Hứa Giai Vi thu dọn đồ đạc, mang theo tất cả những thứ có thể đem đi. Hiện tại các ô chứa trong ba lô của cô còn dư dả rất nhiều, hơn nữa nếu đại lục đã có cư dân sinh sống thì biết đâu cô có thể trao đổi hàng hóa với họ.
Cô nhớ lại lời Hệ thống từng nói trước đây rằng sen Vạn Tượng trên đại lục vô cùng trân quý. Vậy nên cô nghĩ mình có thể thử nuôi trồng một ít nấm Vạn Tượng xem sao, biết đâu lại đổi được thứ gì đó hữu ích.
Hứa Giai Vi liền bảo Tiểu Thanh Đồng trồng một đợt nấm, đồng thời thu thập lại toàn bộ nấm thuộc tính đã trồng mấy ngày qua rồi cất gọn vào ba lô. Dĩ nhiên, cô cũng mang theo cả thịt rắn độc để phòng thân, bởi lẽ cô hoàn toàn không rõ cư dân trên đại lục có thân thiện hay không, chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ vẫn tốt hơn.
Ngoài ra còn có số Tiền vàng kia nữa, liệu đó có phải là tiền tệ giao dịch chung của đại lục không nhỉ? Nghĩ ngợi một lát, Hứa Giai Vi quyết định cất luôn Tiền vàng vào trong ba lô.
Hứa Giai Vi không hề có ý định dẫn Đồng đội theo cùng. Suy cho cùng thì chính bản thân cô cũng đang cảm thấy nhấp nhổm lo âu, chẳng rõ chuyến đi này liệu có nguy hiểm khôn lường hay không, cũng như không biết thái độ của người dân bản địa đối với những kẻ ngoại lai như họ sẽ ra sao.
Mang theo tâm trạng thấp thỏm đó, cô chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Hứa Giai Vi cất nấm Vạn Tượng vào ba lô, mặc áo mưa và đi ủng rồi lập tức lên đường. Khoảnh khắc mở mắt ra lần nữa, hai chân cô đã chạm xuống mặt đất, dưới chân dính một mớ bùn lầy nhão nhoét. Hứa Giai Vi nheo mắt nhìn xuyên qua màn mưa dày đặc, lờ mờ nhận ra phía xa dường như có một tòa thành trì.
Cô bước thấp bước cao tiến về phía thành trì. Chẳng bao lâu sau, một cánh cổng thành đồ sộ đã hiện ra ngay trước mắt cô, bên trên còn khắc ba chữ lớn: Thành Thợ Đóng Tàu.
Bên ngoài thành không hề có người canh cổng nên Hứa Giai Vi cứ thế đi thẳng vào trong. Vừa bước qua cổng, tầm nhìn của cô bỗng chốc trở nên thông suốt, một vòng bảo vệ bằng ánh sáng khổng lồ bao trùm lấy không trung thành phố, hoàn toàn ngăn chặn nước mưa ở bên ngoài. Thấy vậy, cô liền cởi áo mưa ra, khuôn mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên khi nhìn ngắm chung quanh.
Thành phố này mang dáng vẻ vô cùng cổ kính, dường như chẳng hề lưu lại chút dấu vết nào của công nghệ hiện đại. Những người đi lại chung quanh đều mặc những trang phục kỳ lạ, mái tóc đủ mọi màu sắc sặc sỡ khiến Hứa Giai Vi cảm thấy hết sức tò mò.
Tương tự, cư dân ở đây cũng tò mò nhìn chăm chú vào Hứa Giai Vi. Họ lầm bầm lầu bầu gì đó trong miệng mà cô hoàn toàn không hiểu nửa lời.
Tiêu rồi, cô chỉ mải nghĩ xem làm thế nào để giao dịch với người khác mà quên béng mất việc hiện tại bản thân còn chẳng hiểu họ đang nói cái gì.
[Ting, hiện đang mở hệ thống hỗ trợ ngôn ngữ cho người chơi, đồng thời mở khóa học ngôn ngữ chung của đại lục cho người chơi, mong người chơi tích cực học tập.]
Đột nhiên, Hứa Giai Vi cảm giác như mình vừa được bật một công tắc nào đó, cô lại có thể nghe hiểu những lời mọi người chung quanh đang nói một cách kỳ diệu.
“Người này sao lại ăn mặc kỳ lạ thế nhỉ, cô ta từ đâu tới vậy.”
“Đang giữa mùa mưa mà cũng dám ra ngoài cơ đấy. Tóc của cô ta nhìn lạ thật, lại còn là màu đen nữa, không chừng là người bị ma hóa rồi cũng nên, ôi cô ta đang nhìn về phía chúng ta kìa.”
Lắng nghe những tiếng xì xào bàn tán chung quanh, Hứa Giai Vi cảm thấy vô cùng mất tự nhiên.
“Nghe nói đến tận bây giờ đại sư Mễ Tây Lý vẫn không chịu đóng tàu, chúng ta muốn ra khơi thì phải làm sao đây.”
[Ting, mở nhiệm vụ: Nỗi phiền não của thợ đóng tàu Mễ Tây Lý. Thợ đóng tàu xuất sắc nhất đại lục dạo này rất phiền não, thậm chí bỏ bê cả sự nghiệp đóng tàu, suốt ngày ở nhà say khướt. Xin người chơi hãy giải quyết nỗi phiền não của Mễ Tây Lý. Phần thưởng: Mở khóa sự kiện tàu cấp bốn.]
Hóa ra đây chính là điều kiện để nâng cấp lên tàu cấp bốn. Thảo nào trước đó cô không hề thấy tùy chọn nâng cấp bè gỗ.
Nhìn đám cư dân vẫn đang ríu rít bàn tán không ngừng, Hứa Giai Vi bèn chủ động bước tới.
“Chào mọi người, mọi người có thể kể cho tôi nghe chuyện về đại sư Mễ Tây Lý được không?”
Một vài cư dân tỏ vẻ kinh ngạc xen lẫn chút sợ hãi khi thấy cô bắt chuyện.
“Cô là người bị ma hóa sao, tại sao tóc cô lại có màu đen vậy?”
“Ừm, đây là màu tóc bẩm sinh của tôi, tôi cũng hết cách rồi. Tóc màu đen thì không tốt sao?”
Mấy vị thím đứng quanh đó bỗng lộ ra vẻ đồng cảm trên khuôn mặt.
“Đây đâu phải là lỗi của cháu. Thật không ngờ ngoài những người bị ma hóa ra lại vẫn còn người có mái tóc đen bẩm sinh. Đứa trẻ ngoan, chắc hẳn trước kia cháu đã phải chịu đựng rất nhiều khổ cực rồi nhỉ.”
Hứa Giai Vi mặt không đổi sắc, thản nhiên nói dối.
“Trước kia cháu luôn sống trên một hòn đảo hoang vắng người qua lại nên không hiểu rõ mấy chuyện này lắm. Thím có thể kể cho cháu nghe được không?”
Vẻ mặt đồng cảm của mấy người thím kia lại càng trở nên rõ nét hơn.
“Sinh vật ma hóa là những loài sinh vật bị ảnh hưởng bởi những thứ kỳ quái nên đã đánh mất lý trí. Hiện tại sinh vật ma hóa đang xuất hiện ngày một nhiều. Những con người bị ma hóa thường có mái tóc màu đen và hoàn toàn mất đi sự tỉnh táo.”
“Thành Thợ Đóng Tàu của chúng ta sống hoàn toàn dựa vào việc ra khơi đánh bắt, thế nhưng dạo gần đây lại liên tục bị cá mập ma hóa tấn công. Đáng buồn là đại sư Mễ Tây Lý, người duy nhất có khả năng chế tạo ra những con tàu phòng thủ được sự tấn công của cá mập, lại chẳng biết vì nguyên do gì mà không chịu đóng tàu nữa.”
Vị thím nọ bất lực thở dài một tiếng. Xem ra thành Thợ Đóng Tàu này nằm ngay sát biển, thế nhưng sinh vật ma hóa đó chẳng lẽ chính là hải thú sao? Thảo nào trước kia Hệ thống sinh tồn từng bảo không được ăn, lẽ nào vì ăn vào sẽ bị ô nhiễm ư?
Người bị ma hóa cũng có mái tóc màu đen, xem ra sau này cô cần phải cẩn thận chú ý một chút, nếu cứ bị người khác hiểu lầm là người bị ma hóa thì phiền phức lắm.
“Thím ơi, thím có biết đại sư Mễ Tây Lý sống ở đâu không? Cháu đang muốn ra khơi.”
“Cô gái à, hiện giờ Mễ Tây Lý không đóng tàu nữa đâu, cháu có đi tìm cũng vô ích thôi. Hơn nữa, ra khơi vào lúc này nguy hiểm lắm.” Vị thím nọ nói.
“Dù thế nào thì cháu vẫn muốn đến thử xem sao.” Hứa Giai Vi đáp.
“Thôi được rồi, đại sư Mễ Tây Lý sống ở phía cuối đường của phố Tây Lý. Cháu cứ đi thẳng đến cuối con phố này rồi rẽ phải là tới nơi.” Vị thím nọ nhiệt tình chỉ đường.
Hứa Giai Vi nói tiếng cảm ơn rồi lập tức rảo bước về phía phố Tây Lý.
Khi đến được vị trí mà vị thím kia đã chỉ, Hứa Giai Vi chỉ nhìn thấy một căn nhà gỗ nhỏ tồi tàn cũ nát. Cô còn tưởng mình đã tìm nhầm chỗ, chẳng lẽ những bậc thầy thời nay đều thích sống khiêm tốn thế này sao?
Cô đưa tay gõ nhẹ lên cửa mấy tiếng nhưng chẳng có ai đáp lời. Thấy cửa không khóa, Hứa Giai Vi liền dứt khoát bước vào trong. Ngay khi vừa bước vào nhà, một mùi rượu nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi cô. Phía trên giường, một ông chú trung niên đang nằm say bí tỉ, chung quanh rải rác toàn là vỏ chai rượu trống không.
Cả căn phòng trông vô cùng bừa bộn và lộn xộn.
Hứa Giai Vi cẩn thận né tránh đống rác rưởi vương vãi trên sàn rồi đi tới cạnh giường. Cô vươn tay lay nhẹ người đàn ông kia.
“Đại sư Mễ Tây Lý, đại sư Mễ Tây Lý ơi, mau tỉnh dậy đi.”
Mễ Tây Lý mơ màng mở mắt ra, lầu bầu nói.
“Dạo này tôi không nhận thêm đơn hàng nào đâu.”
Vừa dứt lời, ông ta đã lại tính ngả lưng xuống giường ngủ tiếp.
Hứa Giai Vi vội vàng gọi ông ta tỉnh lại lần nữa.
“Đại sư Mễ Tây Lý, ngài đang gặp khó khăn gì thì cứ nói với tôi, tôi có thể giúp ngài giải quyết.”
Nghe vậy, Mễ Tây Lý bèn mở mắt ra lần nữa rồi chậm rãi ngồi dậy.
“Kẻ ngoại lai, có phải cô được cái Hệ thống sinh tồn kia gọi tới đây không.”
Hứa Giai Vi hoàn toàn không cảm thấy kinh ngạc trước câu hỏi này. Dẫu sao thì khi Hệ thống sinh tồn giáng xuống thế giới này, làm sao nó có thể không thương lượng trước với người dân bản địa được chứ? Chắc chắn là phải có sự đồng ý của họ thì nó mới có thể dịch chuyển loài người tới đây.
“Đúng vậy, thưa đại sư Mễ Tây Lý.”
“Cô không giúp được tôi đâu, mau đi đi.” Mễ Tây Lý chán nản xua tay.
“Đại sư Mễ Tây Lý, ngài còn chưa nói rõ đó là chuyện gì cơ mà. Sao ngài biết chắc là tôi không làm được?” Hứa Giai Vi đứng thẳng người dậy, tiếp tục bước lại gần ông ta.
Nhìn thái độ bám riết không buông của Hứa Giai Vi, cuối cùng Mễ Tây Lý cũng đành phải thỏa hiệp.
“Một chiếc nhẫn bằng bạc, bên trên có đính đá hồng ngọc. Đợi chút, để tôi vẽ lại hình dáng của nó cho cô xem.”
Vốn là một người thợ đóng tàu lành nghề nên khả năng hội họa của Mễ Tây Lý cũng rất xuất sắc.
“Đại sư Mễ Tây Lý, xin hỏi ngài đã làm mất chiếc nhẫn đó từ khi nào thế?”
“Sao cô thắc mắc nhiều thế hả.” Mễ Tây Lý bắt đầu tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
“Tôi hỏi vậy cũng chỉ là vì muốn nhanh chóng tìm lại đồ cho ngài mà thôi. Hơn nữa, vào cái lúc làm rơi chiếc nhẫn, ngài đã đi đến những đâu?” Hứa Giai Vi vội vàng lên tiếng giải thích.
“Đó là chuyện của ba tháng trước rồi. Khi đó tôi có ghé qua thương hội một chuyến, sau đó lại tới thẳng quán rượu. Chẳng ngờ lúc về đến nhà thì chiếc nhẫn đeo trên cổ đã biến mất từ lúc nào.” Mễ Tây Lý cau mày nhớ lại.
Sau khi đã nắm rõ tình hình từ chỗ đại sư Mễ Tây Lý, Hứa Giai Vi quyết định sẽ đi dò hỏi Hệ thống sinh tồn xem sao.
“Hệ thống, bạn không định cho tôi chút gợi ý nào sao?”
Nếu cứ bắt Hứa Giai Vi phải tự thân vận động đi tìm thì chẳng biết đến đời thuở nào cô mới tìm thấy, thời hạn mười hai tiếng đồng hồ căn bản là không thể nào đủ được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)