Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bên ngoài trời vẫn còn mưa, cô vẫy đại một chiếc taxi, chui vào như chạy trốn khỏi địa ngục.
Nhưng phía sau, trong bóng tối, Tống Thừa Phong không đuổi theo.
Anh đứng tựa lưng vào tường, khẽ vuốt ve vết xước trên tay do cô cào trúng.
Đôi môi anh nhếch lên, ánh mắt tối như mực:
“Tốt lắm… chạy đi. Nhưng sớm muộn gì, em cũng sẽ quay lại tự nguyện mà quỳ dưới chân tôi.”
Lê Nhã Vân siết chặt tay lái taxi, mưa rơi tí tách bên cửa kính như tiếng lòng nặng nề của chính cô. Trái tim vẫn còn đập thình thịch vì sợ hãi. Hơi thở của hắn, ánh mắt lạnh lẽo của hắn… như đang bám lấy da thịt cô.
Về đến căn phòng trọ chật chội, cô không bật đèn. Đứa con trai ba tuổi đang ngủ say trên giường, đôi má ửng đỏ vì sốt chưa khỏi hẳn.
Cô ngồi xuống bên con, vuốt tóc bé, hít một hơi thật sâu để kìm nước mắt.
“Mẹ xin lỗi… mẹ sẽ bảo vệ con, dù có ra sao.”
Ngoài cửa sổ, cơn mưa rơi không dứt. Nhưng đâu đó… có người đang lặng lẽ quan sát căn phòng nhỏ ấy từ phía xe hơi đậu cách đó không xa.
Khi bước vào văn phòng tầng 39, mọi người đều cúi đầu im lặng. Cánh cửa kính đóng lại sau lưng cô, cách biệt cô khỏi cả thế giới.
Tống Thừa Phong ngồi phía sau bàn làm việc, ánh mắt lướt qua người cô như một bản đánh giá lạnh lẽo.
“Ngồi xuống.”
Cô cắn môi.
“Tôi không thể nhận công việc này… tôi không hợp.”
Hắn đứng dậy, tiến đến, ép cô ngồi vào ghế bằng tay mình. Giọng nói như rắn trườn:
“Không hợp? Tôi nói em làm thì em làm. Từ giờ mỗi bước em đi, mỗi cuộc gọi em nhận… đều là do tôi quyết định.”
Cô vùng đứng dậy, ánh mắt bướng bỉnh lần đầu lóe lên:
“Tôi chỉ là một góa phụ… đừng ép tôi làm con rối!”
Cô đứng phắt dậy, giọng run rẩy nhưng ánh mắt rực lửa, đôi tay siết chặt chiếc túi xách cũ như thể đó là tấm lá chắn cuối cùng.
Nhưng hắn không nổi giận.
Trái lại, Tống Thừa Phong chậm rãi bước lại, từng bước nặng nề vang lên trong căn phòng yên tĩnh như khoét sâu vào tim cô hắn mỉm cười nhếch mép:
“Góa phụ?”
Hắn dừng ngay trước mặt cô.
“Em tưởng cái mác đó có thể giúp em tránh được tôi à?”
Một giây sau, tay hắn túm lấy cằm cô, nâng lên đầy thô bạo. Cô phản xạ đẩy ra, nhưng hắn đã kịp áp môi mình xuống môi cô.
Môi hắn lạnh, khô ráo nhưng đầy kìm nén, mang theo sức mạnh và sự điên cuồng của một con thú săn mồi đã nhìn con mồi chán chê.
Cô giãy giụa, đấm vào ngực hắn, nước mắt bật ra vì sợ hãi và phẫn nộ. Nhưng càng giãy, hắn càng siết chặt.
“Ngoan nào… đừng quên, tôi là người duy nhất sẵn sàng bỏ tiền lo viện phí cho con em tuần trước.”
Cô sững người. Đôi mắt mở to đầy kinh hãi.
“Anh… là người đã chuyển tiền vào tài khoản bệnh viện?”
Hắn buông môi cô ra, ngón tay lướt dọc gò má ướt nước mắt của cô, giọng trầm thấp:
“Tôi không thích người phụ nữ tôi để mắt đến cứ phải quỳ gối xin tiền từng đồng.”
"Từ nay, chỉ cần nghe lời, em và con em… sẽ không thiếu gì cả.”
Cô cúi đầu, bàn tay run rẩy.
“Tôi… sẽ nhận công việc.”
Hắn khẽ cười, môi nhếch lên đầy thoả mãn, ngón tay trượt qua môi cô như đánh dấu:
“Tốt. Nhưng em vừa nợ tôi một nụ hôn thật sự… lần sau đừng cố vùng ra nữa. Tôi sẽ không nhân nhượng đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


