Lâm Thư lập tức đóng vai người tốt:
“Bố, bố đừng trách Linh Linh nữa. Con bé quen ăn đồ ngon rồi, giờ mình sống tiết kiệm, nó chưa thích nghi được cũng là chuyện bình thường. Sau này dần dần rồi cũng quen thôi.”
Nói rồi lại giả vờ quan tâm khuyên nhủ:
“Linh Linh, đừng làm bố giận. Em thử ăn đi, dưa muối xào lên ăn ngon mà.”
Tuy trong lòng Triệu Linh Linh vẫn rất không cam lòng, dưa muối thì cô ta thật sự không muốn ăn tí nào. Nhưng cái bụng lại không biết điều, cứ réo ầm ĩ, muốn giữ thể diện cũng chẳng nổi. Cho nên chỉ còn cách ngoan ngoãn ngồi xuống, lau nước mắt, cầm bánh ngô lên bắt đầu ăn.
Lâm Thư cũng ngồi xuống bên bàn. Thấy trước mặt cô chẳng có gì, Vương Thúy Lan hỏi:
“Tiểu Thư, con không ăn à?”
Lâm Thư cười tươi:
“Biết tin Phúc Sinh không sao, con mừng quá nên tự dưng thấy đói. Thế là ghé quán ăn luôn một bữa.”
“Cái gì? Chị còn đi ăn quán nữa à? Chị dâu, chị quá đáng thật đấy. Cả ngày nói tiết kiệm chi tiêu, bắt chúng tôi ăn đồ thừa với dưa muối, còn bản thân thì ăn trứng, uống mạch nha. Giờ lại còn đi ăn ngoài. Hóa ra chị chỉ tiết kiệm với mỗi chúng tôi thôi hả?”
Vốn dĩ Triệu Linh Linh định nhịn cho qua, nhưng vừa nghe Lâm Thư nói mình đi ăn ở quán, nhìn lại đĩa dưa muối trước mặt, cô ta lập tức chẳng nuốt nổi thêm miếng nào. Vợ chồng Triệu Kiến Bình cũng đặt bát đũa xuống, trong mắt có chút không vui, Lâm Thư nhìn ra ngay.
Cô lập tức nhập vai, vẻ mặt đầy oan ức:
“Sao em lại nói chị như thế? Chị ăn trứng, uống mạch nha là vì hôm đó chị đau bụng. Trước đây mỗi khi mấy em đau bụng, chị cũng đều chăm sóc thế mà. Còn chuyện hôm nay đi ăn quán là vì Tống tri thức xin nghỉ phép để đi cùng chị lên xã. Đến đúng giờ cơm trưa, chị mời người ta ăn một bữa chẳng phải là điều nên làm sao? Làm người phải có lương tâm. Em nghĩ lại xem từ trước đến giờ chị đối xử với mọi người thế nào? Có đồ ngon đồ bổ, chị chẳng phải luôn để phần cho mọi người ăn trước sao? Không ngờ trong mắt em, chị lại thành ra con người như vậy... Em thật khiến chị quá thất vọng.”
Vương Thúy Lan cười xòa:
“Sao có thể chứ? Là Linh Linh không hiểu chuyện thôi, con đừng chấp nhặt với nó.”
“Con cũng không muốn chấp nhặt với em ấy, chỉ là... lời em ấy nói thật khiến người ta lạnh lòng. Tất cả những gì con làm đều vì cái nhà này, vậy mà lại bị hiểu lầm cho nên con thấy buồn lắm.” Lâm Thư nói với vẻ rất đau lòng.
Triệu Linh Linh cũng bị cô nói cho sững người.
Vương Thúy Lan vội vàng giải thích: “Chúng ta hiểu mà. Biết là con làm vậy đều vì cái nhà này. Chỉ là Linh Linh còn nhỏ, ăn nói bừa bãi, không hiểu chuyện.”
Nói rồi bà ta quay sang nhìn Triệu Linh Linh: “Con còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Mau xin lỗi chị dâu con đi. Bảo chị tha thứ cho con.”
Triệu Linh Linh thấy cả bố lẫn mẹ đều nhìn mình nghiêm nghị, cũng cảm thấy mình nói hơi quá thật. Lâm Thư từ trước đến nay luôn đối xử tốt với cô ta. Nhìn dáng vẻ buồn bã của Lâm Thư, cô ta cũng thấy hối hận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)