Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
sao sao vậy?một người đàn ông đi ra dựng chiếc xe honda lên cho Khánh và hỏi.
dạ không sao đâu. tự nhiên cháu cảm thấy choáng một chút.ma quỷ...ông buột miệng.
chỗ này nhiều người bị dọa đổ xe lắm rồi. không sao đâu. nó chỉ dọa thế thôi.ông nhìn xuống chỗ xe đổ, những vết nứt như những mạch máu hằn chằng chịt trên thêm bê tông khẽ lắc đầu. tiếng mấy người bên trong nhà Quốc òm òm vọng ra.
có để cho nó vào nhà hay cứ để nó nằm ngoài sân?cho nó vào nhà chứ sao để ngoài sân?người ta kiêng không mang người chết đuối vào nhà sợ xui rủi đấy ông biết không?ối giời, giờ ông xem nhà nó còn ai nữa mà sợ xui rủi? ông nghĩ mất rồi. bà mất không biết đã qua trăm ngày chưa? con chưa có con vợ thì bỏ đi, anh em không có còn ai nữa mà xui với rủi. nhà nó xây thì cứ mang nó vào nhà.người đàn ông quả quyết.
ai gọi người sang tắm rửa cho nó đi, đầu óc toàn thân toàn bùn như thế này sao niệm?tôi chưa bao giờ thấy vụ chết đuối nào mà kì lạ như vậy cứ như có người dìm đầu nó xuống bùn vậy.ai gọi cho bà hải ở hà nội về chưa? nhà nó giờ còn mỗi bà ấy là thân thiết nhất.rồi rồi. ông không cần phải lo, người ta gọi rồi. vợ chồng bà ấy đang về, bà ấy bảo trăm sự nhờ họ mạc hàng xóm láng giềng.ông khâm đâu. ông khâm đâu. ông ấy đã sang chưa?mẹ kiếp tôi mà như ông khâm tôi dí b*... vào, lúc nó còn sống nó bạc như vôi ấy.một người đàn ông văng tục khi có người nhắc đến tên ông khâm.
giờ nó chết rồi. hàng xóm láng giềng không gọi nhau thì biết gọi ai? trách ai không trách, sao trách người chết, nó chết xong phần nó nhưng người sống còn phải nhìn mặt nhau để sống. nó ăn ở phúc nó đã chả chết, chắc gì đã phải cạy nhờ đến ai?người đàn ông vừa buông tiếng chửi thề chẳng nói chẳng rằng bỏ lại Khánh đứng đó rồi đi vào trong nhà. Khánh đưa mắt nhìn xuống thềm xi măng kĩ một lần rồi rắt xe honda vào sân sau dựng xe vào một góc. Khánh mới từ từ bước vào, có mấy người anh nhớ mặt, nhớ tên còn một vài người khác thì không. Khánh lén nhìn thấy Quốc toàn thân cứng đờ ướt đẫm, nằm trên chiếc chiếu trải trên bậc thềm trước nhà, tuy lớp bùn đen đã rửa gột rửa phần nào nhưng vẫn còn vương lại trong lỗ mũi, lỗ tai thứ nước đen nhề nhề vẫn còn rỉ ra. Khánh không dám nhìn lâu chỉ dám lướt qua rồi quay ra ngoài. một người khác từ trong nhà ôm chiếc chăn nhung phủ kín lên cơ thể Quốc.
cháu về lâu chưa?ông khâm từ bên hàng xóm tất tả chạy sang nhìn thấy Khánh ông vội hỏi.
cháu mới về, sáng nay vừa sang bên kia thái bình, bà cháu gọi về có chuyện...Khánh cúi đầu chào chép miệng nhìn vào bên trong chiếc chăn nhung màu đỏ thẫm đã phủ kín lên cơ thể Quốc.
may quá. thôi tiện cháu về, cháu cùng họ, học chung, tính trưởng nam trực hệ cháu là anh nó, cháu đứng lên làm vì lo liệu cho nó...ơ nhưng...Khánh hốt hoảng nhưng trong đầu anh điểm lại thấy ông khâm nói đúng thật. hơn nữa nghĩa tử là nghĩa tận thoái thác không đành.
dạ vâng...anh đành miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
ông khâm, ông khâm, vào đây tôi nhờ cái này.người đàn ông vẫy tay gọi lại chỗ đặt Quốc nằm.
gì thế?ông hỏi.
giờ ông tắm cho nó nhé. vừa người ta rửa qua rồi nhưng trong tai, miệng, mũi vẫn còn nguyên bùn rầu nói mấy người rồi không có ai làm cứ để vậy đi chôn tội nghiệp nó quá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)