Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ba năm trước, trong một vụ tai nạn giao thông giữa đêm mưa, chồng cô Trần Duy Khánh qua đời ngay trên đường đưa cô đến bệnh viện sinh con.
Khi tỉnh dậy sau ca sinh khó, Lê Nhã Vân chỉ nhận được một tờ giấy chứng tử lạnh lùng và một bé trai đỏ hỏn khóc oe oe trong lòng.
Gia đình chồng nhanh chóng quay lưng. “Không giữ được mạng con trai tôi, cô đừng mong nhận được một xu!”
Không bằng cấp, không nghề nghiệp, cô ôm con ra khỏi bệnh viện trong cơn mưa tầm tã. Kể từ đó, mỗi đồng tiền đều là nước mắt, là máu.
Vẻ đẹp của cô thứ từng khiến người đàn ông yêu thương cô quỳ xuống đeo nhẫn giờ lại trở thành cái bẫy chết người trong mắt bao kẻ quyền lực.
Nhưng cô không ngờ, một trong những cái nhìn ám ảnh cô suốt hai năm… lại thuộc về người sắp bước vào cuộc đời cô như một kẻ săn mồi chính hiệu.
Đêm mưa tháng Sáu, thành phố chìm trong ánh đèn neon lạnh lẽo. Lê Nhã Vân bước vội qua quảng trường, tay siết chặt túi xách cũ. Đứa con trai ba tuổi đang sốt cao ở nhà, còn cô thì vừa mới xin nghỉ việc.
“Chị Vân… tôi có cách giúp chị.”
Giọng nói trầm thấp vang lên phía sau. Cô quay đầu, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông đứng dưới hầm gửi xe. Tống Thừa Phong tổng giám đốc của tập đoàn nơi cô vừa rời đi.
“Đi theo tôi, từ giờ… tôi sẽ nuôi chị.”
Cô không biết rằng, khoảnh khắc ấy, số phận mình đã bị một bàn tay quyền lực bóp nghẹt.
Cô đứng im trong hành lang khu đỗ xe ngầm, bàn tay run rẩy, đôi giày đã sũng nước.
“Tổng giám đốc… Tôi đã nộp đơn nghỉ việc rồi.”
Giọng cô nhỏ như muỗi, ánh mắt né tránh. Nhưng người đàn ông trước mặt lại đang ngắm nhìn cô với vẻ mặt lạnh lùng xen lẫn ham muốn.
“Ai cho phép em nghỉ?”
Hơi thở anh ta trầm thấp, tiến lại gần, từng bước như cọp vờn mồi. Cô lùi lại, lưng đập vào tường.
Cô mở to mắt. Thì ra anh là người đã nhìn thấy cô vào cái đêm kinh hoàng ấy.
“Tôi sẽ cho em tất cả những gì em cần. Nhưng em… phải ngoan ngoãn ở lại bên tôi.”
Anh nói xong, cúi đầu, kề sát vào tai cô thì thầm, giọng trầm khàn đầy dục vọng:
“Chị góa phụ như em… xinh đẹp thế này, em nghĩ mình còn trốn được bao lâu?”
Lưng cô đập vào bức tường bê tông lạnh buốt. Ánh sáng trong hầm xe mờ mờ, bóng dáng người đàn ông trước mặt cao lớn như che hết cả khoảng không.
Hơi thở anh ta nóng hổi, sát bên má cô. Từng câu từng chữ dội thẳng vào tai:
“Ngoan ngoãn đi, chị góa phụ. Đừng bắt tôi phải ép nữa.”
Cô lắc đầu, giọng lạc đi:
“Tôi không phải món đồ để anh đùa giỡn… Tôi còn có con…!”
Anh cúi xuống, tay chặn ngang hông cô, kẹp chặt không cho cô lùi bước. Hơi thở của anh trượt qua cổ cô, khiến toàn thân cô căng cứng:
“Có con thì sao? Tôi cũng thích trẻ con… Nhưng mẹ của nó, tôi còn thích hơn.”
Cô bật khóc, nước mắt nóng hổi trượt xuống gò má. Trong khoảnh khắc đó, cô gồng lên, đẩy mạnh anh ta ra bằng cả sức lực.
“Buông tôi ra!”
Tiếng hét vang vọng cả tầng hầm. Anh thoáng khựng lại vì bất ngờ, không ngờ cô vẻ ngoài yếu đuối ấy lại dám cắn môi vùng chạy như thể mạng sống mình đang bị đe dọa.
Cô lao ra khỏi khu hầm, chân đi giày cao gót loạng choạng, suýt ngã mấy lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)