Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lãng phí lương thực là điều đáng xấu hổ, lời Lâm Thư nói chẳng sai chút nào.
Triệu Kiến Bình nhìn mâm cơm trước mặt, chẳng buồn động đũa. Ăn không ngon thì lấy đâu ra sức mà làm việc?
“Tiểu Thư, con làm vậy có hơi quá rồi đấy. Một bữa ăn không hết, thì để sang bữa sau ăn tiếp. Chẳng lẽ cả nhà mình từ giờ không được ăn cơm nóng canh mới nữa sao? Sáng mà không ăn cho đàng hoàng, sức đâu mà làm việc?”
Lâm Thư ăn xong quả trứng cuối cùng, sắc mặt cũng sa sầm.
“Con làm vậy chẳng phải vì mọi người sao? Bố thấy con làm quá, không sao cả. Bố cứ đưa lại hết tiền con gửi chỗ bố trước đây đi. Sau này khỏi phải lo, cứ sống như cũ, ngày nào cũng ăn ngon mặc đẹp.”
Vừa nghe thấy cô đòi tiền, Vương Thúy Lan lập tức không ngồi yên được nữa.
Bà ta đứng dậy làm hòa, cười xòa nói: “Tiểu Thư nói đúng. Ăn thế này cũng có chết ai đâu. Ăn no bụng là được rồi.” Nói xong còn liếc mắt ra hiệu với Triệu Kiến Bình.
Triệu Kiến Bình bị cô nói cho một trận cũng thấy bực, nhưng cầm tiền của người ta thì chẳng thể mạnh miệng được.
“Bố chỉ góp ý thôi, không phải trách con. Sau này con nấu gì thì cả nhà ăn nấy. Mọi người nghe theo con hết.”
Trên mặt Lâm Thư thoáng hiện ý cười: “Bố, bố nói thật đấy chứ?”
Triệu Kiến Bình đành gật đầu miễn cưỡng.
Vì không muốn phải ăn cơm thiu nữa, ông ta quay sang Vương Thúy Lan và Triệu Linh Linh: “Ăn hết cơm trong thau đi. Ăn sạch rồi thì bữa sau không phải ăn đồ thừa nữa.”
Ba người họ cau mày, cố nuốt sạch mấy bát cơm. Lâm Thư ngồi bên nhìn, trong lòng hả hê.
Ăn xong.
Chuông báo giờ lên công trong thôn cũng vừa vang lên. Công việc hôm nay vẫn là nhổ cỏ trong ruộng cao lương, cả nhà lấy dụng cụ làm cỏ rồi chuẩn bị lên đường.
Lâm Thư nói: “Bố, bố đi xin đội trưởng cho con nghỉ một hôm. Con thấy bụng khó chịu, muốn lên trạm y tế trên trấn khám thử, tiện mua ít thuốc về.”
Lâm Thư nói bụng không khỏe, muốn đi bệnh viện, tất nhiên không ai cản được.
Triệu Linh Linh nghe cô nói định lên trấn thì sáng mắt lên. Cô ta cũng chẳng muốn đi làm, đã lâu rồi chưa được lên trấn dạo chơi. Cô ta chạy tới trước mặt Lâm Thư: “Chị dâu, chị không khỏe à? Để em đi cùng chị nhé.”
“Không cần. Đừng để lỡ việc. Một mình chị đi được.”
Triệu Linh Linh xị mặt thất vọng. Rồi cũng đi theo bố mẹ ra đồng.
Trên đường đi làm, Triệu Linh Linh thì thầm với bố mẹ: “Lâm Thư lạ lắm. Từ hôm qua sau khi biết chuyện anh con không còn nữa, cô ta như biến thành người khác. Lẽ nào cô ta phát hiện ra mình bị lừa rồi?”
Vương Thúy Lan vội vàng đưa tay bịt miệng con gái: “Con nhỏ tiếng thôi! Lâm Thư không thể biết được đâu. Chuyện của anh con chỉ ba người mình biết. Con không nói, mẹ không nói thì làm sao cô ta biết được?”
“Nghe mẹ con nói đi. Cô ta không thể biết đâu. Con mà còn nhiều lời nữa là phá hỏng chuyện tốt của anh con đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)