Chu Tiểu Hoa ở bên cạnh thì đảo mắt liên tục.
Cô ta quá hiểu mẹ mình. Cô ta vừa nhìn biểu cảm chột dạ pha lẫn tức giận trên mặt Lưu Chiêu Đệ, liền biết Hạ Chi Vi đã nói trúng phóc!
Đây chắc chắn là chuyện mà mẹ cô ta có thể làm ra!
Dựa vào sự hiểu biết về mẹ ruột của mình, cô ta chắc chắn rằng vì tiền, mẹ cô ta thật sự có thể làm ra chuyện người ta vừa đi khuất là lập tức bán Hạ Chi Vi đi.
Còn đứa bé trong bụng Hạ Chi Vi vốn không phải máu mủ của nhà họ Chu, mẹ cô ta hoàn toàn không quan tâm. Nhưng cô ta quan tâm, Chu Tiểu Hoa cô ta rất quan tâm!
Dù sau này họ rời đi, Lưu Chiêu Đệ muốn đụng đến cô và đứa bé thì cũng phải cân nhắc cho kỹ.
Tuy nhiên, cánh cổng lớn vừa mới khép lại, ngay cả khe cửa còn chưa đóng kín, khuôn mặt già nua của Lưu Chiêu Đệ liền thay đổi như làm ảo thuật, lập tức sầm lại.
Bà ta không màng đến nỗi sợ hãi khi bị cảnh cáo vừa rồi nữa. Lửa giận bốc lên ngùn ngụt, bà ta mang vẻ mặt dữ tợn lao tới muốn kéo xé Hạ Chi Vi:
"Giỏi cho con ranh con nhà mày! Trước đây sao tao lại không nhìn ra mày là đứa nhiều tâm cơ cơ chứ! Ở trước mặt đồng chí bộ đội, mày dám bịa đặt nói xấu bà già này đúng không? Hả? Đồ sáng mắt vì tiền, con đĩ non nhà mày, thật sự lời gì cũng dám nói! Mày không sợ bị thối rữa lưỡi sao!"
Hạ Chi Vi bị ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của bà ta làm cho sợ hãi run rẩy, rụt rè lên tiếng: "Mẹ... sao mẹ có thể nói con như vậy... Vừa rồi con cũng chỉ là sợ..."
"Sợ? Mày thì sợ cái rắm!"
Lưu Chiêu Đệ nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, chỉ thẳng vào mặt Hạ Chi Vi mà chửi bới xối xả: "Nói mày thì sao? Chửi chính là con ranh con nhà mày đấy! Suốt ngày chỉ biết ăn mặc lẳng lơ đi quyến rũ đàn ông, mày cậy vào việc trong bụng mang một đứa con là ghê gớm lắm sao? Ai biết cái thai trong bụng mày là của thằng nào! Chắc chắn là chỉ có thằng ngu bị cắm sừng Chu Lê Minh đó mới cảm thấy mày là người tốt! Tao nhổ vào!"
Lời chửi rủa này quá độc ác rồi!
Đáy mắt Hạ Chi Vi lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, nhưng trên mặt lại lập tức tỏ ra đau lòng tột độ, dáng vẻ lung lay sắp đổ.
"Mẹ! Con không ngờ mẹ lại nghĩ về con như vậy..."
Cô ôm lấy ngực, nước mắt tuôn rơi như chuỗi ngọc đứt dây: “Từ sau khi kết hôn, con luôn ở nhà. Mỗi lần ra ngoài, không phải mẹ đi theo thì cũng là chị Tiểu Hoa đi cùng. Con làm gì có thời gian để đi quyến rũ người đàn ông khác?"
Cô hít sâu một hơi, giọng nói thê lương: "Bây giờ Lê Minh thi cốt chưa lạnh, mẹ lại cố ý đổ oan cho con! Con còn mặt mũi nào để sống tiếp nữa? Chỉ cần mẹ ra ngoài nói bậy một câu, danh tiếng của con sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Đứa bé trong bụng con sinh ra sẽ phải mang danh tạp chủng, bị người ta đâm chọc sau lưng!"
"Con không sống nữa! Dù sao thì Lê Minh cũng đã chết, con sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Không bằng con mang theo đứa bé trong bụng, xuống dưới đó để gia đình ba người đoàn tụ!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



