Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hắc Liên Hoa Trọng Sinh, Nhặt Được Đại Lão Cưng Ta Đến Trời Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Đội trưởng điểm danh, phân công công việc. Ai cũng nhận phần việc rồi cắm cúi lao động. Trên trời như có lửa thiêu, cả ngọn cây cũng không buồn lay động. Cánh đồng ngô cao ngang đầu người giống như một cái lò lửa khổng lồ. Chưa kịp làm gì thì mồ hôi đã thấm ướt cả người.

Vì điểm công, ai cũng cố gắng làm nhanh, không ai than mệt. Mẹ con Vương Thúy Lan và Triệu Linh Linh không theo kịp nhưng vẫn cắn răng đuổi theo.

“Kiến Bình, đừng làm nữa!” Trưởng thôn Triệu Kiến Quân hớt hải chạy đến.

Mọi người nghe thấy cũng dừng tay, ngoái đầu nhìn lại. Triệu Kiến Bình đang cúi nhổ cỏ, nghe tiếng thì đứng dậy. Thấy là trưởng thôn, mặt ông ta đầy ngơ ngác.

“Kiến Quân, ông nói gì vậy?”

Triệu Kiến Quân giật lấy cái cuốc trong tay ông ta, giọng đầy thương cảm: “Đừng làm nữa. Chuyện nhà cậu tôi nghe hết rồi. Cậu cũng thật là, chuyện lớn vậy mà còn giấu. Tôi cứ thắc mắc mãi sao Lâm Thư, người chưa từng nghỉ, lại đột nhiên không đi làm. Phúc Sinh là anh hùng, hy sinh vì nước. Đó là niềm tự hào của cả thôn.”

Vừa dứt lời, mọi người xung quanh xôn xao kéo đến hỏi han về chuyện của Phúc Sinh. Vợ chồng Triệu Kiến Bình mặt mày tái mét, đứng như trời trồng. Sao chuyện lại bị lộ?

“Về nhà đi, nghỉ ngơi vài hôm. Mấy ngày này sẽ tính cho mỗi người trong nhà mười công điểm, ai có ý kiến gì không?”

“Chúng tôi không ý kiến.”

Lâm Thư vốn đã biết Phúc Sinh chưa chết. Ban đầu còn định giấu kín, ai ngờ đúng lúc nhạy cảm lại bị lộ.

Triệu Kiến Bình vội vàng nói: “Trưởng thôn, là hiểu lầm thôi.”

Câu nói khiến đám đông im bặt.

“Hiểu lầm? Hiểu lầm gì?”

“Phúc Sinh chưa chết, vẫn khỏe mạnh. Tất cả chỉ là tin đồn.” Vương Thúy Lan lập tức phụ họa.

Lời bà ta khiến mọi người càng thêm tò mò, ai cũng muốn biết thật ra đã xảy ra chuyện gì, tiếng bàn tán bắt đầu nổi lên.

“Tin đồn? Làm sao có loại tin đồn này? Rốt cuộc là thế nào?” Triệu Kiến Quân nghiêm mặt hỏi.

Triệu Kiến Bình không biết trả lời sao. Mọi ánh mắt đều dồn về phía họ.

“Tôi cũng không biết.”

“Kẻ tung tin chắc chắn có mục đích mờ ám. Nhất định phải tìm ra. Gần đây nhiều gián điệp, nếu là gián điệp tung tin thì đây là chuyện lớn. Không được, phải báo lên cấp trên. Nhất định phải bắt được kẻ tung tin.”

Triệu Kiến Quân vừa nghe đến hai chữ “gián điệp” thì cả người lập tức căng thẳng.

Không chỉ Triệu Kiến Quân, mà ngay cả dân làng xung quanh khi nghe đến cũng lập tức nghiêm túc hẳn. Có người nói: “Trưởng thôn, mau đi báo cáo đi. Nếu quanh đây thật sự có gián điệp thì nguy hiểm lắm.”

“Đúng đấy, ông đi nhanh đi. Chỗ này cứ để chúng tôi, đảm bảo sẽ làm xong đúng giờ.”

Nói xong, ông không đợi bà ta phản ứng đã xoay người rảo bước rời đi. Vương Thúy Lan và Triệu Kiến Bình nhìn nhau, trong mắt cả hai đều là nỗi lo sợ hốt hoảng. Sau khi trưởng thôn đi khỏi, dân làng xung quanh cũng nhìn hai người họ bằng ánh mắt đầy thương cảm. Có người còn khuyên nên về nhà chờ tin.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc