Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Triệu Linh Linh vui vẻ gật đầu, chợt nhớ nhà còn dưa hấu, lúc làm đồng cô ta đã thèm từ lâu rồi. Thấy chị dâu đang dễ nói chuyện, cô ta tranh thủ luôn: “Chị dâu, dưa hấu chị để đâu rồi? Em muốn ăn dưa hấu.”
“Ăn gì mà ăn, ăn cơm xong còn ăn nổi nữa không? Em mà muốn ăn dưa hấu thì thôi, chị khỏi xào rau, ăn đại gì đó là xong.”
Triệu Linh Linh thất vọng ra mặt. Tưởng tranh thủ được thì ăn được miếng dưa, ai ngờ lại phải đánh đổi bằng một món xào. Trước giờ sao cô ta không phát hiện Lâm Thư keo kiệt như vậy chứ?
“Thôi, vẫn nên xào rau đi. Dưa hấu em không ăn nữa.”
Nghe cô ta nói vậy, Lâm Thư cười hài lòng: “Thế còn được. Về phòng nghỉ đi.”
“Em đi thăm bố mẹ.” Nói xong liền bước vào phòng vợ chồng Triệu Kiến Bình.
Lâm Thư đứng nguyên tại chỗ, khóe miệng khẽ cong, sau đó xoay người đi vào bếp.
Vợ chồng Triệu Kiến Bình vừa vào phòng, Vương Thúy Lan đã quay người đóng cửa lại. Bà ta nắm chặt tay chồng, vẻ mặt căng thẳng rồi liếc nhìn ra cửa sổ, thấy Lâm Thư đang nói chuyện với Triệu Linh Linh thì mới hạ giọng: “Giờ phải làm sao đây? Nếu thật sự bị điều tra, chúng ta không thoát nổi đâu.”
Triệu Kiến Bình tất nhiên hiểu hậu quả nặng nề đến mức nào. Giờ ông ta đã bắt đầu hối hận với quyết định ban đầu của mình.
“Còn làm sao được nữa? Mai phải đi tìm Chủ nhiệm Vương, nói với ông ta chuyện này chưa bị lộ ra ngoài, chỉ có người nhà mình biết. Chúng ta lại không muốn bị người khác dị nghị, nhờ ông ấy đừng truy cứu nữa.”
Vương Thúy Lan nghe mà không yên tâm: “Liệu có được không?”
Triệu Kiến Bình thở dài: “Được hay không phải thử mới biết. Tôi nghĩ chắc cũng tạm ổn.”
“Giá mà đúng như ông nói thì tốt quá rồi. Lạy trời lạy Phật, ngàn vạn lần đừng để chuyện này lộ ra. Mà ảnh hưởng đến con trai tôi thì rắc rối to.” Vương Thúy Lan vừa nói vừa chắp tay vái trời.
Triệu Linh Linh đẩy cửa bước vào, khiến hai ông bà đang lo lắng giật mình như gặp ma. Thấy là con gái mình, hai người mới thở phào nhẹ nhõm.
“Vừa nãy con nói gì với chị dâu thế?”
Triệu Linh Linh ngồi xuống mép giường: “Con nói mấy bữa nay cơm nước nhạt nhẽo quá, làm đồng không còn sức. Nên con muốn ăn cho ngon miệng một chút, chị dâu nói trưa nay sẽ xào món gì đó. Chị ấy biết con thích ăn trứng, trưa nay chắc chắn sẽ xào trứng cho con ăn.”
“Con chỉ biết ăn thôi! Chuyện của anh con, miệng phải khóa cho chặt. Tuyệt đối không được để Lâm Thư biết sự thật. Với bất kỳ ai cũng không được nói, chuyện này phải chôn sâu trong bụng, nghe rõ chưa?” Vương Thúy Lan nghiêm mặt dặn dò.
Triệu Linh Linh gật đầu.
“Mẹ, con biết rồi. Chỉ là chuyện của anh, có thật nghiêm trọng như chị dâu nói không ạ?”
Trời tuy nóng, nhưng Lâm Thư lại thấy trong lòng nhẹ nhõm. So với việc để mấy người kia tự nấu, phá hoại lương thực cô phải bỏ tiền ra mua thì tự tay làm vẫn hơn. Cô bưng cơm canh ra bàn, rồi đi sang phòng phía đông gọi bố mẹ chồng ra ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
