Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Biết, chắc biết, à không, không... không có gì? Đến giờ có ai biết cái hài nhi ấy là của ai đâu. Cháu nghe cô Chinh nói khi thằng Quốc ra đến nơi thì nó đã tím rịm chết từ trong đêm. Nghĩ nhà cô Chinh cũng lạ nghe tiếng trẻ con khóc cả đêm hôm ấy thế mà cứ ở lì trong nhà không ra, cũng chẳng ai cúng bái gì? Chôn một con người cứ như chôn con vật ấy. Sau này, khi sự việc không thể cứu vẫn nổi cô Chinh mới đi cúng vái khắp nơi nhưng mọi thứ muộn quá rồi.Bà Hải vội chối đây đẩy, có lẽ bà biết đã lỡ lời nói ra điều mà bà không nên nói nên đã lảng sang chuyện khác. Nãy giờ Khánh ngồi trước màn hình laptop, anh đã ngừng gõ từ lâu chăm chú lắng nghe câu chuyện của bà hải, bà hàng xóm với bà nội anh. câu chuyện đang ở lúc cao trào đột ngột dừng lại.
thôi cháu ra thăm bác, giờ cháu vào trong nhà nó đây. nhà không có người cô lại ngồi ở đây lâu quá rồi.bà Việt ngạc nhiên vì câu chuyện còn dang dở nên bảo.
ơ, cô vừa từ hà nội về, lâu mới sang chơi, ngồi vừa ấm chỗ bác cháu đã nói được câu gì đâu. việc gì phải vội vàng thế? ngồi đây chơi để lát nữa thằng Khánh nó vào nó chở cô vào, đi bộ đến bao giờ?phiền hà có một đoạn đường nhiều nhặn gì? cháu đi bộ được, nó tất bật trong đám từ sáng đến giờ cho nó nghỉ ngơi một chút, đến tối nó lại phải vào đấy.Khánh như bừng tỉnh quay sang bảo bà hải.
để cháu chở cô.bà hải xua tay đứng dậy.
có gì tối cháu ra, cháu còn ở đám thằng Quốc đến chiều mai mới lên hà nội.bà hải vội vã bước ra cửa không ngoảnh đầu trở lại, khiến Khánh bà Việt ngồi chưng hửng. nhưng nó làm Khánh thêm tò mò những câu chuyện anh vô tình nghe được trong đám Quốc suốt từ sáng đến giờ nhất là câu chuyện vừa nãy từ bà hải, cô ruột Quốc.
trước đây tuy tụi cháu không ưa nhau nhưng cùng làng, cùng họ lại bạn bè đồng môn cùng học với nhau. sáng nay, đến nhà nhìn thế mà làm ngơ cháu không đành.bà Việt bảo, Khánh giật mình .
cô chinh?bà Việt gật đầu.
bà nghe người làng La Nguyên đồn thế, người đầu làng, người cuối làng mấy năm nay. có sự lệ quan trọng lắm bà mới ra khỏi nhà, chuyện thực hư thế nào chắc chỉ có ông khâm và bà hải cô ruột nó là rõ nhất. nhà ông ấy kế ngay bên cạnh nhà cô chinh nên chuyện gì xảy ra ông ấy chẳng biết nhưng có điều là người hiền lành lại kín tiếng nên không mấy khi ông ấy bộc bạch những chuyện ông ấy nhìn thấy nghe được với ai? người ta có đồn nọ đồn kia cũng chỉ là lời đồn, còn có người hỏi đến ông ấy, ông ấy chỉ im lặng.Khánh im lặng trong giây lát.
thằng Quốc nó còn buôn bán cát sỏi vật liệu ngoài sông không bà?ơ hay còn không làm nghề ấy ở quê mình làm nghề gì? cháu hỏi như người trên trời rơi xuống vậy? bố nó rồi truyền cho nó sao mà bỏ được.rồi tiếng bà lại thở dài thườn thượt.
trước đây dân làng La Nguyên này nguyền rủa ăn của hà bá mới khá giả như vậy. giờ thì hết rồi, hết thật rồi. tiền bạc nhiều để làm gì? nghĩ cũng may, bố mày dừng lại đưa vợ con bỏ đi biệt xứ chứ cứ bám vào đấy chắc cũng chẳng khác được.Khánh lắc đầu.
cháu nghĩ chả phải đâu. bà nghĩ xem không lẽ ai khai thác cát ngoài sông đều nhận quả báo như vậy sao? làm gì có chuyện ấy. cháu đang nghĩ đến chuyện khác cơ chẳng qua là chuyện không may xảy đến nên người ta cố tìm đủ mọi lý do để bám víu vào. hơn nữa nhà thằng Quốc giàu nhất làng nên người ta sinh ra ghen ăn tức ở giờ giậu đổ vấy đổ vá lên gia đình nó thiêu dệt đủ mọi chuyện không biết đâu mà lần.bà Việt im lặng, Khánh cũng ngồi thẫn thờ, giờ đây trong trí óc của anh chỉ nghĩ đến hình ảnh hài nhi còn đỏ hỏn đặt trước cổng. anh bị ám ảnh trong trí tưởng tượng thì bánh trước chiếc xe honda đã cán lên nó. giờ đây chỉ có tiếng kèn đám ma từ cuối làng La Nguyên theo gió vọng đến. Khánh đứng dậy.
thôi cháu vào trong nhà nó còn bộn bề công việc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)