Trên bàn vẫn còn món cải muối đen hôm qua và mấy cái bánh ngô khô cứng. Triệu Kiến Bình, vợ chồng ông ta cùng Triệu Linh Linh lần lượt thức dậy.
Lâm Thư tự pha cho mình một ly bột mạch nha. Cô vào bếp lấy hai quả trứng, phần dư lại hai quả thì cất vào không gian cho Tống Văn Văn. Triệu Linh Linh với hai quầng thâm mắt, vừa ngáp vừa bước ra khỏi phòng.
“Linh Linh, tối qua ngủ không ngon à?” Lâm Thư cố ý hỏi.
Tối qua Triệu Linh Linh chỉ uống hai ngụm nước cháo, gặm được một miếng bánh ngô khó nuốt.
Nửa đêm đói không ngủ được, sáng dậy thì trong bụng toàn là bực tức: “Tối qua em chỉ uống được hai ngụm cháo, đói cả đêm không ngủ được tí nào.”
Trong lòng Lâm Thư muốn cười, nhưng cố nhịn.
“Cái tật kén ăn này phải sửa đi thôi. Ngon thì ăn đầy bụng, dở một chút là không đụng đũa, vậy không được đâu. Sau này còn phải sống khổ nữa, cứ chê bai mãi như vậy, đói chết lúc nào không hay đấy.”
Nghe vậy, sắc mặt Triệu Linh Linh càng khó chịu. Sáng sớm đã bị mắng một trận, đang định cãi lại thì ánh mắt chạm vào quả trứng trên tay cô. Lúc này, vợ chồng Triệu Kiến Bình cũng đi tới.
Cả hai cũng nhìn thấy quả trứng trong tay Lâm Thư.
Vương Thúy Lan nghĩ thầm chắc là chuẩn bị cho Linh Linh: “Chị dâu mày miệng thì độc nhưng bụng dạ mềm, không nỡ để mày khổ nên luộc trứng cho mày ăn đấy.”
Triệu Linh Linh cũng nghĩ vậy. Tuy sáng sớm bị mắng nhưng trong lòng cũng thấy dễ chịu đôi chút: “Em không ăn đâu. Em mà ăn, lại bị nói là tham ăn cho xem.”
Cô muốn Lâm Thư phải xuống nước dỗ dành mình.
Không ngờ lời Lâm Thư nói lại hoàn toàn ngoài dự liệu của cả ba người.
“Cái này không phải cho em ăn. Tối qua chị bị lạnh bụng, trứng này là để bồi bổ. Cơm của mọi người ở trên bàn rồi đấy. Mau ăn đi, lát nữa còn phải ra đồng.”
“Nó khó chịu trong người thì để nó ăn đi. Mình ăn cơm thôi.”
Triệu Linh Linh miễn cưỡng theo mẹ vào phòng khách. Trên bàn vẫn là ba món còn lại từ tối qua. Còn trước mặt Lâm Thư lại là một bát bột mạch nha thơm lừng.
“Hôm nay chị không khỏe nên ăn riêng một chút, mọi người sẽ không khó chịu chứ?” Lâm Thư vừa ăn trứng, vừa nhìn ba người đang đứng nhìn mình ăn.
“Sao lại khó chịu được? Biết con không khỏe, mẹ đã dậy nấu cơm rồi.” Vương Thúy Lan nói lời trái lòng, gượng cười.
Ba người ngồi xuống bắt đầu ăn cơm. Tối qua ăn không no, đói cả đêm, sáng nay mà không ăn thì lấy đâu ra sức đi làm. Họ cầm lấy bánh ngô nguội cứng, bắt đầu ăn.
Vương Thúy Lan uống một ngụm cháo, lông mày nhíu lại: “Tiểu Thư, cái này nấu sáng nay à? Sao có mùi lạ vậy? Mọi người nếm thử xem?”
Triệu Kiến Bình và Triệu Linh Linh cũng tò mò uống thử một ngụm, rồi cùng nhăn mặt.
“Chua lè luôn. Chị dâu, chị cho cái gì vào đây vậy?” Triệu Linh Linh nhăn mặt, phun xuống đất.
Lâm Thư mặt không đổi sắc: “Tối qua còn dư nhiều cháo quá, đổ đi thì phí, nên chị chỉ thêm chút nước rồi nấu lại thôi. Bây giờ lương thực thiếu thốn, một hạt gạo cũng là bố với chị đổ mồ hôi nước mắt mới kiếm được. Không thể lãng phí được. Bố, bố thấy con làm vậy có đúng không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
