có mấy mũi tên đã ghim thẳng vào bè gỗ mất rồi. Cứ tiếp tục thế này thì cô sẽ chẳng bao giờ ngắm bắn chuẩn xác được.
Luyện tập độ thuần thục phép thuật, học tập dược học cơ bản nâng cao, cô thật sự rất bận rộn. Đúng rồi, cô còn phải luyện tập kỹ năng chiến đấu nữa chứ, bây giờ thân thủ của cô vẫn còn quá kém cỏi.
Sau khi quay lại trong nhà, Hứa Giai Vi không làm thuốc nước nữa mà bắt đầu nghiên cứu cuốn dược học cơ bản nâng cao. Ngoài thuốc nước tinh lực ra thì còn có loại thuốc nước giúp tăng cường sức mạnh trong khoảng thời gian ngắn, bên cạnh đó còn có cả thuốc nước giúp tăng tốc độ và phòng thủ.
Cô không thể chỉ đâm đầu vào việc kiếm vật tư mà quên mất việc phải nâng cao năng lực cho bản thân mình.
Trước khi đi ngủ, Hứa Giai Vi lại nấu thêm một nồi thuốc nước rồi treo lên Cửa hàng hệ thống, sau đó cô mới leo lên giường nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, Hứa Giai Vi bị đánh thức bởi tiếng mưa rơi ồn ào. Trận mưa này càng lúc càng lớn, cô cảm giác đống mái che phía sau sắp không trụ vững nổi nữa rồi.
Cô liền nói ý tưởng của mình cho Trương Vân Đình nghe, anh ta cũng rất đồng tình với cô. Thế là Trương Vân Đình liền lên Kênh trò chuyện để thông báo cho mọi người tiến hành nâng cấp bè gỗ cấp ba.
Hứa Giai Vi đã sử dụng tính năng ước nguyện để đổi lấy nấm phòng thủ, bây giờ cô đã gom đủ nguyên liệu rồi. Cô bảo Tiểu Thanh Đồng trồng một đợt nấm phòng thủ, số còn lại thì đem đi trồng nấm kim châm chữa lành.
Mấy ngày nay, ngoại trừ việc làm mái che ra thì Hứa Giai Vi chỉ toàn lo làm thuốc nước. Đến giai đoạn sau, số lượng người mua ngày càng ít đi, nhờ vậy mà cô mới có thời gian luyện bắn cung, thậm chí độ thuần thục phép thuật cũng đã được cô cải thiện đôi chút.
Bầu không khí trong Kênh trò chuyện đang vô cùng áp lực. Số lượng người chết không ngừng tăng lên, cơn mưa tầm tã này dường như muốn nhấn chìm cả thế giới.
Hứa Giai Vi bước đi mở rương, phải mất mấy ngày cô mới gom đủ rương để đạt được mốc bảo hiểm, chuyện này hoàn toàn không thể so sánh với đợt Mưa Rương Báu được. Hứa Giai Vi lấy rương bạc ra, sau đó cô liền mở nắp rương.
[Chúc mừng người chơi nhận được Giấy thông hành Đại lục x1, Bản vẽ cửa sổ x1, Tiền vàng x200.]
Giấy thông hành Đại lục là cái gì vậy?
[Giấy thông hành Đại lục, người chơi có thể đi đến Đại lục trong mười hai giờ đồng hồ (Xin hãy cẩn thận, đừng chọc giận người dân bản địa đấy nhé).]
Nói như vậy tức là ngoài con người ra, thế giới này vẫn còn những sinh vật có trí tuệ khác nữa hay sao? Hứa Giai Vi lộ ra vẻ mặt vô cùng hứng thú.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)