Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Lên tầng hai đi.” Hạ Vũ nói, dúi vào tay tôi chiếc chìa khóa nhỏ, “Phòng thứ hai bên trái. Có một góc yên tĩnh cho em rồi.”
Nói rồi anh vỗ vai anh nhân viên bên cạch kêu anh ấy dẫn tôi lên phòng. Đó là một người đàn ông cao to lực lưỡng, khuôn mặt rất dữ tợn trên cánh tay còn có mấy hình xăm lớn.
Vừa đi anh ta vừa thao thao bất tuyệt “ Em gái, ông chủ đã đặc biệt chọn cho em căn phòng này đấy, còn bắt bọn anh trang trí theo sở thích của em nữa cơ”
Tôi sững sờ không ngờ một người đàn ông có vẻ ngoài hưng dữ lại có thể nói chuyện thân thiện như vậy.
Nhìn thấy anh mắt nghi hoặc của tôi anh ta cười hì hì, gãi đầu “ Mạng của tôi là do cha Hạ Vũ cho nên tôi phải đối tốt với người nhà của cậu ấy chứ”
Sau này tôi mới biết anh ta tên là Hạ Vân Triệt, họ Hạ lấy theo Hạ Vũ, còn Vân lấy từ tên của dì Vân .Khi xưa anh ấy chính là đứa trẻ mồ côi được ba của Hạ Vũ cứu ra khỏi đám cháy, từ bé anh ta sống cùng Hạ Vũ và dì Vân sau này lớn lên anh ấy chuyển sang sống ở quán bar để tiện trông nom.
Bước đến căn phòng dành riêng cho mình tôi ngạc nhiên. Mở cửa phòng ra, tôi lặng người mất vài giây.
Căn phòng được cách âm hoàn toàn, tường sơn màu trắng sữa dịu mắt. Bàn học kê sát cửa sổ, ánh đèn vàng ấm áp. Trên bàn có một lọ hoa khô tím nhạt, bên cạnh là giá sách gỗ với vài quyển toán, văn, tiếng Anh được xếp ngay ngắn. Tất cả đều sạch sẽ, ngăn nắp, thơm mùi gỗ mới pha chút bạc hà.
Hạ Vũ không nhìn tôi, chỉ nhún vai:
“Thấy trong nhật ký, hôm đó em làm rơi ở ghế sopha tôi vô tình thấy được.”
Tôi khựng lại, môi mím chặt. Có lẽ anh không biết, một căn phòng như thế này đối với tôi quý giá đến nhường nào. Nó không chỉ là chỗ ngồi học mà là nơi đầu tiên tôi được ai đó chuẩn bị riêng,dựa theo sở thích của tôi, chỉ dành cho mình tôi mà thôi.
Những ngày sau đó, tôi đều đến đây mỗi chiều. Hạ Vũ thì bận rộn với quầy bar ở tầng dưới, nhưng mỗi lần tôi mở cửa phòng, đều thấy có một cốc sữa ấm đặt sẵn. Không cần ghi tên, nhưng tôi biết là của anh.
Có hôm tôi học quá mệt, gục xuống bàn, vừa nhắm mắt thì thì lưng tôi cảm nhận được một hơi ấm nhẹ nhàng, phảng phất mùi chanh nhẹ nhẹ. Đó là chiếc áo của Hạ Vũ, dì Vân thấy tôi ngủ sợ tôi bị cảm lạnh nên đã lấy áo đắp cho tôi.
Ngay ngày hôm sau trong căn phòng đã cho thêm chiếc giường màu hồng in hình nhân vật hoạt hình trông có phần sến súa. Ai mà nghĩ được chiếc giường đó lại được một người đàn ông hung dữ đầy hình xăm như Hạ Vân Triệt chuẩn bị chứ.
Tôi bắt đầu thấy mình thay đổi. Không còn sợ học. Không còn sợ sai. Vì mỗi lần sai, luôn có người kiên nhẫn ngồi giảng lại từ đầu, dù đang bận rộn tới mấy
Tôi bắt đầu quyết tâm học hành, trước đây khi chưa có “nhà” tôi luôn chểnh mảng việc học vì tôi biết dù có cố gắng như thế nào thì giấc mơ đại học sẽ bị ba tôi giập tắt. Nhưng bây giờ thì không, tôi đã có một mái nhà và tôi cần cố gắng để không làm mất mặt mẹ và Hạ Vũ và đương nhiên là vì cả tôi nữa.
Từ đó tôi bắt đầu quá trình học ngày học đêm, nhiều lần ngủ gục trên bàn rồi lại thức dậy mỗi lúc như thế tôi lại quyết tâm thêm một chút.
Có một lần, khi tôi làm đúng cả bài toán khó, Hạ Vũ chỉ cười nhẹ:
“Giỏi rồi.”
Chỉ hai từ đơn giản, nhưng với tôi, nó như cả bầu trời.
Tối hôm đó, tôi mở nhật ký, viết một dòng run tay:
“Có lẽ căn phòng trắng sữa kia và người con trai ấy, chính là ánh sáng đầu len qua khe tối trong cuộc đời tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)