Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từ ngày nhận làm “trợ lý riêng” của Tống Thừa Phong, Nhã Vân nhận ra khái niệm “công việc” với hắn khác hoàn toàn với thế giới ngoài kia.
Mỗi sáng, có người đưa đón cô bằng xe riêng.
Mỗi bộ đồ cô mặc đều đã được chuẩn bị sẵn trong tủ tại văn phòng váy ôm sát, giày cao gót, áo sơ mi trắng mỏng.
“Tại sao tôi không được tự chọn trang phục?”
Cô hỏi thư ký. Người phụ nữ kia chỉ mỉm cười máy móc:
“Lệnh của tổng giám đốc.”
Ngay cả giờ ăn trưa cũng bị kiểm soát. Tống Thừa Phong thường xuyên gọi cô vào văn phòng riêng, bắt ngồi đối diện dùng bữa cùng hắn.
“Tôi không có thời gian ăn riêng.” hắn nói. “Vậy nên em cũng không cần.”
Cô từng thử tắt máy, không bắt điện thoại của hắn sau 10 giờ đêm. Hôm sau, hắn gọi thẳng vào điện thoại trường mẫu giáo của con trai cô:
“Chị đến rồi à.”
Giang Mặc Lâm quay lại, cúi người nhìn cô, nụ cười dịu dàng đến mức khiến lòng người muốn rơi lệ.
“Tôi vô tình gặp bé khi đi họp phụ huynh cho cháu trai. Thằng bé dễ thương, lại ngồi chơi một mình.”
Cô cảnh giác bước đến.
“Anh… không nên lại gần con tôi.”
Anh không phản ứng, chỉ đưa cho cô một quyển truyện tranh:
“Tôi tặng cho bé. Nếu chị không yên tâm, vậy bữa tối nay ăn cùng tôi để đổi lại?”
Đêm đó, anh gửi cho cô đoạn clip bé trai cười vui khi được anh tặng quà.
“Tôi không ép chị. Nhưng tôi thích trẻ con. Nếu chị muốn, tôi có thể trở thành người mà bé tin tưởng.”
“Chị cần một người bảo vệ con mình… mà không cần chạm vào chị trước mặt con. Tôi có thể làm điều đó. Nhưng sau lưng…”
“…tôi muốn ôm chị một chút thôi. Chỉ một chút.”
Nhã Vân nhìn chằm chằm màn hình. Mỗi câu trong tin nhắn đều như một bàn tay thò vào ngực cô, lôi trái tim cô ra nghiền nát.
Cô ghê tởm. Không chỉ vì nội dung, mà vì cái cách hắn nói ra tất cả bằng giọng điệu ngọt ngào, dịu dàng, như thể tình thương của hắn là một thứ bố thí.
Thân thể cô… từ khi nào lại trở thành thứ được trao đổi bằng sự tử tế bẩn thỉu?
Căn phòng nhỏ chìm trong ánh đèn vàng nhạt. Bé con đang nằm trên ghế sofa, ôm gối, mắt lim dim.
Cô nhẹ nhàng thay đồ cho con, rồi dắt bé vào phòng tắm nhỏ để kỳ lưng. Dưới ánh đèn, làn da mịn màng của đứa trẻ hiện lên trắng hồng như ngọc. Cô hôn lên trán con một cái, dịu dàng:
“Bé ngoan của mẹ… dù mẹ có sai, con vẫn xứng đáng được an toàn.”
Sau khi cho con ngủ, cô mới bước vào phòng tắm.
Ánh nước chiếu lên làn da cô như ánh trăng chiếu xuống cánh hoa mỏng. Vóc dáng mảnh mai, vòng eo thon gọn sau lớp áo tắm lụa mỏng như ẩn như hiện, từng sợi tóc dính sát vào cổ, chảy dài xuống xương quai xanh.
Gương trong phòng mờ hơi nước, phản chiếu một người phụ nữ mỏng manh, yếu đuối… và đẹp đến nao lòng.
Nhưng ánh mắt trong gương… lại chỉ có mỏi mệt và tuyệt vọng.
Cô ru con ngủ bằng một bản nhạc cũ, giọng thì thầm hòa trong tiếng quạt máy:
“Con ngủ ngoan nhé, đừng giống mẹ… Đừng để ai nhìn con như miếng thịt.”
Bé con dụi đầu vào ngực mẹ, thở nhẹ đều đều. Cô vòng tay ôm bé, mắt khép lại.
…Lần đầu tiên sau nhiều đêm, cô ngủ sâu.
Nhưng bình yên luôn rất ngắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)