Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vương Thúy Lan thấy Lâm Thư cứng rắn như vậy, trong lòng cuống đến phát hoảng. Nếu thật sự bị điều tra, bà ta không chắc mình có thể qua mặt được. Nếu mọi chuyện bại lộ, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến con trai.
Triệu Kiến Bình cũng ý thức được hậu quả nghiêm trọng nếu để sự việc tiếp tục lan rộng. Chuyện này nhất định không thể để kéo dài thêm nữa.
Ông ta hạ giọng dịu xuống:
“Con nghĩ nhiều rồi. Chuyện của Phúc Sinh chỉ có bốn người nhà mình biết, người ngoài không ai hay cả.
Đừng làm to chuyện, để người ta cười chê nhà mình. Con thấy có đúng không?”
Lâm Thư giả vờ như đã nghe lọt:
“Người ta là chủ nhiệm, việc gì mà chẳng có, bận rộn là bình thường, đâu phải chuyện trùng hợp hay không. Nếu mẹ không tin, thì đi với bố một chuyến là biết.”
Triệu Linh Linh đói đến mức bụng dán chặt vào lưng. Tuy trong lòng cô ta cũng lo cho bố mẹ, nhưng cơn đói khiến cô ta đứng còn không vững nữa.
“Có thể làm cơm trước được không? Ăn xong rồi tính hôm nay hay mai đi được không?”
Lâm Thư đập nhẹ trán:
“Ôi, xem chị này, mừng quá hóa quên. Mọi người còn chưa ăn cơm nữa mà. Sáng nay chị thấy trong bếp có chuột, sợ gạo, bột mì với trứng bị chuột phá, nên trước khi đi đã mang hết đồ ăn cất trong phòng chị rồi. Bố, mẹ, hai người về phòng nghỉ ngơi đi. Cũng tiện bàn lại xem tính sao cho phải. Để con đi nấu cơm.”
Nói xong cô định rời đi thì bị Triệu Linh Linh kéo lại:
“Chị dâu, chị vừa đi xã về cũng mệt rồi, để mẹ em nấu thì hơn.”
Lâm Thư liếc nhìn cô ta một cái:
“Linh Linh, sao em càng ngày càng không hiểu chuyện thế? Mọi người sáng nay đi làm công cả buổi, sao còn để mẹ vào bếp? Em không xót, chị còn xót.”
Nói xong quay sang Vương Thúy Lan:
“Mẹ à, có con ở đây rồi, mẹ không cần vào bếp đâu. Mẹ với bố cứ về phòng nghỉ ngơi đi.”
Lúc này, Vương Thúy Lan còn đâu tâm trí mà nấu nướng gì nữa, cho dù có đặt một đĩa thịt ngay trước mặt thì bà ta cũng chẳng buồn động đũa.
Bà ta theo Triệu Kiến Bình quay về phòng. Thấy mẹ không để ý đến mình, Triệu Linh Linh đành phải làm thân với Lâm Thư: “Chị dâu, trưa nay nhà mình ăn gì vậy?”
“Ăn gì đơn giản thôi. Trời nóng thế này, ăn nhẹ chút là tốt nhất.”
Câu trả lời đúng như cô ta dự đoán. Để có được một bữa cơm no nê như trước, Triệu Linh Linh cố nuốt nỗi bực trong lòng, cười cười nũng nịu tiếp: “Chị dâu, chị xem từ chiều hôm qua tới sáng nay ăn đã đủ nhạt rồi. Hôm nay ra đồng làm gì còn sức đâu mà làm nữa. Chị xem có thể xào món gì ăn cho ngon miệng chút không?”
Lâm Thư gật đầu: “Được thôi. Vậy thì xào một món.”
Triệu Linh Linh không ngờ Lâm Thư lại đồng ý dễ như vậy. Thái độ của cô từ tối qua đến sáng nay khiến cô ta cảm thấy cô không còn để tâm đến mình như trước nữa. Không ngờ chỉ cần nũng nịu một chút lại có tác dụng, trong lòng Lâm Thư chắc vẫn thương cô ta lắm.
“Chị dâu, chị tốt quá!”
Lâm Thư mỉm cười: “Em cũng về phòng nghỉ đi. Đợi cơm xong chị gọi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)