Không, vẫn còn một người nữa! Chu Tiểu Hoa quay sang nhìn Hạ Chi Vi nãy giờ vẫn chưa lên tiếng.
Cô ta nắm chặt lá thư trong tay, dùng ánh mắt dò xét nhìn cô em dâu của mình. Ánh mắt cô ta bỗng trở nên hung dữ: "Chi Vi! Lê Minh mất thật rồi!!!"
Trong khoảnh khắc ánh mắt cô ta quét tới, Hạ Chi Vi chắc chắn rằng đã đến lúc mình phải diễn kịch rồi!
Đồng tử cô đột ngột co rút, giống như vừa phải chịu một đả kích tày trời. Cơ thể cô lảo đảo dữ dội như chiếc lá khô trước gió, đôi môi run rẩy: "Không... không thể nào! Em không tin!"
Lời còn chưa dứt, hai mắt cô đã trợn trắng, cả người mềm nhũn trượt thẳng xuống đất.
"Tiểu Vi!"
Chu Tiểu Hoa nhanh tay lẹ mắt, vội vàng đỡ lấy cơ thể Hạ Chi Vi. Miệng cô ta kinh hô, nhưng trong lòng lại hận không thể trực tiếp buông tay ra để người phụ nữ này ngã chết ngay tại chỗ.
Nhưng vừa nghĩ tới việc trong bụng người phụ nữ này vẫn đang mang thai cốt nhục của Chu Lê Minh, cô ta lại không thể buông tay.
Hạ Chi Vi thuận đà ngã vào lòng cô ta, nước mắt tuôn rơi lã chã như những hạt châu đứt dây.
Dáng vẻ đó thật sự khiến người ta phải xót xa: "Chị Tiểu Hoa... sức khỏe Lê Minh tốt như vậy, sao anh ấy có thể xảy ra chuyện được chứ? Chị đang lừa em đúng không? Đây không phải là sự thật..."
Nghe tiếng gọi "chị Tiểu Hoa" này, sự ghen ghét trong lòng Chu Tiểu Hoa như một con rắn độc đang ngoe nguẩy chui ra.
Dựa vào đâu chứ? Dựa vào đâu mà người phụ nữ này lại có thể danh chính ngôn thuận khóc tang cho Lê Minh?
Nếu không phải do con hồ ly tinh Hạ Chi Vi này chen ngang, người được gả cho Lê Minh lúc này chắc chắn là cô ta!
Cô ta vô cùng hận bản thân đã nhận ra tình cảm quá muộn màng. Hơn hai mươi năm qua lớn lên cùng Chu Lê Minh, cô ta luôn rất thích người em trai này.
Cô ta cứ ngỡ tình cảm mình dành cho Chu Lê Minh chỉ đơn thuần là sự yêu thương của chị gái dành cho em trai, chưa từng nghĩ đến bất kỳ điều gì khác.
Cô ta đã khóc suốt một đêm. Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, vì lo lắng người nhà sẽ phát hiện ra sự bất thường của mình, cô ta bèn đi làm từ rất sớm.
Về sau, mỗi lần nhìn thấy Hạ Chi Vi, cô ta đều hận không thể đuổi ngay cô ra khỏi nhà.
Cô ta ý thức được tình cảm của mình dành cho Chu Lê Minh, cũng biết rằng đoạn tình cảm này từ nay về sau vĩnh viễn không thể nói ra. Cô ta chỉ có thể giả vờ ngoài mặt là đối xử rất tốt, rất yêu quý Hạ Chi Vi, nhưng thực chất là để moi móc thông tin từ Hạ Chi Vi, xem bình thường Chu Lê Minh chung sống với cô như thế nào.
Những lúc đêm khuya thanh vắng, cô ta lại hay ảo tưởng. Nếu cô ta là vợ của Chu Lê Minh, nếu người phụ nữ nằm dưới thân Chu Lê Minh là cô ta, thì mọi chuyện sẽ tuyệt vời biết bao.
Nếu cô ta có thể nhận ra điều này sớm hơn, nhà họ Chu đã nuôi nấng anh ngần ấy năm, việc bắt anh cưới cô ta để báo ân chắc chắn là lẽ đương nhiên!
Nhưng tất cả những điều này đều đã bị con tiện nhân Hạ Chi Vi hủy hoại hoàn toàn! Cô không những cướp mất người đàn ông mà cô ta yêu thương, trong bụng vậy mà còn dám mang thai nghiệt chủng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)