Câu Lâm Thư vừa nói về việc để dành tiền lo tuổi già cho họ, đúng là nói trúng ý nguyện của cả hai người.
“Chút chuyện cỏn con cũng chẳng hiểu. Chị dâu con nhìn xa trông rộng, việc gì cũng nghĩ cho cái nhà này, ba hoàn toàn ủng hộ cách làm của con bé.” Triệu Kiến Bình lên tiếng.
Vương Thúy Lan cũng phụ họa theo. Chút bất mãn vừa rồi trong lòng bà ta, nghe thấy Lâm Thư bảo sẽ để tiền dưỡng già cho họ thì lập tức tan biến.
“Linh Linh, đừng giở cái tính con nít ra nữa. Nghe lời chị dâu đi, lại đây ăn cơm.” Nói xong còn nháy mắt ra hiệu cho cô ta.
Trong lòng Triệu Linh Linh rất uất ức, bản thân không hề cảm thấy mình nói sai.
Từ trước đến nay Lâm Thư đối xử với cô ta lúc nào cũng dịu dàng nhỏ nhẹ, lúc cô ta giận thì Lâm Thư sẽ dỗ dành kiên nhẫn. Nhưng hôm nay, Lâm Thư lại như biến thành người khác vậy.
“Con không ăn nữa.” Nói xong liền quay người định về phòng.
“Đứng lại.” Lâm Thư gọi cô lại.
Triệu Linh Linh dừng bước, trong lòng thầm vui, cô ta biết ngay Lâm Thư không nỡ để mình nhịn đói, chắc chắn đổi ý rồi.
Chưa kịp vui mừng được vài giây thì đã nghe thấy Lâm Thư nói:
“Em cũng lớn rồi, sức khỏe mẹ cũng đã hồi phục gần như bình thường. Bắt đầu từ ngày mai, cả nhà bốn người chúng ta đều đi làm công. Bốn người đi làm thì sẽ có bốn phần khẩu phần lương thực, không còn chuyện không đủ ăn, cũng không cần lên chợ đen mua gạo đắt đỏ nữa. Tiền trong tay chúng ta cũng có thể để dành.”
Vương Thúy Lan và Triệu Linh Linh nghe xong đều ngớ người.
Triệu Linh Linh nước mắt lã chã:
“Chị dâu, không phải chị từng nói học hành mới là việc em cần làm sao? Sao giờ lại bắt em đi làm công chứ?”
“Giờ tình hình khác rồi. Anh em không còn ở đây, chúng ta phải cùng nhau gánh vác gia đình này.”
Triệu Linh Linh nghẹn ứ trong lòng. Anh trai vì muốn trèo cao mà bỏ mặc cả nhà, vậy mà cô ta còn phải thay hắn che giấu lời nói dối, chịu hết mọi tủi thân này sao?
“Tiểu Thư nói đúng. Từ ngày mai, cả nhà bốn người ta cùng nhau đi làm công.”
Khóe môi Lâm Thư khẽ nhếch. Nhà họ Triệu có hai lao động trưởng thành rảnh rang ở nhà hưởng phúc, còn con dâu với bố chồng lại phải đi kiếm điểm công để nuôi cả nhà.
Triệu Kiến Bình biết có người sau lưng nói xấu ông. Trước kia Lâm Thư từng khuyên ông ta đừng để tâm đến lời thiên hạ, nhưng thật ra ông ta vẫn luôn cảm thấy mất mặt.
Giờ Lâm Thư nói vậy, ông ta cũng rất đồng tình. Có Triệu Kiến Bình ra quyết định, chuyện này xem như đã được định đoạt. Triệu Linh Linh tức đến đau ngực, bụng đói sôi ùng ục rồi bị Vương Thúy Lan kéo ngồi xuống bàn.
Cả nhà ba người chỉ ăn qua loa mấy miếng rồi buông đũa đứng dậy.
“Linh Linh, từ nay về sau, việc rửa bát giao cho em làm.” Lâm Thư tiếp tục phân việc.
Triệu Linh Linh tức đến suýt thổ huyết:
“Dựa vào đâu chứ?”
“Chẳng lẽ để mẹ với bố làm? Hay là em muốn chị làm?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
