Sau khi giao mái che cho Trương Vân Đình thêm một lần nữa, Hứa Giai Vi liền nhìn thấy Ngao Thiên lại bắt đầu buông lời mỉa mai trên Kênh trò chuyện.
[Ngao Thiên: @AAA Thánh Trồng Nấm, cô bán mười vật liệu, trong khi Người Dẫn Đường mới bán có bảy vật liệu. Cái đồ đàn bà độc ác nhà cô đang tính kiếm chác trên xác người chết đấy à.]
[Trái Tim Nhỏ Của Bạn: Cũng may là nhờ có Người Dẫn Đường, chứ loại người ích kỷ tư lợi như cô thì sao xứng làm cao thủ.]
[Người Dẫn Đường: Đã cho hai người bên trên vào danh sách đen. Toàn bộ mái che đều do tay Thánh Trồng Nấm làm ra. Phải cảm ơn cao thủ nấm đã nhường lợi nhuận thì mái che mới có giá rẻ như vậy, nếu có ai buông lời nhục mạ Thánh Trồng Nấm thì tôi sẽ chặn thẳng tay.]
Hứa Giai Vi trực tiếp bật cười thành tiếng. Trương Vân Đình này cũng biết cách làm việc ra phết, chẳng cần cô đích thân ra mặt mà hai kẻ kia đã bị vả mặt đôm đốp rồi.
[Diệp Diệp Tử: Phụt, hahaha, hai người lầu trên thấy sưng mặt chưa, lại còn bị cao thủ Người Dẫn Đường chặn nữa chứ. Mà nói đi cũng phải nói lại, cao thủ nấm thực sự là một chị gái cao to vạm vỡ sao?]
[Ước Nguyện Chân Dài Một Mét Tám: Chắc chắn rồi, đoán chừng còn có cơ bụng tám múi nữa cơ, chậc chậc.]
Nhìn những lời suy đoán về bản thân trên Kênh trò chuyện ngày càng trở nên lệch lạc, Hứa Giai Vi cảm giác dường như cô sắp biến thành người ngoài hành tinh đến nơi rồi.
"Thực ra tôi cũng muốn có chân dài một mét tám và cơ bụng tám múi lắm chứ."
Ngao Thiên hậm hực cắn chặt răng. Tất cả là tại con đàn bà nấm kia, nếu không gã đã chẳng bị Người Dẫn Đường cho vào danh sách đen.
Tên thật của Ngao Thiên là Lý Ngao Thiên, gã vốn luôn ngứa mắt với tất cả những ai mạnh hơn mình. Đặc biệt là cái kẻ tên nấm kia lại còn thích chơi trội như vậy, nên sau khi biết nấm là phụ nữ thì gã lại càng đố kỵ hơn. Rõ ràng là đàn bà con gái mà lại tài giỏi hơn gã, điều này đã kích thích tâm lý hiếu thắng của Ngao Thiên, thế nên gã mới liên tục tìm cách tạo sự chú ý.
"Nấm, mày cứ đợi đấy, sớm muộn gì cũng có ngày tao sẽ khiến mày phải quỳ gối khuất phục dưới chân tao."
Ngao Thiên cắn răng gầm lên một tiếng.
Hứa Giai Vi chỉ nghĩ thầm trong bụng: Trong mơ thì cái gì cũng có.
Cô mang chiếc nồi sắc thuốc đi rửa sạch, rồi lấy muối từ trong máy lọc nước ra để nấu một nồi súp nấm. Tuy nhiên tay nghề của Hứa Giai Vi chẳng ra làm sao, mùi vị chỉ có thể đánh giá ở mức ăn tạm.
Thậm chí trước kia cô còn cất công đi học cách làm sao để nấu ăn dở tệ hơn, thế nên trình độ bếp núc của Hứa Giai Vi thực sự khiến người ta phải ái ngại. Hứa Giai Vi suy nghĩ một chút rồi ném Nấm thơm ngon vào nồi, đun thêm một lát rồi múc lên nếm thử một ngụm.
Đôi mắt cô chợt sáng bừng lên, mùi vị quá đỗi tuyệt vời! Đúng là nguyên liệu hảo hạng thì chỉ cần phương pháp chế biến đơn giản nhất cũng đủ ngon rồi.
Hứa Giai Vi húp cạn cả nồi súp nấm ngay lập tức mà vẫn còn cảm giác thòm thèm. Sau khi gửi mái che cho Trương Vân Đình thêm một lần nữa, cô liền bước ra ngoài hiên. Cơn mưa ngày một nặng hạt, và cứ mỗi phút trôi qua lại có người bỏ mạng. Hứa Giai Vi sợ nấm bị nước mưa xối hỏng nên vội chạy ra xem thử.
Khi nhìn thấy bên trên đĩa petri xuất hiện lớp màng bảo vệ, Hứa Giai Vi mới thở phào nhẹ nhõm. Nấm không bị nước mưa xối hỏng, hơn nữa chúng đã lớn cả rồi. Thành quả nuôi trồng đợt này là một cụm nấm kim châm, nói chính xác hơn thì đây là nấm kim châm chữa lành. Khóe môi Hứa Giai Vi khẽ nhếch lên, cô vui vẻ ôm lấy Nấm Đồng Thau rồi hôn liền mấy cái.
"Tiểu Thanh Đồng thật sự rất xuất sắc! Sau này cứ theo cách này mà trồng nhé."
Tiểu Thanh Đồng ngượng ngùng đưa tay ôm mặt.
[Ước Nguyện Chân Dài Một Mét Tám: Cao thủ vừa lên kệ nấm chữa lành rồi, mau đi giành giật thôi.]
[Diệp Diệp Tử: Cảm ơn đã nhắc nhở, giành được rồi, có điều đáng tiếc là lại giới hạn số lượng mua.]
[Ngao Thiên: @AAA Thánh Trồng Nấm, có phải mày đang bán nấm chữa lành không? Người bán đã cho tao vào danh sách đen rồi, tao không mua được!]
[Trái Tim Nhỏ Của Bạn: Nấm mau thả bọn này ra khỏi danh sách đen đi, chúng ta có gì thì từ từ nói chuyện tử tế với nhau.]
[Ngao Thiên: Nấm, đây là lời cảnh cáo cuối cùng, nếu không thì đừng trách tao không khách khí với mày.]
[Mê Hàng Giả: Tôi nói hai người này nghe nè, ghét cao thủ như thế thì cớ sao lại đòi mua đồ của người ta làm gì.]
[Lầu Trên Nói Đúng: Thì tiện nhân chứ sao nữa.]
Cũng may nhờ có hai người Ngao Thiên, một số kẻ vốn mang lòng bất mãn với Hứa Giai Vi lúc này căn bản chẳng dám hó hé thêm lời nào. Suy cho cùng thì chẳng ai muốn bị Hứa Giai Vi chặn thẳng tay, còn những kẻ đã bị vào danh sách đen thì chỉ đành ngậm ngùi hối hận trong lòng.
[Người Dẫn Đường: Nấm này, nấm chữa lành là do cô bán đấy à? Vẫn còn hàng chứ? Mặc dù bên tôi đã kịp thời chui vào mái che nhưng vẫn có người đổ bệnh rồi.]
[AAA Thánh Trồng Nấm: Anh chắc chắn người bán là tôi đến thế sao?]
[Người Dẫn Đường: Tên của cô thoạt nhìn cứ như sinh ra để bán nấm vậy.]
[AAA Thánh Trồng Nấm: Xem ra cái tên tôi đặt cũng khá ra phết đấy chứ.]
Người Dẫn Đường nhìn chữ Nấm nằm chễm chệ ở vị trí đầu tiên trong danh sách bạn bè, anh ta đành bất lực lắc đầu. Không thể không thừa nhận, ba chữ AAA đứng trước đã giúp cô chiếm giữ vị trí đầu bảng danh sách một cách vô cùng vững chắc.
Hứa Giai Vi vẫn còn giữ lại một chút xíu nấm, thế là cô mang mấy cây còn sót lại đưa cho Trương Vân Đình.
[Hệ thống nhắc nhở bạn: Bạn tốt Người Dẫn Đường của bạn đã tặng bạn ván gỗ x100, đinh sắt x100, nhựa x100. Vui lòng chú ý kiểm tra và nhận hàng.]
[Người Dẫn Đường: Tổng cộng có mười lăm cây nấm, tôi đã quy đổi thành vật liệu làm mái che rồi gửi cho cô.]
[AAA Thánh Trồng Nấm: Ok, lần sau quay lại tôi sẽ giảm giá cho anh hai mươi phần trăm.]
Màn đêm buông xuống, một số người bị hạ thân nhiệt và phát sốt thậm chí còn xuất hiện trạng thái tụt máu. Hứa Giai Vi chỉ đành âm thầm ra lệnh cho nấm làm việc đẩy nhanh tốc độ chế tạo. Còn bản thân cô thì đưa một lô thuốc nước chữa lành nấu hỏng lên kệ hàng. Giới hạn mỗi người chỉ được mua một bình, giá cả cũng không đắt, loanh quanh ở mức hai mươi vật liệu cơ bản.
[AAA Thánh Trồng Nấm: Cứ cách một tiếng anh lại đến lấy mái che một lần nhé, tôi bận chế thuốc nước rồi.]
[Người Dẫn Đường: Được, sau khi cô làm xong thuốc nước thì bọn tôi cũng sẽ mua một ít để dự phòng.]
Không thèm để ý đến Trương Vân Đình nữa, Hứa Giai Vi mang chiếc nồi từng dùng nấu súp nấm đi cọ rửa thật sạch, sau đó lấy cỏ Huyền Linh ra bắt đầu sắc thuốc. Nhờ vào việc luyện tập từ tối hôm qua, hiện tại thành phẩm Hứa Giai Vi làm ra đã là thuốc nước ở mức bình thường. Những bình thuốc nước đạt chuẩn này được Hứa Giai Vi ấn định mức giá bốn mươi vật liệu cơ bản.
[Đại Thư Tinh Hệ: Ơ kìa, sao lại tăng giá thế này.]
[Bông Tuyết: Nhìn kỹ đi, loại này hồi nhiều máu hơn nên giá cả mới đắt hơn. Nhưng mà bình thuốc nước này sao lại phảng phất mùi súp nấm thế nhỉ, uống ngon ra phết.]
Chắc có lẽ là do ban nãy Hứa Giai Vi cọ nồi chưa được sạch cho lắm.
[Đại Thư Tinh Hệ: Mua xong mái che là tôi cạn kiệt vật tư rồi, giờ chỉ có thể mua loại rẻ tiền thôi.]
Hứa Giai Vi ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy người này nói cũng có lý. Thế là cô lại thu mua thêm một chiếc nồi và bếp lò, chuẩn bị giao việc chế thuốc cho nấm làm việc đảm nhận. Một cây nấm phụ trách sắc thuốc, một cây khác chịu trách nhiệm lọc bã.
Cũng may là sau khi chế tạo thành công, hệ thống sẽ tự động cung cấp bình thủy tinh, nếu không Hứa Giai Vi còn phải cất công đi thu mua cả bình đựng nữa.
[Hệ thống nhắc nhở: Bình thủy tinh chỉ được cung cấp miễn phí trong bảy ngày, sau thời gian này người chơi cần tự mình giải quyết.]
Hứa Giai Vi lập tức cạn lời. Quả nhiên thành phẩm do đám nấm làm ra chỉ là loại thuốc nước thô sơ. Sau khi Hứa Giai Vi đưa đồ lên kệ hàng thì Trương Vân Đình cũng vừa vặn tìm đến đòi mái che. Cô giao toàn bộ số mái che do bầy nấm làm ra cho anh ta rồi lại tiếp tục cắm cúi chế tạo thuốc nước.
[Ting, chúc mừng người chơi chế tạo thành công thuốc nước hồi phục phẩm chất trung cấp, nhận được cuốn Dược học cơ bản thăng cấp.]
Hứa Giai Vi nhìn lướt qua cuốn Dược học cơ bản thăng cấp rồi ném luôn sang một bên, ưu tiên hàng đầu hiện tại là phải làm ra thuốc nước cái đã. Suốt cả một đêm Hứa Giai Vi hoàn toàn không hề chợp mắt, ngược lại còn chế tạo thuốc nước không biết mệt mỏi.
Đám nấm thì thi nhau làm mái che, tốc độ tiêu thụ hàng hóa hiện tại cũng chẳng hề có dấu hiệu chậm lại. Cứ mỗi khi thấm mệt, Hứa Giai Vi lại lấy thuốc nước thể lực ra uống, thế nhưng sự uể oải về mặt tinh thần lại ngày một trở nên trầm trọng.
Nhìn sắc trời đã hửng sáng, Hứa Giai Vi liền khởi động chức năng ước nguyện để tạo ra nấm thể lực, sau đó giao cho Tiểu Thanh Đồng gieo trồng.
[AAA Thánh Trồng Nấm: Tôi đi nghỉ ngơi một lát đây, một tiếng nữa hãy đánh thức tôi dậy nhé.]
[Người Dẫn Đường: Cô vất vả rồi, mau đi nghỉ ngơi đi.]
Hứa Giai Vi ngả lưng xuống giường rồi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ. Tiếng mưa rơi ngoài trời ngày càng trở nên dồn dập, những hạt mưa nã xuống mái nhà tạo thành những âm thanh lộp bộp vang vọng không ngừng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


