Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô ta nhăn nhó nhìn Vương Thúy Lan rồi than thở: “Mẹ ơi, con muốn về nhà. Nóng quá, con mệt muốn chết rồi.”
Vương Thúy Lan xót con, cho nên liền dịu giọng dỗ dành: “Làm hết luống này là con được về.”
Triệu Linh Linh nhìn ra cuối luống đất vẫn còn xa tít thì nhăn mặt nói: “Con muốn về ngay bây giờ. Để chị dâu ra làm thay con.”
Có người nghe vậy không nhịn được châm chọc: “Cái con bé này, quen sống sung sướng rồi. Chút việc này mà cũng than mệt? Chị dâu mày là người thành phố đấy, cả năm làm lụng vất vả, có bao giờ nghe cô ấy kêu than một câu đâu. Giờ hiếm lắm mới được nghỉ nửa buổi, mày cũng nỡ gọi người ta ra thay?”
Lại có người phụ họa: “Đúng đấy chị Vương. Con gái tầm tuổi Linh Linh ở làng mình, đứa nào chẳng phải dậy sớm tối muộn theo chúng tôi làm việc kiếm điểm công. Con gái mà không biết làm việc, sau này nhà chồng cũng ngán. Cần phải rèn luyện dần đi thôi.”
Vương Thúy Lan là người sĩ diện, xưa nay luôn giữ hình ảnh một bà mẹ chồng hiểu chuyện, có học. Dù thương con gái nhưng bà ta vẫn sợ người ta bàn ra tán vào sau lưng.
Bà ta liếc con gái một cái, ra hiệu: “Chị dâu con hiếm lắm mới được nghỉ một ngày, sao con lại gọi chị ấy ra thay? Mau làm đi.”
Triệu Linh Linh cũng sợ bị người ta bàn tán cho nên không dám cãi lại mà cúi đầu tiếp tục làm việc.
Lâm Thư nhìn đồng hồ, đoán chắc vợ chồng Triệu Kiến Bình với cô em chồng cũng sắp tan làm.
Cô liền đi ra khỏi không gian. Vào bếp xào một đĩa trứng xào ớt xanh rồi lấy trong phòng mẹ chồng một lon bột mạch nha hòa thành một bát. Sau đó, cô gom hết bột mạch nha và đồ hộp mua để bồi bổ cho mẹ chồng, cất hết vào trong không gian.
Cô rất muốn xem, khi họ nhìn thấy mâm cơm này thì sẽ có phản ứng thế nào?
Cuối cùng cũng đến giờ tan làm. Cả nhà Triệu Kiến Bình xách theo dụng cụ, lẫn trong đám người cùng đi về làng.
Toàn thân Vương Thúy Lan đau nhức, cổ họng khô rát như bốc lửa, mặt mày ủ rũ, nhỏ giọng than thở với Triệu Kiến Bình: “Lâm Thư cũng không biết mang cho chúng ta ít nước, nó hôm nay thấy có gì đó lạ lạ.”
“Lạ gì mà lạ, nó thích Phúc Sinh như vậy, nghe tin con trai không còn nữa, trong lòng chắc cũng khó chịu lắm. Buồn còn không kịp, lấy đâu ra tâm trí mà nghĩ tới chuyện mang nước cho chúng ta.”
Vương Thúy Lan cũng đồng tình với chồng. Lâm Thư yêu con trai bà ta như sinh mệnh, chuyện này đúng là cú sốc lớn với cô.
Triệu Linh Linh đưa tay gãi cổ bị nắng thiêu rát, ngứa râm ran, nhăn nhó hết cả mặt mày: “Cái kiểu lao động này đúng là chẳng dành cho người sống. Ngày mai nói gì con cũng không làm nữa. Tay con bị xẻng làm phồng cả mấy chỗ, rướm máu luôn rồi đây này.”
Thấy tay con gái nổi đầy bọng nước, Vương Thúy Lan liền dỗ dành: “Lát nữa về đến nhà, đưa tay cho Lâm Thư xem, để nó biết con vất vả thế nào. Nó thương con như vậy, chắc chắn ngày mai không nỡ ở nhà nghỉ ngơi nữa đâu. Vậy thì chúng ta cũng đỡ phải ra đồng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


