Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hắc Liên Hoa Trọng Sinh, Nhặt Được Đại Lão Cưng Ta Đến Trời Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

“Chị dâu, em sai rồi. Em không nên nói chị như thế. Chị tha lỗi cho em nhé. Sau này chị nói gì em cũng nghe hết, được không?”

Lâm Thư không nói gì. Triệu Kiến Bình lại lên tiếng trước: “Tiểu Thư, Linh Linh biết lỗi rồi, con cho nó một cơ hội đi.”

Lúc này cô mới dịu lại: “Đều là người một nhà cả, con luôn coi Linh Linh như em gái ruột cho nên sẽ không để bụng đâu. Bố, mẹ với cả Linh Linh nữa, mọi người ăn cơm đi. Chiều nay con không đi làm với mọi người. Giờ con hơi mệt, muốn về phòng nghỉ một lát. Khi đi làm, mọi người không cần gọi con, chỉ cần khóa cổng lại là được.”

“Được, vậy con nghỉ ngơi cho tốt.” Triệu Kiến Bình đáp.

Lâm Thư ra khỏi nhà chính, trở về phòng mình. Ba người còn lại nhìn nhau, không ai nói được câu nào.

Vừa bước vào phòng, cô khóa then cửa rồi vui vẻ chui vào không gian. Gặp lại Tiểu Thanh Xà, cô kể cho nó nghe chuyện xảy ra hôm nay. Thấy cô vui, nó cũng hớn hở theo.

Không gian bên trong mát mẻ dễ chịu. Lâm Thư lấy nửa quả dưa hấu còn lại ra, cùng Tiểu Thanh Xà ăn hết sạch. Cảm giác thư thái không thể tả được. Ăn xong, hạt dưa vẫn còn khá nhiều. Cô bỗng nảy ra một ý, gom hết hạt lại rồi nói:

“Tiểu Thanh, nếu tôi trồng hết chỗ hạt này, chưa tới mười ngày là lại có dưa ăn phải không?”

Tiểu Thanh Xà gật đầu: “Giống dưa này chỉ ba ngày là thu hoạch được. Dưa trồng ở đây ngọt hơn, nhiều nước hơn.”

“Ba ngày là được sao? Nhanh quá vậy!” Cô cầm một nắm hạt dưa trong tay, nghĩ nếu trồng hết thì không biết sẽ ra bao nhiêu quả. Vậy chẳng phải là sắp đạt được “tự do dưa hấu” rồi sao? Ăn không hết thì đem ra chợ đen bán, từng cục tiền chảy vào túi, nghĩ thôi đã thấy sướng rơn người.

“Á? Nhẹ nhàng vậy sao?” Lâm Thư cảm thấy thật kỳ diệu.

“Cô thử xem đi.”

Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng cách gieo hạt xuống đất. Những hạt dưa trong tay như mọc cánh, theo đúng ý cô mà chui tọt xuống đất. Khoảnh khắc thần kỳ ấy khiến cô còn khó tin hơn cả lúc mới bước vào không gian.

“Có phải trong không gian này, tôi muốn làm gì cũng được, chỉ cần dùng ý niệm là xong?”

“Không gian này thuộc về cô, đương nhiên muốn làm gì cũng được.”

Trong lúc trò chuyện, những hạt dưa vừa gieo bỗng nảy mầm, lớn lên từng chút một, mắt thường cũng nhìn thấy được. Lâm Thư không nhịn được mà thốt lên: “Thần kỳ thật đấy.”

...

Nhà Triệu Kiến Bình ăn cơm xong, nghỉ một lát thì chuông tập hợp của thôn vang lên. Ba người trong nhà hấp tấp chạy ra, cầm theo dụng cụ lao động rồi ra đồng.

Vừa bước khỏi cửa, người trong thôn cũng lần lượt đi ra. Ai cũng mang theo dụng cụ, tụ tập thành nhóm kéo nhau ra ruộng. Họ hòa vào dòng người ấy. Mọi người vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, nhanh chóng đến đầu ruộng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc