Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong làn mưa xuân lất phất bay, Khánh trầm ngâm đứng trước đầu cầu phía bên kia Thái Bình bắc qua dòng sông nhìn về làng La Nguyên, bồi hồi nhớ lại trong suốt thời thơ ấu, nhà anh ở trong làng La Nguyên nhưng cả tuổi thơ gắn bó với dòng sông khi bố anh còn có con thuyền cát nhỏ đúc bằng bê tông từ hơn ba mươi năm trước. Thế rồi, thời thế thế thời xô đẩy cả nhà anh đều không sống ở quê, ngôi nhà cũ xưa kia chỉ có bà nội. Gia đình có nhiều biến cố liên miên xảy ra nên đến mấy năm nay anh mới trở về quê, lý do chính là sức khỏe của bà nội ngày càng sa sút, tranh thủ những ngày bà còn khỏe, còn minh mẫn ở với bà thêm được ngày nào hay ngày ấy.
Đứng ở đây nhìn xuống dòng sông nhớ ngày còn nhỏ, anh vô cùng háo hức khi được bố cho lên chiếc thuyền cát đúc bằng xi măng theo dọc bờ sông để xúc cát, đêm nằm trên thuyền nghe tiếng sóng đánh vào thân thuyền ì ọp lại được ngắm nhìn những bãi ngô, nương dâu xanh mướt mắt ở hai bên rìa bờ sông. Mỗi sáng thức dậy hay bắt gặp những làn hơi nước mỏng nhẹ như một chiếc khăn voan khổng lồ trải dài vô tận trên mặt sông. Ẩn hiện sau màn sương ấy là những gia đình thuyền chài sống chen chúc trên chiếc thuyền nan chật hẹp sống bám vào sản vật cá tôm của dòng sông như một bầu sữa mẹ ban tặng. Xuôi dòng nhìn về làng La Nguyên, chợ, bến đò nằm dưới tán cây đa cổ thụ không biết cây đa được trồng từ thời nào. cây đa vẫn còn nhưng chợ và bến đò dời đi nơi khác khi cây cầu nối sang thái bình được xây dựng. Giờ đây đứng ở bên đầu cầu nhìn về bên kia làng La Nguyên đã thay đổi không còn chắc trở đò giang như trước. Con đường lớn được xây dựng, xây cầu bắc qua sông, giao thông thông suốt, từ bên này chạy xe chỉ mất tầm năm phút.
Con đò không còn nằm im bên bến vắng, xóm chợ bớt nhộn nhịp vắng tiếng người đi lại, dòng sông quê oằn mình với sự phát triển của xã hội. giờ đây người ta không còn khai thác dòng sông thủ công như ngày xưa bố anh khai thác, giờ họ có những tàu hút cát, những xà lan lớn hút cạn kiệt cả lòng sông. Không những thế rác thải sinh hoạt và cả nước thải và rác thải công nghiệp đều đổ ra sông, rác thải trôi lềnh bềnh theo dòng nước. Nhưng dòng sông vẫn đỗi dịu hiền, con sông tuổi thơ anh từng đắm mình trong dòng nước mát, có cả những lằn roi của mẹ trong những buổi trưa trốn ngủ đi tắm sông. với những lời đe dọa thuồng luồng hà bá nuốt người, bà sợ một nỗi sợ vu vơ chồng bà đang làm nghề moi ruột của hà bá. nhưng Khánh lại chẳng bao giờ để tâm đến nỗi sợ của mẹ. Khánh nghĩ, giờ dưới dòng sông này chắc chẳng còn chiếc thuyền chài nào buông lưới vào mỗi mùa xuân có từng đàn cá mòi, người ta ví như mề con chim ngói từ biển bơi về đây đẻ trứng, đấy là thứ đặc sản quê anh, chưa dứt dòng suy nghĩ, đưa mắt nhìn xuống dòng ở phía bên này bờ một chiếc thuyền nan vẫn đang giăng lưới sát bờ kè vớt lên những con cá mòi lấp lánh ánh bạc.
Tiếng chuông điện thoại của Khánh leng teng vang lên.
Dạ cháu đang ở bên kia cầu bên Thái Bình, dạ, sao cái gì thằng Quốc nó chết người ta vừa phát hiện. Dạ, dạ... cháu về ngay.Khánh bừng tỉnh vội vã cúp máy bỏ vào túi quần, chiếc xe honda nổ máy qua cầu hướng về làng. Một người đàn ông râu tóc xồm xoàm chèo chiếc thuyền chài ở bên này bờ vô tình thu lưới trở mũi qua sông nhằm làng La Nguyên hướng đến. Những con tàu lớn hút cát từ sông đổ lên trên bãi làng La Nguyên, Quốc người em họ gần của Khánh chính là chủ của một trong những con tàu. Hàng ngày vẫn hút cát ở lòng sông đổ lên bãi bán cho những công ty xây dựng, công việc này Quốc kế nghiệp từ ông Nghĩa, người ngày xưa từng làm chung thuyền cát với bố Khánh, bố anh, ông Hưng thì từ bỏ, còn ông Nghĩa vẫn tiếp tục truyền cho Quốc biến gã thành người giàu nhất làng La Nguyên, thế mà chẳng hiểu tại sao tai họa liên miên đổ xuống gia đình nhà gã, Quốc người cuối cùng ra đi, một gia đình bề thế giàu có phải đi đến bi kịch tuyệt tử tuyệt tôn.
Thằng Quốc bị làm sao đấy bà?Vừa dựng chiếc xe honda trước cửa, bước vào nhà Khánh đã vội hỏi bà Việt, bà nội anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)