Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghe mẹ nói vậy, lông mày Triệu Linh Linh mới giãn ra đôi chút.
Vừa về đến nhà, Triệu Linh Linh đã bắt đầu than vãn với Lâm Thư: “Chị dâu, hôm nay em mệt muốn chết. Cổ thì bị nắng làm rát cả lên, đau rát từng mảng. Còn tay em nữa, chị nhìn xem, phồng cả lên, rướm máu rồi.”
Lâm Thư nhìn tay cô ta chi chít bọng nước, chỉ nghĩ trong lòng: Đáng đời. Mới có vậy thôi mà than, khổ còn dài dài đấy.
“Không sao đâu, làm vài lần là quen thôi. Chị mới đầu làm, tay cũng toàn là bọng nước đấy nhưng cũng chịu được cả thôi. Đi rửa tay rồi ăn cơm đi.”
Triệu Linh Linh đứng sững tại chỗ.
Chị dâu không phải nên quan tâm cô ta, nói cô ta vất vả lắm sao? Sao lại làm như chẳng có liên quan gì, đến nhìn còn chẳng buồn nhìn?
Không được quan tâm như tưởng tượng, Triệu Linh Linh có phần hụt hẫng. Cô ta đã đói lả từ lâu nên cũng không nghĩ nhiều nữa mà vội vàng đi rửa tay.
“Không phải bảo con ở nhà nghỉ ngơi sao? Sao còn nấu cơm rồi? Mẹ còn tính về tự nấu đấy.” Vương Thúy Lan nói trái với lòng.
Lâu lắm rồi họ mới thấy mâm cơm đạm bạc đến vậy. Ăn quen đồ ngon rồi, giờ gặp đồ dở thì đúng là nuốt không trôi.
“Uống được mà. Nhà người ta nấu cơm sáng còn phải ăn cả ngày đấy. Bây giờ lương thực quý như vàng, đâu thể đổ hết vô thùng rác được.” Lâm Thư mỉm cười.
Rồi cô quay sang nói với vợ chồng Triệu Kiến Bình: “Bố, mẹ. Bây giờ Phúc Sinh không còn nữa, sau này nhà mình chỉ có thể dựa vào chính mình thôi. Không thể sống như trước kia được nữa. Phải tiết kiệm, phải siêng năng làm việc để kiếm thêm điểm công. Có như vậy sau này bố mẹ về già mới có cái để dựa vào. Con phải nghĩ cho tương lai sau này của bố mẹ nữa.”
Làm lụng cả buổi trời mệt rã rời, bụng đói cồn cào, cứ tưởng về nhà được ăn bữa ra trò. Tuy có hơi thất vọng, nhưng họ cũng phải thừa nhận những lời Lâm Thư nói là có lý. Hơn nữa, họ cũng chưa từng nghi ngờ lòng tốt của cô.
Vương Thúy Lan nhìn Triệu Linh Linh: “Chị dâu của con nói đúng đấy, ăn cơm thì đừng kén cá chọn canh. Con còn phải đi học, bố mẹ thì mỗi ngày một già đi, trong nhà còn bao nhiêu chỗ cần tiêu tiền. Con năm nay mười bốn tuổi rồi, cũng nên biết điều một chút.”
Triệu Linh Linh bĩu môi, mặt mày đầy vẻ không phục nhưng cũng chẳng phản bác được gì, chỉ đành cầm bát lên uống một ngụm.
“Phì.”
Chưa kịp nuốt đã phun hết xuống đất, ghét bỏ đẩy bát sang một bên: “Con không ăn nữa, nước cơm này không những loãng mà còn bị thiu rồi.”
Hai vợ chồng Triệu Kiến Bình cũng uống một ngụm rồi lập tức nhíu mày. Vương Thúy Lan vừa định lên tiếng thừa nhận cơm đúng là bị thiu nhưng còn chưa kịp mở miệng thì đã bị Lâm Thư cắt lời.
“Sao lại thế được? Để con thử xem.” Lâm Thư nói xong liền cầm bát uống một ngụm nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







