Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trẻ trung, đầy sức sống.
Tới mức Tống Vân Vân nhìn mà sững cả người, vừa ăn trứng luộc Lâm Thư chuẩn bị cho vừa uống mạch lộ tinh đã pha sẵn, vừa ôm mặt nhìn cô với ánh mắt si mê:
“Lâm Thư, sao cậu lại có thể xinh thế chứ? Ngày nào cũng phơi nắng ngoài đồng, thế mà chỉ cần trang điểm sơ qua thôi đã lại xinh ngất ngây rồi. Tôi là con gái còn mê cậu nữa là.”
Tống Vân Vân cao cỡ Lâm Thư, khoảng một mét sáu ba nhưng khung xương quá to. Thời ấy quần áo đều may rộng, mặc lên người cô ấy chỉ càng khiến vóc dáng thêm thô. Thế nên cô ấy luôn ghen tị với thân hình nhỏ nhắn của Lâm Thư, mặc gì cũng thấy đẹp.
“Thôi đi, đừng có nịnh nữa. Ăn xong chưa? Mình phải xuất phát rồi đấy.”
Ăn no uống đủ, Tống Vân Vân cùng Lâm Thư đi lên trấn, tới trước cửa công xã. Cổng công xã treo biểu ngữ đỏ chót kêu gọi tòng quân. Mùa tuyển lính thường niên đã bắt đầu rồi.
Trong công xã có không ít thanh niên lý tưởng đến ghi danh, trong đó có cả một phần là trí thức trẻ về nông thôn lao động. Vì cơ hội được phân việc quá ít, khó có khả năng quay về thành phố nên họ chọn con đường đi lính để rời khỏi vùng quê.
Bộ phận quân sự nằm trong công xã. Lâm Thư không biết phải tìm ai cho nên bèn hỏi thăm nhân viên bên trong, cuối cùng được chỉ đến gặp chủ nhiệm Vũ trang, chủ nhiệm Vương.
Biết được văn phòng của chủ nhiemj Vương nằm ở đâu, hai người liền đi về hướng đó. Vừa lên hành lang, Lâm Thư ngẩng đầu thì vô tình thấy hai bóng dáng quen thuộc đứng trong một văn phòng tuyển quân.
Họ đứng khá gần nhau, đang nói gì đó với nhân viên phụ trách tại điểm đăng ký.
Là Trương Văn Khánh và Tôn Phi Phi.
“Lâm Thư, đi thôi. Nhìn gì thế?” Tống Vân Vân đã đi trước hai bước, lúc quay lại thì thấy người chưa đi theo.
Lâm Thư chỉ tay vào bên trong, cố tình nói:
“Cậu nhìn xem, kia chẳng phải Trương Văn Khánh với Tôn Phi Phi sao? Tôn Phi Phi với cậu chẳng ưa gì nhau, Trương Văn Khánh không biết chắc?”
Tống Vân Vân lùi lại hai bước, nhìn thấy người bên trong thì khựng lại:
Tống Vân Vân cũng thấy rồi, hai người kia vừa nói chuyện vừa cười, cười tươi hết cỡ. Ở bên cô ấy, Trương Văn Khánh chưa từng như vậy.
Tuy tính cách Tống Vân Vân thẳng thắn, vô tư, nhưng không phải ngốc. Nếu hai người đó không có chuyện gì thì cô ấy chẳng đời nào tin.
“Phải qua chào một câu mới được.”
Lâm Thư kéo cô ấy lại:
“Cậu đừng hấp tấp. Cậu không nắm được bằng chứng thực tế, họ sẽ chẳng thừa nhận đâu, còn khiến cậu rơi vào thế bị động. Chi bằng cứ vờ như không biết gì, nếu Trương Văn Khánh thật sự qua lại không rõ ràng với Tôn Phi Phi thì sớm muộn gì cũng lòi đuôi.”
Tống Vân Vân nghe xong gật đầu:
“Cậu nói đúng. Nếu để tôi phát hiện anh ta bắt cá hai tay thật, tôi tuyệt đối không tha.”
Nghe Tống Vân Vân nói vậy, Lâm Thư mới yên tâm. Chỉ cần đã bắt đầu nghi ngờ, sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ nhìn rõ bộ mặt thật của Trương Văn Khánh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


