Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
ông khâm suy nghĩ giây lát nhìn vào cái xác thằng Quốc đang phủ chiếc chăn nhung màu đỏ lên gật đầu đồng ý.
ông cứ bảo người bắc rạp đi, công an họ làm xong phận sự của họ tôi sẽ tắm rửa sạch sẽ lo chu đáo cho nó. ông nhờ ai đun giúp tôi nồi nước lá thơm thật lớn.người đàn ông ấy vui vẻ như cưởi được tấm lòng vội vàng gật đầu đồng ý ngay.
tưởng ông bảo chuyện gì? chuyện ấy thì đơn giản tôi bảo người đi làm ngay.rạp đã bắc, công an cũng mời đến họ xác nhận Quốc chết không phải do ngoại lực hay có người mưu sát nhưng họ cũng không giải thích tại sao Quốc như bị vùi đầu xuống bùn. họ phỏng đoán có lẽ chỉ do tai nạn bị trúng gió và nhao đầu xuống. thật may có người đánh lươn đến sớm phát hiện được chứ không may, chết thối cũng không ai biết. Khánh đứng ngoài không dám nhìn vào chỗ ông khâm và vài người đàn ông khác đang tắm rửa lại cho Quốc lần cuối. thi thoảng anh đưa mắt nhìn lên ba di ảnh của một gia đình xếp gần nhau thoang thoảng trong làn khói hương, đứng trong đám rất đông người anh cảm thấy dợn lạnh không phải vì ba bức ảnh trên bàn thờ hay cái xác Quốc mà nơi chiếc xe honda của anh đổ vật xuống ngay trước cổng. đến anh vẫn còn có cảm tưởng như bánh trước chiếc xe đã chèn lên đứa trẻ sơ sinh còn đỏ hỏn nằm ở đấy. thi thoảng đôi mắt anh vẫn ngước ra đó tìm kiếm trong làn mưa bụi nhạt nhòa.
vợ chồng bà hải, cô ruột của Quốc cũng về khi mọi việc cơ bản hoàn tất chỉ đợi giờ tốt niệm cho Quốc là xong. có điều, Khánh ở đây từ sáng đến tận gần chiều muộn nhưng không thấy mặt mũi thơm vợ Quốc đâu. thi thoảng có vài người nhắc đến Khánh mới Quốc có vợ nhưng sau khi bà chinh mẹ Quốc mất thì thơm cũng bỏ về nhà mẹ đẻ.
trời sang chiều bà hải mới đi đến bên bảo Khánh.
cháu chở cô sang thăm bà một chút, về nghỉ ngơi tối lại qua. nghe mọi người nói cháu tất bật ở đây lo cho em từ sáng đến giờ rồi.Khánh nhìn bà hải giây lát gật đầu đồng ý.
bác nghĩ xem thằng Quốc lấy con THƠM gần năm năm nay mãi không có con, hai vợ chồng đi khám chạy chữa mọi nơi không ra bệnh hết bao nhiêu tiền. Ai mách thầy nào cũng đi, thuốc nào cũng uống, tốn tiền mọi thứ vẫn vậy. Bên nhà cô Chinh đếm từng ngày để có cháu, mong như nắng hạn gặp mưa rào nhưng nào có được đâu. Ngày cô Chinh chưa mất còn bảo nếu con thơm vợ thằng Quốc không có con cô ấy có chết cũng không nhắm được mắt. Thế chẳng may hai mẹ con lại đi cách nhau có trăm ngày. trước đây nhà cô Chinh trong làng La Nguyên ai cũng nghĩ sáng láng nhất làng thế mà, đùng cái có ai ngờ giờ lại phải lâm vào cái cảnh tuyệt tử tuyệt tôn, đúng phúc họa không ai nói trước được. ở trên hà nội cháu nghe người ta bảo nhà cô Chinh bị trùng tang...ừ ở đây tôi nghe dân làng đồn đại như thế còn âm âm dương chẳng biết thực hư ra sao? sức khỏe sụt giảm lâu rồi tôi không vào trong làng, giờ tiện cô về nên mới dám mở lời, nói ra người ta lại bảo bà già nhiều chuyện.bà hải nói giọng buồn bã rồi khẽ buông tiếng thở dài, tiếng kèn đám ma từ trong nhà Quốc ở phía cuối làng bắt đầu nổi lên văng vẳng vọng đến mỗi lúc lại thê lương réo rắt. bà hải lại tiếp lời không ai để ý đến gương mặt không có một chút thần sắc của Khánh.
đúng mỗi nhà, một cái tội cái nợ chẳng nhà nào giống nhà nào? mấy năm trước cứ thằng Quốc lấy được con thơm là được phúc nhưng lại là họa.cũng chẳng phải đâu bác ạ. chuyện đã xảy ra trước đó. cháu là cô ruột nó nhưng ở xa cũng bì bõm nghe câu được câu mất. giờ mọi việc đã đổ bể nói ra có khi còn phức tạp hơn.bà Việt gặng hỏi.
nhưng rồi năm ấy cô có ai biết ai vứt xác đứa trẻ trước cổng nhà cô chinh hay không? sao chúng nó ác thế? đẻ ra không nuôi được thì gửi lên chùa, vứt trước cổng nhà người ta rét buốt thế này người lớn bỏ ra còn chết huống chi trẻ sơ sinh qua đêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)