Đau đớn nhất là, lúc đó cô ấy còn đang mang thai.
Thời đại này, chuyện chưa kết hôn mà mang thai là điều không được chấp nhận. Người ta chẳng trách đàn ông, chỉ đổ lỗi cho phụ nữ là không đứng đắn. Tin tức Tống Vân Vân có thai bị người ta tố giác lên văn phòng cán bộ trí thức.
Người ở đó nói cô ấy có vấn đề về tác phong, liền thẳng tay hủy tư cách hồi hương của cô ấy, cả đời chỉ có thể ở lại nông thôn, mãi mãi không thể quay về thành phố. Tên đàn ông bạc bẽo kia thì chối bay chối biến, một mực phủi sạch quan hệ, còn nói chính gã là người đi tố cáo việc Tống Vân Vân mang thai.
Trong một đêm tối mịt mùng, cô ấy nhảy xuống dòng sông lạnh buốt. Hai ngày sau, người ta mới tìm thấy xác.
Lần nữa được nhìn thấy Tống Vân Vân, sao cô có thể không xúc động cho được.
“Vẫn là cậu tốt nhất, lúc nào cũng nghĩ cho tôi.”
Tống Vân Vân trợn mắt: “Giờ mới biết à? Bọn mình là bạn thân mà. Nhưng tôi hơi thắc mắc, sao hôm nay cậu lại chịu ở nhà nghỉ, để mẹ chồng với em chồng đi làm thế? Chẳng giống cậu chút nào.”
Nắng gắt quá, không tiện đứng nói chuyện ngoài sân.
Lâm Thư kéo cô ấy vào nhà: “Vào nhà nói, tôi cắt dưa hấu cho cậu ăn.”
Mấy hôm trước cô theo mẹ chồng lên trấn mua ba quả dưa hấu, giờ mới ăn hết một, còn hai quả vẫn chưa nỡ ăn.
“Dưa này ngọt thật, vẫn là cậu biết hưởng thụ. Tôi thì chẳng nỡ bỏ tiền ra mua cái này đâu. À mà, hôm nay sao cậu không đi làm?”
“Chuyện này nói ra cậu chắc không tin, Triệu Phúc Sinh đã hy sinh rồi.”
Tống Vân Vân đang ăn dưa thì sững người, đặt miếng dưa xuống rồi tròn mắt kinh ngạc: “Thật không đó? Triệu Phúc Sinh hy sinh rồi? Sao không nghe thấy tin tức gì vậy?”
Bọn họ cố tình giấu cô, nên đương nhiên không có tin rò rỉ ra ngoài.
“Bố mẹ chồng tôi nói nhiệm vụ của Triệu Phúc Sinh rất đặc biệt, dù đã hy sinh cũng phải giữ bí mật.”
Tống Vân Vân không hiểu nổi: “Người chết rồi mà cũng phải giữ bí mật? Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy chuyện như vậy. Thế xác thì sao? Không cho nhận à?”
Lâm Thư gật đầu.
Tống Vân Vân cau mày: “Chưa từng nghe thấy vụ nào như thế. Tôi thấy có gì đó sai sai.”
“Tôi cũng thấy có điều bất thường. Nên ngày mai tôi định lên huyện một chuyến, tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện.”
“Lâu rồi cũng chưa nghỉ ngơi, mai tôi xin nghỉ đi cùng cậu.”
“Được. Sáng mai tôi đợi cậu ở nhà.”
Tống Vân Vân ăn xong miếng dưa cuối cùng rồi xoa cái bụng căng tròn, cười nói: “No rồi. Tới giờ phải đi làm đây.”
Lâm Thư tiễn cô ấy ra cửa, nhìn theo bóng lưng ấy mà nhớ đến bi kịch kiếp trước của đối phương. Cô nhất định phải ngăn cản họ đến với nhau, để Tống Vân Vân sớm nhận ra bộ mặt thật của tên đó.
Cành cây không buồn lay động, đến cả ve cũng lười kêu. Cánh đồng cao lương cao hơn đầu người nóng như cái lò hấp. Triệu Linh Linh đỏ bừng cả mặt, người ướt đẫm mồ hôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)