Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vợ chồng Triệu Kiến Bình đang ngồi trong phòng im lặng, không ai nói câu nào. Trong lòng họ đang lo nơm nớp, sợ chuyện dối trá bị lật tẩy, càng nghĩ càng bất an.
Nghe tiếng Lâm Thư gọi ăn cơm.
Triệu Linh Linh lập tức đứng bật dậy: “Nhanh vậy đã nấu xong rồi sao?”
Thấy bố mẹ vẫn ngồi yên không động đậy, cô ta gọi: “Bố, mẹ, ăn cơm thôi.”
Vợ chồng Triệu Kiến Bình không còn chút khẩu vị nào. Bụng thì đã sôi ùng ục, mà chẳng thiết ăn uống.
Vương Thúy Lan mệt mỏi nói: “Không muốn ăn.”
Triệu Linh Linh tiến lại kéo tay bà ta: “Mẹ, người sống nhờ cơm, không ăn thì chiều lấy sức đâu mà làm việc. Trước mắt cứ ăn đã, chuyện gì rồi cũng sẽ có cách giải quyết. Mẹ mà không ra ăn, chị dâu sẽ nghi ngờ đấy. Đi thôi.”
Triệu Kiến Bình đứng dậy: “Con bé nói đúng. Đi ăn cơm đi.”
Lâm Thư đứng ở cửa nên nghe hết cuộc trò chuyện bên trong, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Nghe thấy họ chuẩn bị ra ngoài, cô chủ động bước lên: “Bố, mẹ, ăn cơm thôi.”
Vừa ra khỏi phòng, ba người họ liền chạm mặt Lâm Thư. Mỗi người đều cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, rồi cùng nhau đi vào nhà chính.
Triệu Linh Linh chạy tới khoác tay Lâm Thư: “Chị dâu, chị nấu cơm nhanh thật đấy. Em còn chưa kịp ngồi nóng chỗ trong phòng mẹ, chị đã nấu xong rồi. Chị xào món gì vậy?”
Lâm Thư cũng cười gượng: “Món ngon đưa cơm đấy. Lát nữa em phải ăn nhiều vào nhé, buổi chiều còn phải ra đồng làm việc.”
Nghe xong, Triệu Linh Linh buông tay Lâm Thư ra, cười tươi: “Em ra xem thử.” Nói xong chạy thẳng vào nhà chính.
Nhưng khi vừa hí hửng bước tới bàn ăn, nhìn thấy đĩa dưa muối đen ngòm trên bàn, cả người cô ta sụp đổ. Rõ ràng là bị Lâm Thư trêu chọc, cảm giác tủi thân trào lên khiến nước mắt suýt nữa rơi ra.
Lâm Thư cùng vợ chồng Triệu Kiến Bình cũng vào nhà chính, thấy Triệu Linh Linh đứng ngây ra trước bàn cơm.
Vương Thúy Lan lên tiếng: “Linh Linh, con đứng đó làm gì?”
Triệu Linh Linh quay đầu lại, uất ức nhìn Lâm Thư rồi chỉ tay vào cô mà bật khóc:
“Chị ta lừa con. Rõ ràng nói là nấu món xào. Thế mà trên bàn vẫn chỉ toàn là dưa muối.”
Vừa nói, vợ chồng Triệu Kiến Bình cũng đã bước đến bàn ăn. Trên bàn, chính giữa là một đĩa dưa muối đen sì sì, mấy chiếc bánh ngô nóng hổi và ba bát cháo loãng đến mức chẳng nhìn thấy hạt cơm nào.
“Bố, bố cũng ngồi xuống ăn đi.”
Lâm Thư nhét bánh ngô vào tay bố chồng.
Triệu Kiến Bình nhận lấy, nhìn sang Triệu Linh Linh vẫn đứng yên chưa chịu ngồi:
“Ngồi xuống ăn cơm đi, còn đứng đó làm gì?”
Triệu Linh Linh hoàn toàn không có ý nể mặt:
“Xào dưa muối với dưa muối thì có gì khác nhau? Vẫn là thứ mặn chết người đấy thôi. Con không muốn ăn.”
Vốn dĩ Triệu Kiến Bình đã đang phiền lòng, giờ thấy con gái còn bày trò thì ông ta cũng nổi giận:
“Không ăn thì ra ngoài. Chị dâu con không ngại nóng nực vào bếp nấu cơm cho, vậy mà con còn kén cá chọn canh. Chút phép tắc cũng không có.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







