Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dạo gần đây, tôi không còn ngồi lì trong phòng như trước nữa. Thay vào đó, buổi tối, tôi mang sách ra bàn ăn nơi Hạ Vũ vẫn hay ngồi làm việc, anh xử lý tài liệu còn tôi cắm cúi làm bài tập .
“Lúc anh học lớp 12, cũng nghĩ mình làm đúng suốt. Nhưng điểm thì chẳng thương ai bao giờ.”
Tôi mím môi, cúi gằm mặt.
Anh thấy vậy thì im lặng, rút giấy nháp, bắt đầu giảng lại từ đầu. Giọng anh trầm, từng từ rõ ràng, chậm rãi. Không giống thầy cô ở trường, không tạo áp lực, chỉ như đang kể một câu chuyện.
“Em không cần phải giỏi ngay. Chỉ cần hiểu từng chút một thôi.” Anh nói, mắt vẫn dán vào trang giấy.
Tôi gật nhẹ, lòng bỗng dịu xuống. Ở trường, tôi luôn bị so sánh, luôn phải cố gắng để không bị mắng. Nhưng ở đây, bên cạnh anh, tôi được phép sai và được sửa sai, không bị trách mắng, không bị phán xét.
Có lúc tôi làm mãi một bài vẫn sai, bực mình đến mức muốn gập sách lại.
“Thôi học mai học tiếp…”
“Không.” Hạ Vũ chặn tay tôi lại, “Ngồi yên đó. Anh sẽ giảng lại. Lần này đến khi em hiểu mới thôi.”
Tôi ngước mắt nhìn anh. Ánh đèn bàn hắt lên khuôn mặt anh một màu vàng ấm. Không hiểu sao, tôi lại thấy tim mình hơi nhói.
Không phải đau. Mà là cảm động.
Chưa ai từng kiên nhẫn với tôi đến vậy.
Đêm đó, chúng tôi học tới gần mười một giờ. Khi tôi làm đúng cả bài cuối cùng, Hạ Vũ mới chống cằm, gật đầu:
“Ừ, giỏi rồi.”
Chỉ hai chữ đó thôi, tôi thấy như mình vừa vượt qua cả một đỉnh núi.
Tôi cười khẽ, lần đầu tiên trong suốt bao năm học hành mệt mỏi, tôi cảm thấy học không còn là hình phạt, mà là một con đường. Và bên con đường đó, có người đang đi cùng tôi.
Sau buổi học, tôi lặng lẽ về phòng. Nhưng không ngủ được. Tôi mở quyển nhật ký cũ, run tay viết một dòng:
“Có người đã từng nói với tôi: ‘Chỉ cần hiểu từng chút một là được.’ Người đó không bỏ tôi lại giữa bài toán khó, cũng không bỏ rơi tôi giữa cuộc đời này.”
“Có lẽ anh chính là người thầy đầu tiên của tôi. Không phải để dạy kiến thức, mà để dạy tôi học cách tin vào chính mình.”
Tôi không biết phía trước còn bao nhiêu bài thi, bao nhiêu thử thách, nhưng tôi biết từ giờ, tôi không còn đơn độc nữa.
Vì bên kia vách tường, có một người đang lặng lẽ chờ đợi.
Và anh luôn tin rằng tôi sẽ làm được, còn nếu có gì không như ý xảy ra anh vẫn sẽ luôn đứng sau tôi.
Từ sau hôm được Hạ Vũ kèm học, tôi bắt đầu có thói quen mang sách đến quán bar của anh. Quán nằm gần trường tôi, chỉ cần đi bộ mười phút là đến. Ban đầu tôi chỉ định ghé qua vì tiện đường, nhưng rồi, tôi ở lại luôn.
“Quán dạo này đông khách lắm, nhân viên pha chế thì đang về quê thăm người nha.” Dì Vân nói trong lúc lau ly, tay thoăn thoắt như đã quá quen với nhịp bận rộn, “Dì và thằng Vũ gần như không có thời gian nghỉ.”
Tôi nhìn thấy điều đó. Hạ Vũ luôn đứng ở quầy pha chế, ánh đèn mờ chiếu lên nửa gương mặt nghiêng của anh. Mỗi tối, tiếng nhạc, tiếng cười nói và mùi khói thuốc quyện vào nhau tạo nên một thứ hỗn độn rất riêng. Thế nhưng giữa nơi hỗn độn ấy, tôi lại tìm được sự bình yên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
