“Không sao đâu, chỉ hơi có chút mùi thôi, không ảnh hưởng gì. Bố, mẹ, trước đây lúc hai người còn không có cơm ăn, chắc chắn từng ăn cả những món còn tệ hơn thế này ấy chứ.”
Lâm Thư đặt bát xuống, nhìn về phía hai vợ chồng Triệu Kiến Bình. Vương Thúy Lan lập tức nghẹn lời. Lâm Thư nói toàn là sự thật, trước khi gả vào nhà này, đến ăn no còn không dám mơ, đồ ăn bị thiu thì đã sao? Dù có mốc meo cũng phải ăn cho bằng hết.
Triệu Linh Linh tức đến mức đập mạnh đôi đũa xuống bàn: “Con không ăn nữa. Con muốn pha mạch nha tinh uống.”
Nói rồi chạy thẳng vào phòng của Vương Thúy Lan để tìm mạch nha tinh.
Vương Thúy Lan cười cười: “Tiểu Thư à, Linh Linh vẫn là trẻ con, đang tuổi lớn. Bọn ta ăn gì cũng được, nhưng không thể để con bé ăn mấy thứ này.”
Lâm Thư ngồi xuống bên bàn: “Mẹ, con đối xử với Linh Linh thế nào, bố mẹ còn lạ gì? Có cái gì ngon, con còn chưa ăn đã chừa phần cho nó. Nhưng bây giờ tình hình khác rồi. Linh Linh đã mười bốn tuổi, cũng đã là thiếu nữ rồi. Con bé không chịu làm việc, đồ ăn dở thì chê, suốt ngày chỉ muốn ăn ngon. Chúng ta không thể để nó quen thói ăn ngon lười làm được, sau này ra ngoài mà mang tiếng, ai dám cưới nó chứ? Con nói ra những lời này cũng là vì muốn tốt cho nó, mong mẹ hiểu cho tấm lòng của con.”
Từng câu từng chữ của Lâm Thư đều có lý, khiến vợ chồng Triệu Kiến Bình không thể phản bác, nhưng trong lòng lại thấy khó chịu. Triệu Linh Linh vào phòng bố mẹ, mở tủ ra định lấy mạch nha tinh. Nhưng phát hiện chỗ để đồ bổ trống trơn, vốn dĩ còn có cả đồ hộp đào vàng, táo gai cũng không thấy đâu nữa.
Cô ta không hiểu chuyện gì xảy ra mà vội chạy ra khỏi phòng: “Mẹ ơi, trong tủ chẳng còn gì cả.”
Vương Thúy Lan nghe xong liền đứng bật dậy, mấy thứ đó là do Lâm Thư mua để bồi bổ cho họ mà.
“Sáng nay mẹ còn thấy vẫn ở trong đó mà? Sao lại không còn nữa.” Vừa nói vừa đặt đũa xuống định đi kiểm tra.
“Mẹ ơi, mấy thứ đó con cất đi rồi.” Lâm Thư lên tiếng.
Cả nhà đều quay sang nhìn cô, Vương Thúy Lan không hiểu: “Cất đi rồi?”
Lâm Thư sớm đã đoán được phản ứng của họ, cho nên điềm nhiên nói: “Mẹ, vừa rồi mẹ chẳng bảo phải tiết kiệm sao? Mấy thứ đó đắt lắm, không thể ăn suốt được đâu. Con cất hết rồi, để dành đến dịp lễ tết thì mang ra ăn.”
Vương Thúy Lan không hiểu, rõ ràng trong nhà không thiếu tiền nên hoàn toàn có thể sống sung túc, sao cứ phải sống kham khổ như vậy. Trong lòng thì nghĩ thế, nhưng miệng lại không dám nói, dù gì thì cuộc sống hiện tại của họ cũng đều nhờ vào Lâm Thư.
Những lời bà ta không tiện nói ra lại bị con gái mình Triệu Linh Linh buột miệng nói thay.
“Chị dâu, chị quá đáng thật đấy. Em không hiểu, nhà mình có thiếu ăn đâu, tại sao cứ phải chịu khổ chịu cực?” Triệu Linh Linh bĩu môi, tỏ rõ sự bất mãn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)